Tại ranh giới giữa Dĩnh Xuyên Quận và Trần Quốc thuộc Dự Châu.
Quân đội Đại tướng quân do Trương Liêu dẫn dắt và quân đội Trần Quốc do Lưu Sủng dẫn dắt đối diện nhau cách một lều trại.
Từ Hoảng quan sát một lượt quân đội Trần Vương rồi gật đầu.
“Quả nhiên so với các thế lực bình thường thì binh tinh nhuệ nhiều hơn hẳn.”
Không phải binh lính chiêu mộ chỉ để tăng số lượng bằng cách đưa vũ khí cho nông dân mà là binh tinh nhuệ được rèn luyện lâu dài cùng vô số kinh nghiệm chiến trường.
Từ đó có thể thấy Lưu Sủng đã dồn bao nhiêu tâm huyết vào quân sự.
Nhà Hán nơi tham nhũng tràn lan đã bị đủ loại phản loạn quấy nhiễu từ trước khi Khăn Vàng nổi dậy.
Lưu Sủng hẳn đã chuẩn bị cho tình huống vạn nhất nên dự đoán của ông hoàn toàn chính xác.
Khi các hoàng tộc khác chết dần trong loạn thế thì Lưu Sủng vẫn sống sót rồi xây dựng thế lực của mình.
Nhìn vậy thì ông khác hẳn đám hoàng tộc khác chỉ ỷ vào huyết thống mà kiêu ngạo.
“Giả sử giao chiến với họ thì kết quả sẽ thế nào ạ?”
Mỗi khi chỉ còn hai người thì không khí lại kỳ lạ chùng xuống.
Từ Hoảng để vượt qua điều đó đã đặt câu hỏi.
Trước câu hỏi của Từ Hoảng thì Cao Thuận vẫn không biết đang nghĩ gì chậm rãi mở miệng.
“…Chúng ta thắng.”
Câu trả lời không chút do dự.
Từ Hoảng nghe vậy thì dùng giọng hứng thú hỏi.
“Ngài nghĩ vậy vì lý do gì ạ?”
Không phải thật sự tò mò muốn nghe câu trả lời.
Chỉ là câu hỏi để xóa tan bầu không khí ngượng ngùng khó chịu này mà thôi.
Nhưng câu trả lời của Cao Thuận lại bất ngờ.
“Dù tình thế tuyệt vọng đến đâu thì chiến thắng trong chiến đấu vẫn là vai trò của tướng lĩnh.”
“…….”
“Với tư cách người ngồi ở vị trí ấy thì ta chỉ có thể trả lời như vậy.”
Nghĩa là dù không phải tình thế quân số áp đảo như hiện tại thì nàng vẫn trả lời y chang.
Thoạt nghe có vẻ như một lời hô khẩu hiệu sáo rỗng, nhưng Từ Hoảng biết Cao Thuận không phải người nói suông.
Cao Thuận không phải tướng lĩnh vô năng đến mức không phân biệt được dũng cảm và liều lĩnh.
“Dù vậy… chắc chắn cũng không tránh khỏi tổn thất.”
Khi Từ Hoảng đang gãi đầu thì Cao Thuận đang nhìn đội thân vệ của Trần Vương đưa ra đánh giá.
“Binh sĩ đã quyết tử thì dù mang đội quân nào đến cũng khó đối phó.”
Quyết tử (決死).
Từ chỉ việc chiến đấu dốc hết sức lực khi đã chuẩn bị tinh thần chết.
Số lượng binh sĩ rất ít nhưng không khí đặc trưng của đội quân quyết tử không hề sợ chết đang bao trùm đội thân vệ Trần Vương.
Huống chi là binh tinh nhuệ từng trải qua vô số chiến trường lại quyết chí tử chiến thì sẽ thế nào.
Quy mô tổn thất thì không thể ước lượng nhưng ít nhất sẽ đổ khá nhiều máu.
“Vậy sao.”
Từ Hoảng nghe giải thích thì lộ vẻ xấu hổ khi nghĩ rằng nàng thật sự là người kiên định.
Nghe nói vốn dĩ nàng chỉ là binh sĩ theo quân nhưng chủ công đã nhìn thấu và phát hiện nàng, nhãn lực thật sự đáng kinh ngạc.
Nếu chủ công nghe được thì chắc chắn sẽ lắc đầu bảo ta là người tương lai nên mới vậy.
Đáng tiếc là nhân vật ấy hiện tại đang bị kẹt ở Lạc Dương không thể nhúc nhích.
“…….”
Trong lúc hai người đang trò chuyện ngượng nghịu thì gần lều trại, Trương Liêu đang chờ Lưu Sủng.
“Hừm… Chuẩn bị gì mà lâu đến vậy chứ?”
“Thần, thần cũng không rõ ạ.”
Nghe vậy thì Khổng Trụ tự nhiên phải dè dặt nhìn sắc mặt.
Dù bản thân Trương Liêu trông không có vẻ khó chịu nhưng binh sĩ theo nàng thì lộ rõ vẻ bất mãn.
‘…Vốn dĩ không phải người thích đấu khí thế thế này, rốt cuộc xảy ra chuyện gì vậy?’
Lưu Sủng tuy là chư hầu vương nhưng không thích phô trương quyền uy.
Ông từng nói uy nghiêm thực sự của vương giả không phải do trang trí mà tự nhiên toát ra từ hành động.
Không biết cụ thể nghĩa là gì nhưng Trần Vương là người kiên trì giữ phong cách hành xử của riêng mình.
Khi Khổng Trụ đang sốt ruột suy nghĩ thì từ doanh trại Trần Vương vang lên tiếng ồn ào, một nhân vật xuất hiện.
──Hi hi hinh!!
Nam nhân khổng lồ cưỡi bạch mã xứng đáng với vương giả toát ra uy phong lẫm liệt.
“……?”
Trước sự xuất hiện oai vệ ấy thì ánh mắt mọi người tập trung vào một chỗ.
“Điện, điện hạ! Đột nhiên thế này…!”
“Thời gian đã muộn quá rồi! Được rồi! Chuẩn bị đến mức này là đủ!”
Giọng nói sang sảng không giống người già.
Lưu Sủng để lại thần tử đang lộ vẻ hoảng hốt phía sau nắm chặt dây cương.
“Đi thôi! Vì chuẩn bị thừa thãi mà trễ giờ thì sao được!”
──Hi hinh!!
Con ngựa ông cưỡi đáp lại bằng một tiếng hí rồi lập tức tăng tốc.
Khi con ngựa đang tăng tốc dần dần chạy hết sức thì Trương Liêu không khỏi nghiêng đầu.
“Chạy nhanh thế này thì không dừng được ở đây đâu…?”
Lưu Sủng không phải người không biết nếu đột ngột giảm tốc độ ngựa đang chạy nhanh thì sẽ xảy ra tai nạn lớn.
Vậy tại sao lại chạy nhanh đến vậy.
Nghi hoặc của Trương Liêu nhanh chóng được giải đáp.
“Hấp!”
Rầm──!
Lưu Sủng nhảy sang bên từ con ngựa đang chạy rất nhanh rồi đáp xuống với tư thế hơi kỳ lạ.
Thông thường khi rơi từ độ cao thì sẽ lăn người để giảm lực tác động lên cơ thể nhưng lão nhân cơ bắp khổng lồ lại dùng hai chân chịu hoàn toàn lực va chạm mà không hề hấn gì.
Dáng vẻ thể hiện cơ thể mình cường tráng đến mức nào với người khác.
Nếu Đinh Lăng nhìn thấy thì chắc chắn sẽ trầm trồ vì cảnh anh hùng đáp đất kiểu phim ảnh rồi âm thầm vỗ tay cái bốp.
“…….”
Dù không chịu ảnh hưởng văn minh hiện đại thì cách xuất hiện này cũng đủ khiến người ta ấn tượng sâu sắc nên Trương Liêu và Khổng Trụ đang chờ gần lều im lặng.
“Haha! Xem ra dự đoán của ta không sai!”
Lưu Sủng hài lòng với phản ứng xung quanh cười lớn rồi đứng dậy.
“Thế nào. Trông khá ngầu chứ?”
“…A, vâng. Một sự xuất hiện ấn tượng ạ.”
Trương Liêu lấy lại tinh thần điềm tĩnh thừa nhận thì Lưu Sủng gật đầu.
“Tốt. Vậy thì giờ nên làm việc chúng ta cần làm thôi.”
Lưu Sủng khoác áo choàng sau lưng làm bộ giáp nặng trên người kêu lạch cạch.
“Tại hạ đã chờ lời này từ lâu. Trần Vương (陳王).”
Trương Liêu cầm yển nguyệt đao nặng nề cũng cười nhẹ nhàng với biểu cảm điềm đạm.
“…….”
Khi ánh mắt của hai vị mãnh tướng sống cả đời trên chiến trường chạm nhau giữa không trung thì Khổng Trụ lại đổ mồ hôi lạnh.
…Hắn đã dâng ấn tín Dự Châu Thứ sử rồi thì tại sao vẫn phải ở đây chứ.
Khoảnh khắc ấy gia đình ấm áp trở nên đặc biệt nhớ nhung.
──────────
Mấy ngày sau khi Trương Liêu xuất phát đến Dự Châu, tôi nhận được thư từ cô ấy rồi đang ở gần cửa đông Lạc Dương tiêu tốn thời gian.
“…Này, Đinh Lăng?”
“Ừ?”
“Sao lại ra đến đây?”
Khi tôi ra khỏi nhà thì Lữ Bố tự nhiên theo sau lộ vẻ nghi hoặc.
Dù nói vậy nhưng cô ấy vẫn quấn Lữ Hòa trong bọc tã rồi ôm chặt, dáng vẻ nhìn đâu cũng giống người mẹ lão luyện.
“Chỉ định ra ngoài đi dạo một chút thôi.”
Tôi đáp lời hỏi của Lữ Bố rồi cúi đầu cười.
“Thế nào, Tư Hỉ. Con cũng thích chứ?”
“…….”
Tư Hỉ nhìn tôi bằng đôi mắt tròn xoe long lanh như đồng ý.
Tôi quan sát điều đó gật đầu rồi nói.
“Thấy chưa. Con bé cũng thích đấy.”
Trước dáng vẻ của tôi thì Lữ Bố lộ vẻ ngẩn ngơ.
“…Nhưng chẳng có phản ứng gì cả mà?”
“Ơ hơ. Giữa cha và con gái thì chỉ cần nhìn mắt là hiểu nhau rồi.”
“…….”
Lữ Bố không biết nói gì chỉ lắc đầu.
“Chỉ cần nhìn mắt là hiểu nhau…”
Tư Dữ nghe cuộc trò chuyện lẩm bẩm bằng giọng như ghen tị.
Không phải chứ, tôi chỉ đùa thôi mà em ấy tin thật sao.
Khi tôi ra khỏi phủ thì ba tỷ muội đào viên dẫn theo hộ vệ lén lút theo sau đều có hành động khác nhau.
“A bu.”
“…….”
Quan Vũ đang để con gái Quan Bình sờ soạng khắp mặt.
Trong tình cảnh đó mà vẫn giữ được vẻ mặt vô cảm, đúng là bái phục.
“Thân thể đột nhiên thấy nặng nề…”
“Thế thì mệt mỏi lắm.”
“Huyền, Huyền Đức tỷ tỷ?”
Trương Phi nghiêng đầu qua lại lẩm bẩm đối diện nụ cười dịu dàng của Lưu Bị thì run rẩy.
Kỹ năng lừa người trong vô thức thật sự xuất sắc.
“…….”
Trong tình huống này thì binh sĩ và phó quan kiểm tra cửa đông thành đương nhiên là những người chết đứng.
Với họ thì đây là cảnh các vì sao tụ họp một chỗ.
Chỉ cần sơ suất một chút trong xử lý công việc là địa ngục sẽ mở ra.
Đặc biệt là Lữ Bố và Trương Phi tính tình vốn thế…
Dù sao có tôi ở đây nên họ dịu dàng hơn thì may mắn rồi.
Dù gì cũng thấy áy náy vì làm họ căng thẳng.
Dù sao thì chỉ cần gặp những người Trương Giác nhắc trong thư rồi về nhanh thôi.
0 Bình luận