301-400
Chương 368: Năng thần trị thế, gian hùng loạn thế (9)
0 Bình luận - Độ dài: 1,748 từ - Cập nhật:
Việc sắp xếp chỗ ở cho nhóm người của Tào Tháo đột ngột ghé thăm chẳng có gì là khó khăn.
Thực ra với địa vị như tôi hiện tại thì tìm việc không thể làm mới khó hơn.
Người đứng đầu quân bộ được hoàng đế sủng ái?
Chỉ nói thôi đã cảm thấy có thể thao túng thiên hạ theo ý mình rồi chứ.
Hơn nữa nền tảng ủng hộ ngoài bệ hạ cũng vững chắc nên trừ phi tôi thực sự phát điên mà làm bạo chính thì chính trị không thể lay chuyển được.
Giờ chỉ cần suy nghĩ sau khi hoàn thành mọi việc thì làm sao để ăn chơi hưởng thụ là hoàn hảo…
“Đang nghĩ gì mà trầm ngâm thế?”
“…….”
Tôi nhìn Tào Tháo đột nhiên lên tiếng với minh rồi im lặng.
Nếu nói đang suy nghĩ làm sao để nghỉ hưu tốt đẹp trong chính giới thì nhân vật này sẽ lộ phản ứng gì đây.
‘Thần sẽ bám chặt vào ống quần ngài mà giữ lại. Ngài định đi đâu chứ?’
Hay giống như Tư Mã Ý mang oán hận đáng yêu vì đã ép buộc bản thân lên chức quan mà trả lời?
‘Nếu vậy thì nhất định phải dẫn ta theo! Ta cũng muốn thong dong chơi bời!’
Hay giống như Lữ Bố bày tỏ ý kiến rằng sẽ cùng tôi lười biếng chơi đùa?
“…….”
Dù sao thì giờ suy nghĩ cũng chẳng ra đáp án nên tôi dùng giọng điềm tĩnh trả lời.
“Chỉ là có chút chuyện cần suy nghĩ thôi. Không phải vấn đề nghiêm trọng gì đâu.”
“Hừm…”
Tào Tháo nghe câu trả lời của tôi thì phát ra một tiếng cảm thán khó hiểu rồi buông một câu.
“Thật là kẻ làm cha tệ hại.”
“Ừ?”
“Lâu rồi mới gặp lại thê tử của mình và lần đầu gặp con mình ngay trước mắt mà vẫn chìm vào suy nghĩ khác, nhân vật như vậy…”
Tào Tháo tạm dừng lời một chút rồi khẽ cười với tôi.
“Gọi người như vậy không phải kẻ làm cha tệ hại thì gọi là gì?”
“…Khụ khụ.”
Bình thường mỗi khi Tào Tháo nói gì thì tôi đều âm thầm phản bác trong lòng nhưng lần này thì không biết nói gì.
Tào Tháo quan sát phản ứng của tôi đưa bọc tã mà cô ấy vẫn ôm quý giá đến trước mặt tôi.
“Nào, dừng suy nghĩ khác đi rồi ôm chặt con ta vào.”
“…Có được không?”
“Ừm?”
Khi Tào Tháo nghiêng đầu như không hiểu tôi nói gì thì tôi dùng giọng hơi xấu hổ tiếp tục.
“Lúc ngươi sinh con thì ta không ở bên cạnh được.”
“…….”
Người chồng không thể ở bên cạnh lúc thê tử khó khăn nhất.
Ngay cả tôi nghĩ cũng là kẻ làm cha vô trách nhiệm.
Dù là vì việc nước nhưng cuối cùng đã bỏ mặc nữ nhân mang thai con mình ở nơi đất khách quê người là sự thật.
Công (公) là công, tư (私) là tư.
Việc công và việc tư phải phân biệt rõ ràng.
Với tư cách quan viên cai trị quốc gia thì là đáp án trăm điểm nhưng với tư cách người cha chăm sóc gia đình thì là đáp án ăn con không tròn trĩnh.
“Tình hình lúc đó không cho phép nên ta chỉ đành lặng lẽ quan tâm từ xa….”
“Hahaha!”
Tào Tháo nghe lời tôi thì chưa đợi hết câu đã cười lớn.
“Quả nhiên mắt nhìn người của ta không sai.”
“…….”
“Đừng lo. Ngươi nghĩ ta là nữ nhân không hiểu nổi chuyện đó sao?”
Tào Tháo nhẹ nhàng gỡ bỏ gánh nặng trong lòng tôi rồi tiếp tục nói.
“Lòng thì muốn ôm chặt ngươi lắm nhưng giờ có khách nên không được.”
Tào Tháo khẽ lắc bọc tã đưa cho tôi.
“Ngươi đang làm gì vậy. Mau ôm con ngươi đi.”
“…Ừ.”
Tôi dùng động tác cẩn thận như lần đầu ôm các con khác để nhận lấy bọc tã.
Trọng lượng sinh mệnh quý giá cảm nhận được trên cánh tay.
Cảm nhận được sức nặng ấy, tôi chạm mắt với đứa bé đang mở to đôi mắt đen láy từ trong lớp chăn mỏng.
“…….”
Ban đầu tôi lo đứa trẻ sẽ khóc oe oe khi thấy người lạ nhưng phản ứng của đứa trẻ vượt quá dự đoán của tôi.
“Kyau!”
Đứa trẻ nhìn chằm chằm tôi nở nụ cười toe toét.
“Hồ?”
Tào Tháo quan sát cảnh này lộ vẻ hứng thú.
Điều đáng kinh ngạc hơn là hành động của đứa trẻ không dừng lại ở đó.
“A bu… A bu bu…”
Như muốn làm gì đó nên liên tục ngọ nguậy tay trong bọc tã.
Trước dáng vẻ đáng yêu đến mức tim như ngừng đập tôi vội vàng khẽ mở bọc tã.
Và hành động của Tào Ngang được giải phóng khỏi phong ấn thì cực kỳ sốc với tư cách cha mẹ.
“Ba a!”
Giống như Lữ Hòa từng làm với tôi thì giơ tay lên cao rồi vẫy về phía tôi.
Đứa con của Tào Tháo cười toe toét hướng về tôi rồi nói.
“A bu a!”
“…A pa?”
Nghe từ ấy thì tôi thoáng nghi ngờ tai mình.
Thôi nào. Chắc chỉ là trùng hợp thôi.
Chỉ là bập bẹ vô nghĩa rồi tình cờ khớp…
“A bu a!”
“…….”
Như khẳng định không phải trùng hợp mà hét lại lần nữa khiến tôi câm nín.
A pa.
Từ gọi khác của cha thì ai cũng biết.
Thực ra từ biểu thị cha mẹ như mama và papa thì hầu hết các quốc gia đều có phát âm tương tự.
Tiếng Anh thì gọi mama và papa, tiếng Trung thì mẹ cũng gọi mama, cha thì gọi baba.
Người Nhật hình như cũng dùng "mama" và "papa" thì phải, cái này tôi cũng không rành lắm.
Dù sao thì lý do phát âm tương tự như vừa nhắc thì rất đơn giản.
Là từ dễ phát âm với trẻ con.
Ngay cả Tư Hỉ, đứa bé sinh ra đầu tiên, đến giờ vẫn chưa bập bẹ được tiếng nào.
Trước dáng vẻ Tào Ngang đang bập bẹ thì tôi dùng giọng bối rối hỏi.
“…Mạnh Đức.”
“Ừm? Có chuyện gì?”
“Có biết đứa trẻ sinh lúc nào không?”
“A… Ý là chuyện đó sao?”
Tào Tháo nhận câu hỏi của tôi thì dùng biểu cảm điềm tĩnh đáp.
“Khoảng ba tháng trước.”
“…….”
Nghĩ đến Tư Dữ sinh ngay khi đủ mười tháng thai thì Tào Tháo sinh sớm hơn hai tháng.
Bát túc đồng (八朔童).
Từ chỉ đứa trẻ sinh ra sau tám tháng trong bụng mẹ.
Tôi suýt nữa thì mất sức khi biết con mình sinh non.
Đương nhiên thôi.
Trẻ sinh non nói chung thì tỷ lệ sống sót thấp hơn rất nhiều so với trẻ bình thường.
Hơn nữa ở thời đại cổ đại y học chưa phát triển, tỷ lệ tử vong trẻ sơ sinh và trẻ nhỏ cao mà sinh non?
Đứa trẻ ấy sống sót đến giờ rồi đến trước mặt tôi cần bao nhiêu may mắn và nỗ lực.
Tôi không dám tưởng tượng nổi.
Tôi đưa ngón tay cho đứa trẻ đang cười toe toét rồi giơ bàn tay nhỏ xíu rồi mở miệng.
“Trên đường đến đây không có vấn đề gì chứ?”
“Ừ. Dù sinh sớm nhưng Tào Ngang chịu đựng tốt lắm.”
Tào Tháo trả lời câu hỏi của tôi rồi dùng giọng hơi lạnh lẽo tiếp tục.
“Có vài kẻ chế giễu là trẻ tám tháng nhưng… giờ thì không còn là vấn đề nữa.”
“…….”
Ái chà.
Rốt cuộc chúng đã nói gì mà dám nói thế.
Trẻ tám tháng nghĩa đen là đứa trẻ sinh sau tám tháng nhưng cũng có nghĩa mỉa mai người hơi kém thông minh.
Nghĩ đến Newton, Einstein, Darwin, những người nổi tiếng sinh non, thì không nên nhìn tiêu cực.
…Nhắc đến thì toàn nhà khoa học.
Nhưng người tôi nhớ chỉ có những người này thôi.
Dù sao thì trước mặt Tào Tháo, kẻ giết người không chút do dự, thì những kẻ nói vậy khó mà sống sót yên ổn.
Đó là kẻ ngoài Từ Châu đại hiệu đồ còn chôn sống tù binh quân Viên Thiệu đầu hàng ở trận Quan Độ vì thiếu lương thực, chuyện này thì có gì khó.
Kết thúc suy nghĩ thì tôi đứng dậy khỏi chỗ rồi nói.
“…Dù sao thì giờ không phải lúc này.”
“Ưm?”
“Ta sẽ lập tức đưa đến gặp y quan để khám cho đứa trẻ.”
Đứa trẻ trong lòng tôi giờ chỉ vượt qua giai đoạn khó khăn nhất thôi, để lớn lên bình an vẫn cần vô số nỗ lực.
“Này, chờ đã. Ta cũng đi cùng.”
Tào Tháo trước hành động đột ngột của tôi lộ vẻ hơi hoảng nhưng với nữ nhân có đầu óc xoay chuyển nhanh thì lập tức theo sát.
Đi được bao lâu thì.
“A.”
“…?”
Đột nhiên một nghi vấn hiện lên nên tôi dừng bước rồi hỏi.
“Nhân tiện thì đứa trẻ này giới tính thế nào?”
“…Hì hì.”
Tào Tháo cười vui vẻ rồi nói.
“Giờ mới hỏi thì đúng là giống ngươi thật.”
“…….”
“Là nữ nhi. Nhớ kỹ nhé.”
Lại con gái.
Tại sao không sinh con trai vậy?
Tôi không có tư tưởng ưu tiên con trai nhưng đã bốn đứa liên tiếp đều là con gái nên không khỏi tò mò.
Chẳng lẽ tôi có số làm người cha cuồng con gái?
Cha có con gái thường hét lên với con rể đến xin cưới con gái như thế này là chuẩn.
‘Thần nhất định sẽ khiến nàng hạnh phúc! Xin hãy gả con gái cho thần!’
‘Tên khốn──!! Bước qua xác ta trước đã──!!’
Nhưng nếu tôi mà nói câu đó, lỡ đâu mấy đứa con gái mạnh mẽ của tôi lại bắt tôi ăn đất thật thì khốn, nên chắc phải tìm câu thoại khác cho ngầu thôi.
Ừm… Ít nhất trước khi thắng Tư Dữ thì đừng hòng.
…Cái này quá vô lương tâm rồi?
Tốt. Vậy thì thỏa hiệp tạm thời thắng Lữ Bố đi.
Nếu không tự tin về sức mạnh thì phải thắng các tiểu mưu sĩ rồi…
Tôi vừa nghĩ linh tinh vô ích vừa bước đi.
0 Bình luận