Sau khi trò chuyện với cựu Dự Châu Thứ sử Khổng Trụ, tôi khoanh tay chìm vào suy nghĩ.
“Lưu Sủng thể hiện sự quan tâm với ta sao…”
Không phải hoàn toàn không dự đoán được.
Nếu là tôi mà có người muốn thu phục mình dưới trướng thì cũng muốn gặp mặt một lần.
Tôi quay đầu nhìn Trương Liêu đang mỉm cười dịu dàng bên cạnh.
“Không có câu hỏi cụ thể nào về điều gì khiến hắn tò mò sao?”
“Vâng. Hắn chỉ nói rằng nếu có thể thì muốn nhanh chóng được trò chuyện…”
Trương Liêu dùng giọng điệu nhẹ nhàng tiếp tục.
“Khi gặp thần thì hắn chỉ bất ngờ cười lớn nên thần không nắm được ý định.”
“Ưm… Ngoài ra còn nói gì nữa không?”
“Hắn nói rằng thần có khí thế rất tốt của một vị tướng.”
Cái gì mà đột ngột vậy.
Chẳng lẽ là kiểu người sống chết vì danh dự sao?
Dù không biết rõ ý định nhưng ít nhất có thể biết rằng Trương Liêu đã để lại ấn tượng tốt với Lưu Sủng.
Đây chính là cái gọi là anh hùng nhận ra anh hùng sao.
Trước khi trận Quan Độ xảy ra, Tào Tháo từng gọi Lưu Bị bị Lữ Bố đuổi chạy rồi nói rằng thiên hạ chỉ có hai anh hùng là chúng ta, giống như ghi chép ấy.
Giờ suy nghĩ cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Nhân vật không có mặt ở đây thì làm sao ta biết được suy nghĩ của ông ta.
Tôi khoanh tay trầm tư rồi lại hỏi Trương Liêu.
“Ta ít nhất đến hết năm nay cũng không thể rời Lạc Dương, chuyện đó đã truyền đạt chưa?”
Lệnh của bệ hạ bảo rằng dù việc nước quan trọng nhưng giờ hãy chú ý hơn đến gia đình.
Bệ hạ là người nói là làm nên nếu tôi rời Lạc Dương thì lập tức sẽ hạ hoàng mệnh bảo trở về Lạc Dương ngay.
…Nhưng dùng hoàng mệnh vào chuyện đó có đúng không?
Trước câu hỏi của tôi thì Trương Liêu điềm tĩnh đáp.
“Vâng. Khi thần trả lời như vậy thì hắn nói sẽ đích thân đến.”
“…….”
Nghĩa là muốn gặp mặt tôi một lần nên sẽ đến tận nơi chẳng khác gì địch trận.
Nên gọi là dũng cảm hay là liều lĩnh đây…
Tôi không có ý định hại Lưu Sủng nên ngược lại là tình huống tốt.
Trước hết thì xét về quan chức thì ông ta cao hơn tôi rất nhiều.
Đại tướng quân không có lý do gì lại giết chư hầu vương một cách riêng tư sao?
Chỉ tưởng tượng thôi đã thấy hậu quả nghiêm trọng rồi.
Bệ hạ đang đứng về phía tôi nên các quan viên khác sẽ không trực tiếp gây hại cho tôi.
Nhưng chắc chắn sẽ có người trong lòng bất mãn và nghĩ xấu về tôi.
Chỉ vì có thể trở thành mối đe dọa nên giết chư hầu vương.
Tôi đâu phải bạo quân thực hiện khủng bố chính trị mà có lý do gì để xử lý Lưu Sủng.
Nếu Lưu Sủng là tham quan ô lại bóc lột bách tính thì tôi sẽ dùng hoàng mệnh chặt đầu ông ta…
Nhưng nghe đánh giá từ xung quanh thì không phải vậy.
Tôi sắp xếp tình hình trong đầu rồi hài lòng gật đầu.
“Tốt. Ngươi vất vả rồi nên giờ lui ra nghỉ ngơi đi.”
“…….”
“…?”
Dù tôi đã ra lệnh có thể lui ra nhưng Trương Liêu vẫn đứng yên khiến tôi lộ vẻ nghi hoặc.
Tôi hỏi Trương Liêu.
“Còn việc gì với ta sao?”
“Ngài quên lời thần nói lần trước rồi sao?”
“Lời gì… A.”
Khi đang mở miệng thì trong đầu tôi chợt lóe lên một cảnh tượng.
‘Khi công việc ngài giao phó hoàn thành thì có thể xin gặp riêng như hiện tại không ạ?’
Lời Trương Liêu nói trước khi dẫn quân xuất chinh đến Dự Châu.
‘Lần sau thì để sau làm phần thưởng nhé.’
Trương Liêu – dùng giọng trong sáng hoạt bát – để lại hương thơm tươi mát trên môi tôi rồi rời đi.
“…….”
Trương Liêu chạm mắt tôi chỉ mỉm cười dịu dàng như mọi khi.
Tôi trầm ngâm một lát rồi mở miệng với Tư Dữ và Lữ Bố đang ở xung quanh.
“Chờ một lát ngoài phòng đi.”
Nghe lời tôi thì Lữ Bố khẽ nheo mắt.
“Thật sự chỉ một lát thôi chứ?”
“…Ai biết được?”
Chính tôi cũng không chắc.
Câu trả lời mơ hồ của tôi trở thành ngòi nổ khiến Lữ Bố lại bắt đầu nổi loạn như thường lệ.
“Mơ hồ cái gì mà mơ hồ! Lại định như lần tóc bạc ấy, cả đêm ứ ự hả?!”
“…….”
Ứ ự là cái quái gì.
Cách chọn từ thật đáng yêu.
Người tóc bạc mà Lữ Bố nhắc đến chính là nhân vật ấy.
‘Chủ, chủ công──!’
‘…Mã Siêu?’
Mã Siêu Mạnh Khởi.
Nữ tướng sinh ra ở Tây Lương với ngoại hình xinh đẹp vừa nhận được lời triệu của tôi đã lao đến.
Mã Siêu khác hẳn quá khứ xấu hổ mỗi khi thấy tôi chủ động ôm chặt lấy ngực tôi rồi dùng giọng lo lắng nói.
‘Suýt nữa thì nghĩ ngài quên thần rồi…! Hức hức!’
‘A, hiểu rồi nên đừng khóc nữa.’
Thành thật thì việc bỏ mặc Mã Siêu lâu như vậy cũng là lỗi lớn của tôi nên tôi chỉ có thể dỗ dành đến khi cô ấy ngừng khóc.
Sau đó xảy ra chuyện gì… thì, có cần giải thích chi tiết không.
Vốn dĩ tôi gọi cô ấy với ý định đó, Mã Siêu cũng đến với tâm trạng tràn đầy.
Khi nam nữ đang độ tuổi sung sức mà mắt chạm mắt thì chỉ có một chuyện xảy ra.
Chuyện xảy ra trong phòng lúc ấy xấu hổ nên không muốn nhắc chi tiết, tạm bỏ qua.
Chỉ nói rằng… Mã Siêu rất thích bị đối phương đoạt quyền chủ động.
‘Vâng, vâng…! Xin hãy đối xử với thần như ngựa…!’
Thành thật thì so sánh ấy hơi sốc.
Không hổ là dân tộc kỵ mã mà cách biểu đạt cũng liên quan đến ngựa.
Lúc ấy không thể tin nổi đó là lần đầu của Mã Siêu.
Dĩ nhiên Mã Siêu cũng không chịu nổi bao lâu, sau đó kéo Tư Dữ và Lữ Bố đang nghe lén đủ thứ lời thô tục ngoài cửa vào.
Lữ Bố thì thôi nhưng cảnh Tư Dữ hơi đỏ mặt khiến tôi kinh ngạc đủ rồi.
“Dù sao cũng không được! Tuyệt đối không!”
Lữ Bố vẫn không quên được cảnh tượng (?) gây sốc ấy nổi loạn như vậy cũng không có gì lạ.
Tôi lén tiến lại gần Lữ Bố rồi thì thầm nhỏ.
“Vậy thì tạm thời chỉ hành hạ ngươi thôi.”
“…!”
“Dù ngươi van xin dừng lại ta cũng không tha đâu.”
Lần đầu thân thể giao nhau thì tỷ lệ trúng của tôi lạ lùng cao nên cô ấy mang thai ngay lập tức nhưng lần này chắc không vậy.
Lữ Bố trong lịch sử nguyên bản cũng chỉ có một đứa con.
Nghĩ đến trường hợp Lưu Bị hiện tại chưa có con thì Lữ Bố may mắn lắm rồi.
Tôi mỉm cười với Lữ Bố.
“Chọn đi. Muốn thế nào?”
“…Chúc, chúc vui vẻ!”
Lữ Bố biết tôi không phải người nói dối run rẩy vì tưởng tượng gì đó rồi nhanh chóng rời đi.
Nhạy bén thật.
Nếu cô ấy kiên trì đến cùng thì tôi định thử xem dù có ngất cũng tỉnh dậy thì chịu được bao nhiêu lần.
“…….”
“…Em cũng xin cáo lui ạ.”
Tư Dữ chạm mắt tôi hành lễ rồi lập tức đi ra ngoài phòng.
Trước kỳ tích lịch sử khiến Cổ Kim Vô Song và Thiên Hạ Vô Song chạy trốn thì Trương Liêu lộ vẻ hơi hoảng hốt.
“…Thần có chạm vào thứ không nên chạm sao ạ?”
“Ừ? Không? Sao có thể.”
Tôi xác nhận trời đã tối chậm rãi tiến lại gần Trương Liêu.
“Hai người ấy là trường hợp đặc biệt. Nên không cần lo lắng.”
“Vậy… vậy sao ạ.”
Không biết có phải ảo giác của tôi không nhưng giọng Trương Liêu hơi run.
Ơ khoan chứ.
Trương Liêu ấy mà sợ tôi sao?
Nói thẳng ra thì nếu cô ấy muốn thì có thể bẻ cổ tôi bằng tay không ngay bây giờ.
“Đây là cơ hội cuối cùng.”
“…….”
“Giờ vẫn chưa muộn nên hãy cân nhắc kỹ.”
Tôi nhìn Trương Liêu rồi hỏi.
“Thật sự muốn tiếp tục sau nụ hôn sao?”
Đây là câu hỏi rất quan trọng.
Nếu hành động bốc đồng rồi sau này hối hận thì cả hai đều thảm hại thôi.
“…….”
Trương Liêu nhận câu hỏi của tôi trầm ngâm một lát rồi chậm rãi mở miệng.
“Thần đã theo chủ công chu du khắp thiên hạ suốt thời gian dài.”
Từ trước khi bách tính đội khăn vàng nổi loạn đã đối đầu với đủ loại man di và đạo tặc.
Đã va chạm với quân hùng chiếm giữ triều đình rồi thực hiện đủ trò bạo ngược trong lúc quốc gia hỗn loạn.
Đã chứng kiến việc đánh bại thế lực bộc lộ dã tâm và ổn định thiên hạ đang chìm trong khốn cùng suốt bao năm.
‘Ta tin tưởng các ngươi.’
Suốt thời gian dài ấy nhìn bóng lưng chủ công không hề thay đổi thì Trương Liêu chỉ có thể nghĩ như vậy.
──Nếu không theo vị này thì còn theo ai nữa.
Kính trọng bề trên, khoan dung với bề dưới.
Chủ công từng thắc mắc tại sao mình lại được yêu mến đến vậy nhưng nam nhân hấp dẫn thì vô số nữ nhân đổ về là chuyện đương nhiên.
“…….”
Trương Liêu mở miệng với chủ công đang chờ câu trả lời trước mặt.
“Xin hãy chiếu cố cho thần.”
“…Ừ. Nếu lựa chọn của ngươi là vậy thì được thôi.”
Biết được tâm tư thầm kín bấy lâu nay của Trương Liêu, tôi từ từ nới lỏng cơ bắp và tiến về phía cô ấy.
Giờ tò mò không biết đến khi nhắm mắt tôi sẽ ôm bao nhiêu nữ nhân nữa.
Hiện tại trong doanh trại đã lan truyền lời đồn Đại tướng quân bình định thiên hạ về đêm gì đó, không biết hậu thế sẽ đánh giá tôi thế nào mà thấy sợ.
0 Bình luận