Chuyện đương nhiên là sau vụ ám sát hụt đó, cả Lạc Dương náo loạn hẳn lên.
Cái giờ mà đáng lẽ ăn tối xong mọi người đã chuẩn bị đi ngủ thì lại có tiếng hô hoán "Bắt lấy sát thủ!" inh ỏi khắp nơi, không ầm ĩ mới lạ.
Tiếng trống và tiếng chiêng vang vọng khắp nơi, binh sĩ quy mô khủng khiếp từ khắp Lạc Dương ùa ra như mưa, cảnh tượng thật tráng lệ.
Không phải đùa, giống như chọc tổ ong vậy.
Tôi biết trên giấy tờ thì lực lượng phòng ngự Lạc Dương rất đông nhưng trực tiếp trải nghiệm thì cảm khái mới mẻ.
Dù sao… điều khiến tôi kinh ngạc nhất vẫn là phản ứng của những người xung quanh.
Bệ hạ, người đầu tiên đến tìm tôi trước cả khi mặt trời mọc, thì khỏi phải nói, những người thân cận với tôi đều lộ vẻ dao động một phen.
“Điên rồi, điên rồi… Đám khốn kiếp ấy dám…”
“Tư Mã Ý?”
“Đừng nói chuyện với thần. Giờ bận lắm.”
“Ừ, ừ…”
Tư Mã Ý từ nãy đã lẩm bẩm những lời khó hiểu rồi đọc lướt nhanh các văn kiện có chữ viết gì đó,
“Chủ công, ngài không sao chứ ạ?”
“Ừ. Ta không sao.”
“Vậy thì may quá ạ.”
Gia Cát Lượng dùng giọng cực kỳ điềm tĩnh hỏi rồi khẽ cười.
Rõ ràng giống hệt bình thường nhưng lại đáng sợ quá.
Cảm giác gì đó kỳ lạ.
“May, may là ngài vô sự ạ.”
“…Bàng Thống.”
“Nếu ngài bị thương dù chỉ một chút thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra…”
Bàng Thống sở hữu trí tuệ thông minh nhớ đến tình huống giả định rồi run rẩy cả người.
Con bé vẫn nhất quán nên may thật.
Tôi tiến lại gần Bàng Thống rồi khẽ hỏi.
“Này, giờ Tư Mã Ý đang làm gì vậy? Không khí như chạm vào là to chuyện nên ta không dám hỏi.”
“A… Ý ngài là cái đó ạ…?”
Bàng Thống gật đầu như đã hiểu hết.
“Chắc đang tìm thông tin ạ.”
“Thông tin?”
“Vâng.”
Bàng Thống gật đầu rồi tiếp tục.
“Tên ám sát là Trương Khải Dương phải không ạ? Nàng ấy đang gom hết mọi thông tin liên quan đến hắn…”
“…….”
“Từ sổ ra vào đến hộ tịch có tên… Cứ cầm được cái gì là gom hết…”
Trời ơi.
Dù Lạc Dương có vô số ghi chép nhưng nghĩ đến việc kiểm tra từng cái một sao?
Không phải đùa, dùng trúc giản chất thành núi cũng không đủ diễn tả tình hình.
…Có thể coi là con bé nghĩ cho tôi nhiều đến vậy sao?
Đột nhiên thấy tự hào.
“Cái này cũng không phải… Cái này cũng không phải…”
Tư Mã Ý lúc ấy vẫn đang xem xét trúc giản rồi lẩm bẩm không ngừng.
“Quả nhiên đổi tên rồi hoạt động sao… Thế này thì chỉ còn cách thả người đi tìm thôi…”
Có thể cảm nhận được quyết tâm nếu có kẻ đứng sau thì dù thế nào cũng bắt được rồi tra khảo.
Tôi nghĩ đây là việc dư đảng Viên Thuật vốn có ân nghĩa kỳ lạ với thuộc hạ tự ý làm, nhưng cũng có thể không phải.
Có lẽ có kẻ nào đó thật sự phát điên, ôm tâm lý trúng số độc đắc mà phái thích khách.
Và con người thì dù biết không trúng số vẫn cứ ôm hy vọng mong manh mà cào liên tục.
Nếu thực sự có kẻ đứng sau thì vụ ám sát sẽ không kết thúc chỉ một lần này.
Nếu đúng là dư đảng Viên Thuật tự ý làm thì sẽ kết thúc ở lần này.
“…….”
Gia Cát Lượng và Bàng Thống cũng đang xem xét trúc giản từng người một nên có vẻ rất nhiệt tình điều tra kẻ đứng sau.
Trong tình huống này thì không cần thiết phải làm phiền mấy đứa bằng cách lên tiếng.
Tôi muốn giúp nhưng cũng không giúp được.
Loại hoạt động suy luận này cần trực giác và khả năng quan sát để nhận ra điều gì đó từ yếu tố nào đó, rồi dùng trí tuệ xuất sắc để kết nối các manh mối thu được.
Việc tôi phải làm lúc này là tin tưởng và chờ đợi các tiểu mưu sĩ ấy đưa ra kết luận.
Vậy thì giờ phải xử lý việc gì đây…
Giờ đang vào giai đoạn nhiệt độ giảm mạnh nên hoạt động bên ngoài phải kiềm chế.
Ít nhất phải đợi mùa đông qua, mùa xuân đến, thời tiết ấm lên thì tôi mới dẫn quân được.
Nếu không thể ngoại chinh thì giờ chỉ còn nội chính thôi sao?
Tôi khoanh tay trầm tư một lúc rồi chợt nảy ra một diệu kế.
Nói cụ thể hơn thì chỉ là ném việc cho cấp dưới thôi.
A, kệ đi.
Người ở vị trí cao vốn là ném việc lung tung rồi hành hạ cấp dưới mà.
Ăn lương không làm việc… Không, ăn lộc (祿俸, kim ngân phân phát theo năm hoặc mùa cho quan viên) không làm việc thì không thể tha thứ.
Nếm thử bom việc của ta đi.
“Vậy thì nhờ ngươi nhé.”
“Vâng, vâng! Xin cứ giao cho thần!”
Tôi đứng dậy khỏi chỗ, xoa đầu Bàng Thống đang ngồi trước mặt một cái rồi bước đi.
“…Chậc.”
“…Lần sau cũng phải chiếm chỗ gần hơn mới được.”
Hai tiểu mưu sĩ quan sát cảnh ấy lẩm bẩm gì đó thì tiếc là tôi không nghe được.
──────────
Nơi tôi đích thân bước đến là phòng hiện đang có người khác làm việc.
Nữ nhân đảm nhận công việc không sai một ly, trong thế lực chúng ta tụ họp vô số mưu sĩ xuất chúng cũng lọt vào top mười.
Tôi đứng trước cửa rồi dùng giọng vang đến tận trong nói.
“Khụ khụ, có thể vào một lát không?”
──Chủ công ạ. Vâng. Xin mời vào.
Nghe vậy thì tôi không do dự mở cửa.
“Ngài đến tìm thần có việc gì ạ?”
Đôi mắt xanh gợi nhớ đến bầu trời trong xanh.
‘Quốc gia đã mất lòng dân thiên hạ, loạn thế đã bắt đầu rồi.’
‘Giờ hãy chờ thời cơ.’
Nữ nhân từng lập kế sách giúp tôi lúc đầu thiếu nhân tài trầm trọng, soi sáng con đường phía trước, nhìn tôi.
Gia Hủ Văn Hòa (賈詡 文和).
Nhân vật từng phục vụ cho Đổng Trác, một trong những ác nhân khét tiếng nhất Tam Quốc, sau đó lại phò tá cho bè lũ Lý Thôi, Quách Dĩ. Khi bọn chúng sụp đổ, ông lại theo Trương Tú và dồn ép gian hùng Tào Tháo đến bước đường cùng.
Dù vậy sau này hàng Tào Tháo rồi sống thọ gần tám mươi tuổi mới qua đời, tôi nói với mưu sĩ ấy.
“Ta có chuyện muốn bàn với ngươi, ngươi có hẹn trước nào không?”
“Không ạ. Không có hẹn trước nên ngài cứ nói ạ.”
Đã mấy năm trôi qua nhưng tính cách này vẫn y nguyên.
Trừ công việc công thì không giao lưu với bất kỳ ai, dáng vẻ của Gia Hủ đúng nghĩa là tự nguyện cô lập cũng chẳng ai nói gì.
Lý do thì tôi đại khái đoán được.
Chắc để tránh dây dưa với nhân vật kỳ lạ.
Gần như là tự quản lý đến mức bệnh hoạn nhưng chính vì tính cách này mà trong lịch sử nguyên bản mới sống thọ dưới trướng Tào Phi.
Có lẽ chỉ là loại người thích ở một mình.
Tôi không có ý định bình phẩm gì về tính cách này của Gia Hủ.
Cũng không phải vấn đề gì.
Vốn dĩ biết Gia Hủ không kết giao cá nhân với người khác nên mới giao việc này.
Tôi nhìn Gia Hủ rồi dùng giọng điềm tĩnh mở miệng.
“Ta đã suy nghĩ riêng về cách tuyển chọn nhân tài.”
“…Vâng.”
“Ngoài chế độ tiến cử hiện có thì thử tạo ra chế độ tuyển chọn mới xem sao.”
“……Vâng?”
Ồ, gì vậy.
Gia Hủ lộ biểu cảm này là lần đầu?
Tiến cử (薦擧).
Chỉ nhìn chữ thì trông rất khó hiểu nhưng ý nghĩa chẳng có gì đặc biệt.
Cách người tiến cử người khác để bổ nhiệm quan chức.
Tức là tương tự như nhảy dù.
Nhưng vì có hoàng đế hoặc vương ở trên là tuyệt đối nên nếu nhân sự nhảy dù gây vấn đề thì người tiến cử cũng bị liên lụy cùng chịu phạt.
Cách Vương Tá chi tài Tuân Úc mang vô số nhân tài về cho Tào Tháo chính là tiến cử.
Tuân Úc mang người về thì người được mang về lại tiến cử người khác, người được tiến cử lại tiến cử người khác nữa, nhân tài cứ thế tăng lên…
Không hổ là Vương Tá chi tài mà mạng lưới rộng lớn thật.
Ở hoàng thất mà Tuân Úc bật wifi một cái thì trên trời nhân tài rơi lộp độp.
Dĩ nhiên cách này cũng có vấn đề.
Hiện tượng nước đọng sinh ra cái gọi là liên minh riêng của họ.
Khi hiện tượng này nghiêm trọng thì sẽ sinh ra quý tộc môn phiệt, loại đột biến chiếm giữ vị trí cao qua nhiều đời, rồi tự họ làm loạn quốc gia.
Nước đọng thì thối, hiện đại ai cũng biết.
Phải bằng cách nào đó tiếp nhận tân binh… không, thanh tịnh thủy từ bên ngoài không bị ô nhiễm để quan chức luân chuyển liên tục thì quốc gia mới vận hành tốt.
Lý do Ngụy quốc do Tào Tháo lập và Tấn quốc do Tư Mã Ý lập diệt vong cũng có phần lớn từ vấn đề cố hữu của chế độ tiến cử.
Thế hệ này có tôi nắm quyền lực mạnh mẽ ngồi giữ vị trí nên ổn nhưng sau khi tôi chết thì sao đây.
…Nghĩ lại thì nghỉ hưu đã hết cửa rồi.
Dù tôi buông quan chức rồi ngồi phòng sau gãi mông thì cũng có quá nhiều người nhìn sắc mặt tôi.
Sự suy vong của một quốc gia thường bắt nguồn từ những mâu thuẫn nội bộ, những căn bệnh trầm kha trong hệ thống chứ không phải do ngoại bang xâm lược. Thế nên tôi không thể cứ khoanh tay đứng nhìn được.
Tôi chỉ muốn mang chế độ khoa cử thi hành thời Tùy hay Đường gì đó về sớm vài trăm năm thôi.
“Không phải cách được tiến cử từ người đã chiếm vị trí mà là thi cử để tuyển chọn hoàn toàn nhân tài mới.”
“…….”
Nhân vật trong lịch sử nguyên bản phụ sự nhiều quân chủ rồi chỉ dựa vào năng lực bản thân lên đến Thái úy.
Không giao lưu cá nhân với người khác nên cái gọi là bằng hữu cũng hoàn toàn không thông.
Tôi tiến lại gần Gia Hủ rồi cười nói.
“Thế nào. Ta thấy ngươi thì làm được tốt đấy.”
Có quyền lực và tài sản đủ để thực hiện điều gì đó, có ý tưởng hay, lại có nhân tài phụ tá.
“Ngươi nghĩ sao?”
“…Thần…”
Vậy thì có lý do gì không làm?
0 Bình luận