Tôi đã thành công bắt được con hươu đực khổng lồ để hoàng đế bệ hạ giữ được thể diện.
Mũi tên hoàng đế dùng khi đi săn thì ai nhìn cũng thấy toát lên vẻ quý phái nên thần tử nhận ra không khó.
“Hoàng đế bệ hạ vạn tuế!”
Nhờ vậy mà thần tử đều nghĩ con hươu tôi giết là do hoàng đế bắn nên liên tục hô vạn tuế.
Dù vậy không phải tất cả thần tử đều không thấy cảnh tôi bắn tên.
“……Hoàng đế bệ hạ vạn tuế!”
Các thần tử luôn theo sát hầu hạ bệ hạ.
Họ cũng lo bệ hạ không bắt được con nào sẽ mất mặt nên khéo léo tham gia vào hàng vạn tuế.
Đây chính là xã hội sống.
Dù sao… nếu tình hình xấu đi thì có thể nổi giận hỏi “coi thường trẫm sao” nhưng bệ hạ tôi biết thì không phải người như vậy.
“……Hừm.”
Nhìn kìa.
Bây giờ vẫn chưa tiếp nhận được tình huống đột ngột nên lộ vẻ ngẩn ngơ.
Thêm nữa còn kiếm được điểm tốt với phe hoàng thất quan liêu nên mọi người đều có lợi.
Giờ nếu tôi lại thành công săn thêm thú thì hoàn hảo rồi.
Tôi gật đầu rồi khi tiếng vạn tuế dần nhỏ lại bắt đầu kéo dây cung lần nữa.
Phập!
Và mũi tên tôi bắn lại cắm xuống đất như chưa từng có chuyện gì.
“…….”
Gì vậy.
Phúc lành tổ tiên biến mất rồi sao?
Không, nếu xét theo thời đại thì tôi và các tổ tiên ấy đồng lứa cũng nên…
“Khiiii.”
Lúc ấy một con hươu nhìn mũi tên tôi cắm xuống đất thì phát ra tiếng kêu.
Lông trắng như xuất hiện trong truyện cổ.
Đôi mắt đen long lanh.
Con hươu trắng ai nhìn cũng nghĩ đẹp đẽ đang nhìn tôi.
…Chẳng lẽ vừa nãy cười nhạo tôi sao?
Hươu tùy loại mà tiếng kêu khác nhau lắm.
Có con thì kêu "U u u", có con thì kêu "Quéc quèc".
“Khiiii.”
Và con hươu trắng trước mặt tôi có tiếng kêu rất kỳ quái.
“Kééét. Kééét. Khiiiiii.”
Không phải cửa kẽo kẹt mà cứ kẹt kẹt liên tục.
Đúng là đang cười nhạo tôi rồi.
Rốt cuộc nghĩ gì mà khiêu khích tôi vậy.
Dù sao đã muốn tôi nhắm thì chỉ có làm theo thôi.
“Được rồi. Ngươi chọc đúng người rồi.”
“…?”
Khi tôi lẩm bẩm một mình rồi kéo dây cung lần nữa thì Tư Dữ đang tận tâm hộ vệ gần đó nghiêng đầu.
Cuộc săn mới chỉ bắt đầu thôi.
──────────
Đã trôi qua vài giờ như vậy sao.
“Ôi, né giỏi thật.”
Tôi đang đuổi theo con hươu trắng hăng hái không khỏi thốt lên.
Tốc độ chạy nhanh thì là thú vật nên thôi, nhưng kỹ năng chuyển hướng liên tục thì thật sự nghệ thuật.
Không phải có mắt sau gáy mà sao chuyển hướng đúng thời điểm đến thế.
Nghĩ đến động tác di chuyển bất thường và vừa nãy cười nhạo tôi thì khả năng là linh vật cũng lớn.
Vốn dĩ ngoại hình đã là lông trắng cực hiếm thấy trong tự nhiên.
“…Con đó cứ cưỡi ngựa nhanh đuổi theo chém một nhát là xong thì hơn chứ?”
Đến mức Lữ Bố luôn theo sát tôi cũng nói vậy.
Nghe vậy thì tôi lắc đầu.
“Bắt kiểu đó thì không phải bắt nữa.”
“…….”
“Đây là vấn đề tự tôn.”
“…Ừ, ừ.”
Khi tôi nói dứt khoát thì Lữ Bố dùng biểu cảm ngẩn ngơ gật đầu.
Vốn dĩ nếu tăng tốc đuổi thì con đó cũng tăng tốc hơn.
Ô Truy Mã của Tư Dữ, Xích Thố Mã của Lữ Bố, hay con bò đỏ Mạnh Hoạch cưỡi, linh vật đều có năng lực vượt trội.
Ý nghĩa của điều đó là gì.
Con đó giờ vẫn đang nương tay đối phó tôi.
Ngay cả khi tính mạng bị đe dọa mà vẫn nhàn nhã thế này…
Là con thú biết cách chọc tức người rất rõ ràng.
Có bằng chứng rõ ràng chứng minh điều đó.
“Khiiii.”
Khi tôi giảm tốc thì con hươu trắng cũng giảm tốc, không rời khỏi tầm mắt tôi.
“Kééét. Kééét.”
Và tiếng kêu đáng ghét ấy.
Nếu con đó cố ý phát ra tiếng kêu như vẹt thì tôi sẵn sàng khen ngợi.
Đây là dự đoán của tôi, nếu giờ tôi bỏ cuộc rút lui thì con đó sẽ đuổi theo đến cùng rồi dùng tiếng kêu đáng ghét ấy khiêu khích.
Người xưa coi hươu trắng là linh vật thần thánh nhưng nhìn dáng vẻ này thì chẳng khác gì lưu manh.
“…Ta bắt thay cho nhé?”
“Không.”
Trước đề nghị của Lữ Bố thì tôi lập tức lắc đầu.
Chắc chắn nếu là Lữ Bố thì cưỡi Xích Thố đuổi theo chém đứt cổ một nhát nhưng đây là vấn đề tự tôn của nam nhân.
Dù tôi bại trận cũng không thể nhờ người khác giúp.
…Nhưng con đó chắc chắn là đực chứ?
Có sừng trên đầu thì chắc là đực.
Dù sao thì sẽ dùng sừng nó nấu nhung hươu uống.
Tôi nhìn con hươu trắng vẫn không rời tầm mắt một cái rồi nói với Lữ Bố.
“Ở đó trông chừng. Ta sẽ bắt ngay thôi.”
“……Ừ.”
Lữ Bố thường gật đầu vô điều kiện với lời tôi lần này thì lộ vẻ không tin lắm.
Này, bảo trông chừng thì trông chừng đi.
Không biết từ lúc nào đã rơi vào cuộc chiến tự tôn xấu xí với con hươu trắng nên tôi bỏ qua hết thú khác chỉ đuổi theo nó.
──────────
Hoàng đế vừa nhận vạn tuế ba lần nhìn cảnh tượng kỳ lạ diễn ra không xa thì lẩm bẩm.
“Hừm, bạch lộc (白鹿, hươu lông trắng) sao.”
Hươu bẩm sinh hiếm hoi có lông trắng.
Ngay cả thợ săn sống cả đời trên núi cũng chỉ thấy một hai lần là hết, linh vật quý giá ấy lại xuất hiện ở săn trường hoàng thất.
Hoàng đế quay đầu hỏi thần tử quản lý săn trường.
“Ngươi biết có bạch lộc sao?”
“Thần, thần cũng lần đầu thấy hươu lông trắng ạ.”
“Vậy sao.”
Hoàng đế có tài nhìn thấu lời dối trá nhận ra thần tử đang nói thật.
Ít nhất người quản lý săn trường hơn mười năm cũng chưa từng thấy.
Lại còn linh vật xảo quyệt ấy xuất hiện đúng lúc trước mặt Đại tướng quân để phô trương sự tồn tại.
Đây là tình huống khá thú vị không?
Hoàng đế rơi vào tò mò không biết ý nghĩa của con bạch lộc ấy là gì.
“Khà khà, đây chắc chắn là điềm lành.”
Lúc ấy ông lão gần đó cười sảng khoái.
Nhân vật cùng Tư Mã Huy gọi Gia Cát Lượng là Ngọa Long, Bàng Thống là Phượng Sồ.
Hoàng đế quay đầu hỏi ông lão ấy.
“Điềm lành sao?”
“Vâng.”
Bàng Đức Công, người bị Đại Tướng Quân ép buộc ra làm quan, vuốt bộ râu dài thướt tha của mình rồi nói tiếp
“Theo Sơn Hải Kinh (山海經) thì hươu lông trắng xuất hiện trước người có tâm tính thiện lương và hiếu thuận cực điểm.”
Sơn Hải Kinh ghi chép hết thảy địa lý thiên hạ và thú vật trong truyền thuyết.
Ông lão thông thạo sách ấy thì không giấu được nụ cười trước cảnh tượng quý giá trước mắt.
“Người thấy bạch lộc đều được đại cát đại lợi và trường thọ, sao có thể không gọi là điềm lành được ạ?”
“…….”
“Lão nhân dùng yêu thuật kỳ quái lần trước cũng vậy, thật toàn chuyện kỳ lạ.”
Bàng Đức Công cười tiếp tục nói rằng thời còn lên núi hái thuốc cũng chưa từng thấy bạch lộc.
“Thúc, thúc phụ… Không phải nói đừng làm hành động quá nổi bật sao ạ…?”
“À.”
Khi Bàng Thống đứng bên cạnh lo lắng nói vậy thì lập tức ngừng cười.
Bàng Đức Công thích ví von người khác với động vật không thể bỏ qua câu hỏi liên quan đến thú vật.
Bàng Đức Công muộn màng ngậm miệng nhưng đã để lại ấn tượng sâu sắc với người xung quanh rồi.
Hoàng đế cười nhẹ với Bàng Đức Công đánh giá cao phu quân mình rồi mở miệng.
“Có vẻ ngươi có công việc phù hợp rồi đấy.”
“Hự…”
Bàng Đức Công biết nhân tài để lại ấn tượng sâu thì càng nhiều việc mặt trắng bệch.
…Hiện tại Đại tướng quân vẫn đang hăng hái đuổi theo con hươu trắng cười nhạo mình bằng tiếng kêu kỳ quái rồi kéo dây cung.
Một thần tử nhìn cảnh ấy thì dâng ý kiến với hoàng đế.
“Bệ hạ, từ xưa có lời đồn săn linh vật sẽ chịu thiên phạt.”
“…….”
“Giờ nên ngăn Đại tướng quân lại thì hơn ạ…”
“Ngươi vẫn chưa hiểu sao?”
Chưa đợi thần tử nói xong thì hoàng đế dùng giọng điềm tĩnh nói.
“Vừa nãy ngươi cũng thấy Đại tướng quân bắn tên thế nào rồi chứ.”
“Điều đó…”
Cảnh vừa nhận mũi tên hoàng đế dùng thì lập tức xuyên thủng đầu con hươu.
Trên lưng ngựa tư thế khó giữ vững bắn trúng con hươu đang chạy thì ngay cả tướng lĩnh giỏi cũng không làm được kỳ tích ấy.
Lý do hắn giả vờ không bắn trúng thì đơn giản.
Là để quan tâm kẻo nàng tự ti vì kỹ năng bắn cung kém.
Hoàng đế nhìn Đại tướng quân bằng ánh mắt đầy tình cảm.
“Giờ hắn chỉ đang dọa con bạch lộc ấy để đuổi đi thôi.”
“…….”
“Hắn từ thời ở quê nhà đã bắt đủ loại mãnh thú hung ác, sao có thể không bắn cung được?”
Nếu Đinh Lăng nghe được chắc sẽ giật mình hỏi đang nói cái gì vậy.
0 Bình luận