Sau khi đã chuẩn bị biện pháp đối phó với voi chiến thì trận đánh diễn ra không tệ.
“…….”
“Giờ là mười con rồi!”
Tư Dữ và Lữ Bố, hai người bắt đầu kiềm chế việc trực tiếp ra chiến trường sau khi mang thai con của tôi.
Hai người ấy thì liên tục ném thương và bắn cung trước khi voi kịp đến gần.
Brù u u u──!!
Đương nhiên mỗi lần vũ khí rời khỏi tay hai người thì lại có một tên điều khiển voi rơi xuống.
Ngay sau đó voi bắt đầu phát điên rồi xáo trộn trận hình địch.
“Ư a a! Chúng ta là quân mình mà! Dừng lại đi!”
“Không, không xong rồi! Nó hoàn toàn không nghe lời nữa!”
Người ta nói kẻ địch đáng sợ nhất chính là kẻ địch từ bên trong.
Nam man binh thì bị voi lao vào tấn công nên không biết làm sao mà luống cuống rơi vào hỗn loạn.
Có con voi giống như con đầu tiên chạy trốn thì mở đường cao tốc xuyên qua trận hình rồi rời khỏi chiến trường.
Cũng có con mắt đỏ ngầu rồi tấn công đến cùng Nam man binh.
Đây chắc là sự khác biệt tính cách giữa các cá thể mà tôi vừa nhắc đến.
Loại tính cách hiền lành bị ai đánh thì khóc rồi chạy trốn.
Loại tính cách hung bạo giận dữ đến mức mắt không thấy gì mà điên cuồng.
Dù là loại tính cách nào thì cũng đang biến trận hình quân Nam man thành hỗn loạn hoàn toàn.
“Kẻ địch còn chưa tiếp cận được mà tình hình này là sao!”
Mộc Lộc Đại Vương trút giận trước tình hình chiến trường diễn ra không tốt.
“Chỉ cần giao chiến là chúng ta thắng! Mau di chuyển nhanh hơn nữa!”
Oa a a──!
Tình hình không tốt nhưng giờ không thể quay lưng được nên Mộc Lộc Đại Vương hét lớn thúc giục bước chân binh sĩ.
“Di chuyển nhanh hơn!”
“Tiếp, tiếp theo là ai?”
Có lẽ nhận ra từ nãy chỉ nhắm vào những tên điều khiển voi giống mình nên biểu cảm của Nam man binh điều khiển voi đều không tốt.
Trên lưng voi không thể di chuyển tùy tiện thì làm sao tránh được thương ném của Tư Dữ.
Việc duy nhất chúng có thể làm chỉ là cầu mong lượt tiếp theo không phải mình.
Nhìn sức phá hoại của thương ném thì khiên và giáp hoàn toàn vô nghĩa.
“Ư a a!”
“Khốn kiếp!”
Ngay khi tôi nghĩ vậy thì lại có thêm một tên điều khiển voi mất mạng.
Dáng vẻ tên điều khiển voi treo lủng lẳng ngoài kiệu chiến đấu nơi cung thủ voi ở.
Cảnh tượng chết như thể bị ướp xác thì trông chẳng dễ chịu chút nào.
Nhưng tâm trạng như vậy thì kẻ địch cũng không khác mấy.
“Ư ư… Cái này ổn thật sao?”
Đội quân voi vốn tin chắc sẽ thắng thì giờ lại sụp đổ dễ dàng quá nên sĩ khí quân Nam man tụt dốc thảm hại.
Vài tên điều khiển thì để trấn áp voi phát điên mà giao chiến với voi nên bị thương, tình hình hỗn loạn cực kỳ.
Còn chưa vào tầm bắn của cung thủ mà đã thế này thì làm sao được.
Không biết có nên gọi là cá tính hay không nhưng đội quân của Mộc Lộc Đại Vương hoàn toàn không có kỵ binh cưỡi ngựa.
Có lẽ vốn có nhưng đã thành mồi cho mãnh thú.
Hoặc vì có đội quân mãnh thú nên từ đầu nghĩ không cần.
Dù lý do là gì thì giờ đã đến lúc phải trả giá.
Voi vẫn đang phát điên không phân biệt địch ta và bộ binh Nam man không biết phải làm sao với tình hình này.
Dù chúng có bằng cách nào đó tiếp cận trận hình quân tôi thì chờ đợi chúng là kỵ binh tinh nhuệ đánh vào sườn và hậu phương.
Brù u u u──!
Thịch─!
“Ô hô.”
Tôi nhìn con voi trắng Mộc Lộc Đại Vương cưỡi thì hạ gục ngay lập tức con voi đang phát điên rồi thốt lên lời cảm thán.
Chỉ riêng việc là voi trắng đã kỳ lạ rồi mà sức mạnh cũng kinh khủng.
Giống như linh vật sao?
Khác với voi bình thường phải có người điều khiển ngồi trên cổ voi ra lệnh thì con voi trắng Mộc Lộc Đại Vương cưỡi thì hoàn toàn không có người điều khiển mà vẫn tự hành động.
Người điều khiển đi đâu rồi?
Đã sớm bị thương ném của Tư Dữ xuyên thủng rồi treo lủng lẳng ngoài kiệu chiến đấu nơi Mộc Lộc Đại Vương ở.
“…Che tầm nhìn nên không còn cách nào khác. Xin lỗi!”
Ơ, rơi rồi.
Mộc Lộc Đại Vương rút ngay lập tức cây thương treo trên người điều khiển voi rồi ném xuống dưới.
Brù ô ô──!
Con voi trắng dù trúng nhiều tên Lữ Bố bắn mà vẫn không hề hấn gì thì giờ gầm vang đầy sức mạnh.
Tiếng kêu giống hệt con voi đang nhàn nhã chơi đùa ở hoàng thất hiện tại.
Thế nên mới nói phải gặp chủ tốt.
“…Hừm. Voi trắng sao.”
Thành thật thì trông ngầu thật.
Ngay cả Hannibal cũng từng trực tiếp cưỡi voi chỉ huy chiến trường.
Giờ tôi hiểu được tâm trạng ấy.
Dù tốc độ chậm hơn ngựa là khuyết điểm nhưng chính việc có thể thực hiện được giấc mộng mới là quan trọng hơn.
“Wa, con này không cảm thấy đau sao?”
Lữ Bố thì không giấu nổi kinh ngạc trước con voi trắng vẫn kiên cường chịu đựng tên mình bắn.
Không biết da có dày hơn voi khác hay như Lữ Bố nói là không cảm thấy đau.
Điều chắc chắn duy nhất là dù trúng tên vào mũi cũng không phát điên như các con voi khác.
Tôi nói với Lữ Bố.
“Trước hết nhắm vào các con voi khác đi. Không phải không có cách hạ gục.”
“Biết rồi.”
Nghe lời tôi thì Lữ Bố lập tức chuyển ánh mắt sang con voi khác.
Mộc Lộc Đại Vương cũng nhận thức được mình là đại tướng nên từ xa chỉ tập trung duy trì trận hình.
Nếu Tư Dữ ném thương thì con voi trắng kia cũng sẽ ngã sõng soài nhưng nếu Mộc Lộc Đại Vương đột tử thì sao?
Nhìn qua cũng không phải kẻ dễ bị cuốn theo tai nạn mà chết nhưng chuyện người thì không ai biết trước được.
Vốn dĩ tên đó… không, con nhỏ đó trong Tam Quốc Diễn Nghĩa cũng chết giữa lúc chiến trường hỗn loạn nên chỉ cần sơ hở là có thể chết.
Ta có hứng thú cực kỳ lớn với cái gọi là đội quân mãnh thú kia.
Giờ thì toàn bộ đã thành thịt nướng than nhưng nếu có bí quyết huấn luyện thì có thể tạo lại chứ.
Như Trương Giác nói thì đây là túi báu chứa đầy thông tin cần moi ra nên phải bắt sống khi có cơ hội.
Tôi vừa nghĩ vui vẻ về việc dùng hổ đánh bại đám man di phương bắc đáng thù ghét vừa quan sát chiến trường.
“Cung thủ, chuẩn bị.”
Cao Thuận thì ngay khi địch vào tầm bắn cung thì dùng giọng điềm tĩnh ra lệnh.
Hàng vạn cung thủ giương cung nhắm thẳng vào đám lính Nam Man đang chật vật tiến lên giữa bầy voi điên loạn.
“Bắn!”
Vút vút vút───!!
Tên cưỡi gió bay lên che khuất bầu trời rồi lao xuống Nam man binh.
“Ư a!”
“Khục!”
Không phải mặc Đằng Giáp bật lại đao tên nên binh sĩ Mộc Lộc Đại Vương vừa trúng mưa tên thì lập tức ngã gục tại chỗ.
Trong số đó cũng có binh sĩ giống Mộc Lộc Đại Vương toàn thân bôi thuốc nhuộm không mặc giáp.
Chắc đó là cách thể hiện sự tự tin theo kiểu riêng của mình.
Vốn dĩ nếu có đội quân mãnh thú thì cung thủ đã bị cắn xé hết nên không lo bị tên trúng… loại tự tin ấy.
Dù trải qua nhiều trận đánh mà vẫn sống sót thì không phải tự tin vô căn cứ.
Nhưng loại tự tin ấy giờ cũng đến lúc phải gác lại.
Vút vút vút───!!
Mưa tên không ngừng tuôn xuống và đặc biệt cung thủ tập trung nhắm vào tên điều khiển voi trên lưng voi.
“Khư a a!”
Brù u u u─!!
Tên điều khiển voi không chịu nổi hỏa lực tập trung ấy và ngay sau đó voi trúng đầy tên toàn thân cũng bắt đầu phát điên.
Voi có da dày nên dù trúng tên vẫn trông khá bình thường nhưng vì đau không chịu nổi nên lập tức quay đầu chạy khỏi chiến trường.
“Điên, điên rồi! Lại lao vào chúng ta!”
“Toàn bộ tránh ra!”
Đương nhiên đường chạy trốn có Nam man binh đang tiến quân theo đội hình nên những kẻ không tránh kịp thì bị voi húc bay như ki bowling.
Voi phát điên xảy ra khắp nơi, bộ binh không chống đỡ nổi gì mà bị cung thủ quét sạch.
Còn có kỵ binh tinh nhuệ chờ cơ hội đánh vào sơ hở không phòng bị của địch.
Đây giờ đã là trận đánh không thể thua.
“Ơ, sao lại thành ra thế này…”
Mộc Lộc Đại Vương thì lộ vẻ ngẩn ngơ như không tin nổi tình hình này.
Thì biết làm sao được.
Mộc Lộc Đại Vương là nhân vật dùng chiến thuật druid khiến Triệu Vân và Ngụy Diên từng bại trận nhưng lần này đối thủ quá xấu.
Chúng tôi đã biết hết cách đối phó thì làm sao thua được?
Oa a a a──!!
Tôi nhìn kỵ binh Trương Liêu lao về phía trái nơi voi đã chạy hết rồi quay đầu.
Phía phải thì Mã Siêu và kỵ binh Khương tộc đang chờ sơ hở nên sớm muộn cũng lao vào.
“Con điên kia là gì vậy! Mau chặn lại!”
Nữ nhân tóc xanh lam nổi tiếng với giai thoại một mình (đơn kỵ thất mã - 單騎匹馬) xông vào trận hình Tào Tháo thì một mình xáo trộn trận hình Nam man binh.
…Mỗi lần nhìn đều là quang cảnh kinh người.
Võ nghệ thực lực không hề thua kém Quan Vũ hay Trương Phi.
Dù sao thì mạng của Mạnh Hoạch giờ đã mất một cái.
Giờ còn lại sáu cái.
0 Bình luận