Nếu tập trung vào hiện tại thì đôi khi sẽ mất đi cảm giác về dòng chảy thời gian.
Khi đang miệt mài làm việc trước mắt rồi nghỉ ngơi một chút nhìn lịch thì sẽ ngạc nhiên vì ngày tháng đã trôi qua bao nhiêu.
Hiện tại cũng chẳng khác gì.
Từ mùa thu năm ngoái khi xuất chinh để đánh bại Viên Thuật xưng đế thì đã xảy ra rất nhiều chuyện.
Tôi đã gặp Tào Tháo đáp lại lời triệu gọi của tôi và Tư Dữ luôn không rời tôi nửa bước lần đầu tiên dẫn quân đánh tan tác kẻ địch.
Sau đó đã chứng kiến quá trình Viên Thuật trở thành thịt chín, hưởng ứng Trương Tùng để nuốt chửng Ích Châu rồi khiến Mạnh Hoạch thống trị Nam man hàng phục.
Dù vậy thì việc lớn nhất vẫn chỉ có một.
Tôi bắt đầu ôm ấp các nữ nhân bắt đầu từ Tư Dữ.
Tư Dữ, Lữ Bố, Điêu Thuyền v.v…
Tôi thật sự là kẻ đào hoa đến mức nghe nói là công tử bột cũng không thể phản bác.
Vậy lý do tôi giờ đây cảm nhận rõ rệt dòng chảy thời gian là gì.
Là vì Lữ Bố đang ngồi trước mặt tôi.
Chính xác hơn là vì bụng Lữ Bố đã phồng to sau khi săn bắn xong.
Lữ Bố lần đầu kết hợp với tôi vào cuối thu năm ngoái đã thành công mang thai con tôi, sau đó thời gian trôi qua đủ lâu nên đã có bụng bầu mà mọi người thường nghĩ đến khi nói đến phụ nữ mang thai.
Cảnh Lữ Bố từng nhảy vọt qua tường thành nằm dài tại chỗ vì thân thể nặng nề thì thật sự mới mẻ.
Nếu chỉ là béo lên thì sẽ tập luyện nhưng hiện tại Lữ Bố không phải tình huống ấy.
Cùng lắm chỉ chăm chỉ tập giãn cơ do Hoa Đà dạy.
“Nhom nhem….”
Lữ Bố ở cùng phòng với tôi thì liên tục nhét đồ ăn vào miệng rồi nằm dài một cách thoải mái.
Ăn uống phúc hậu đến mức phù hợp với âm thanh “om nom nom”.
Món ăn vặt Lữ Bố đang ăn hiện tại là món ăn giống như kẹo hồ lô truyền thống Trung Quốc.
Quả sơn tra chua chua được nhúng vào siro đường nấu đặc rồi hong khô…
…Đây không phải món giống kẹo hồ lô mà chính là kẹo hồ lô luôn.
Thực ra lý do món ăn này ra đời thì chẳng có gì to tát.
Lữ Bố mang thai rồi khẩu vị thay đổi nên liên tục đòi đồ ngọt, tôi suy nghĩ rồi vắt óc nghĩ ra.
Tôi vận hành hết công suất não bộ lục lọi ký ức kiếp trước rồi thành công lôi ra công thức này từ chút kiến thức ít ỏi.
‘Ý ngài là lấy quả mọi người hay ăn nhúng vào nước đường nấu đặc rồi để nguội sao ạ?’
‘Ừ.’
Nhân tiện thì người trực tiếp nấu món này là Điêu Thuyền.
…Tay nghề nấu nướng của tôi hơi tệ.
Vốn dĩ nếu tôi vào bếp thì thị tùng sẽ kinh hãi đẩy tôi ra ngoài nên làm sao nấu được.
Nấu nướng vốn là lao động nặng, lại có khả năng bị thương nên đẩy tôi ra cũng không lạ.
Nếu tôi bị đứt tay hay bỏng thì cả hoàng cung sẽ lật nhào.
Người có chức vị cao như tôi thì cứ nằm im là giúp đỡ rồi.
Dù sao thì Điêu Thuyền không phụ lòng mong đợi mà như một tài nữ (才女, người phụ nữ có tài năng) đích thực đã thành công làm ra món ăn.
Thành thật thì không ngờ lại hoàn hảo đến vậy.
Siro chỉ cần nấu đường đặc là được nhưng khó ở chỗ đó.
Nếu tôi tự làm thì chắc chỉ tạo ra được (kẹo cứng từng là) siro hoặc (caramel từng là) siro mà thôi.
Quả sơn tra có vị chua ngọt giống táo, nhúng siro rồi để nguội thì sao?
Chỉ tưởng tượng thôi đã thấy ngọt kinh khủng.
Tôi không phải người thích đồ ngọt lắm nhưng cũng không đến mức ghét đến nỗi không cho nữ nhân mang con mình ăn đồ ngọt.
‘Thật, thật sự ngọt quá….’
Lữ Bố nhai quả sơn tra vừa miệng một cái thì trông giống hệt sóc hay hamster.
“…….”
Khác với Lữ Bố thì Tư Dữ dù mang thai nhưng chẳng thay đổi gì đặc biệt.
Đặc biệt là rượu thì từ trước khi mang thai đã không thèm nhìn.
Khi tôi đưa chén rượu thì em ấy mím môi quay đầu tránh, dáng vẻ ấy rất đáng yêu.
Khẩu vị thì do quá khứ sống nghèo nên không kén chọn gì.
Trừ rượu thì cứ đưa là ăn hết.
Vấn đề duy nhất là ngoài giờ ăn thì không ăn gì.
Đúng nghĩa là chỉ tập trung hộ vệ cho tôi.
Đương nhiên tôi lo lắng nên đưa một món ăn vặt cho Tư Dữ.
“Đây. Tư Dữ cũng ăn một cái đi.”
“Nhưng chủ nhân…”
Tư Dữ khi tôi đưa đồ ăn thì như thường lệ có ý định từ chối.
Dĩ nhiên vợ sắp sinh muốn hộ vệ tôi mà không ăn gì thì không phải điều tôi mong muốn.
Để xem lần này có từ chối được không.
“Món ăn ta vất vả suy nghĩ ra đấy…”
Tôi giả vờ hơi rũ rượi.
“Được rồi. Nếu không thích thì thôi vậy.”
“A, không phải. Em sẽ ăn ạ.”
Đúng với Tư Dữ phản ứng nhạy cảm với từng hành động nhỏ của tôi nên lần này cũng không nằm ngoài dự đoán.
Tôi nhìn Tư Dữ từ từ ăn đồ ăn vặt bằng biểu cảm hài lòng rồi quay đầu sang Lữ Bố.
“Lữ Bố giờ dừng ăn đi.”
“Ưng?!”
“Ăn nhiều quá rồi.”
Đường thì kích thích khẩu vị người không muốn ăn, tăng trí nhớ v.v… có tác dụng tốt.
Nhưng cái gì quá mức cũng thành hại.
Ai cũng biết ăn quá nhiều đường thì cơ thể sẽ không tốt.
Tôi giật đĩa trước mặt Lữ Bố rồi dùng giọng dứt khoát mở miệng.
“Hôm nay dừng ở đây thôi.”
“Ư ư… Quá đáng…”
Lữ Bố giống hệt trẻ con bị cướp kẹo mà rũ rượi.
Tôi nói với Lữ Bố để cô ấy lấy lại tinh thần.
“Muốn làm mẹ tốt mà? Phải rèn luyện tự chủ nữa chứ.”
“Điều đó thì đúng nhưng…”
Như vậy thì có dạy con tốt được không đây.
Sau này cảnh mẹ con cùng nhau ăn vụng đồ ăn vặt hiện lên thì chắc là ảo giác thôi.
Tôi ôm đầu nghĩ đến việc phải chăm sóc cả đứa trẻ lớn xác và đứa trẻ thật sự.
Phụ nữ mang thai khoảng bốn mươi tuần.
Bốn mươi tuần.
Tính theo ngày thì hai trăm tám mươi ngày.
Đại khái sinh nở trong khoảng chín đến mười tháng.
Và theo trực giác của tôi thì thời điểm ấy đã không còn xa.
Tôi vì lo cho Tư Dữ và Lữ Bố nếu tôi không ở gần thì bất an nên hạn chế tối đa ra ngoài chờ ngày định mệnh ấy.
“…….”
Không biết đứa con sắp sinh sẽ giống cha hay giống mẹ đây.
Chỉ mong đừng giống những viên đá ven đường mà giống mẫu thân xinh đẹp là tốt rồi.
Tôi kéo má Lữ Bố vẫn đang rũ rượi với ý khích lệ cô ấy lấy lại tinh thần.
“Ư bư bư bư.”
Có lẽ vì giai đoạn cuối thai kỳ?
Má hai người họ cũng đầy đặn hơn chút rồi.
Dù sao thì cảm giác thật sự gây nghiện.
──────────
Thời gian trôi qua như vậy khoảng một tuần thì cuối cùng ngày định mệnh tôi chờ đợi đã đến.
Người đầu tiên đau chuyển dạ là nữ nhân tôi lần đầu chồng chất thân thể.
“…Chủ nhân.”
“Ừ?”
“……Đứa bé…”
“Hả?!”
Trước lời nói đột ngột ấy thì tôi lật nhào khỏi chỗ.
Rõ ràng phải đau đớn kinh khủng nhưng chỉ hơi đỏ mặt, không chớp mắt một cái, dáng vẻ ấy thật đúng với Tư Dữ.
Sau khi lật nhào thì tôi đương nhiên gọi y quan, y quan nhận lời gọi của tôi thì lập tức xuất hiện.
“…Ý ngài là đứa trẻ ạ?”
“Ừ. Nhờ ngươi.”
Nữ nhân được người đời gọi là Thần Y thì chớp đôi mắt thần bí rồi điềm tĩnh hành lễ.
“Vì là việc Đại tướng quân nhờ vả… Thần sẽ dốc hết sức.”
Sau đó thì hỗn loạn quá nên khó nhớ việc diễn ra thế nào.
Tôi hoàn toàn không có kiến thức y học chỉ ngồi gần đó với biểu cảm lo lắng.
“Ư a…”
Lữ Bố sắp sinh con giống vậy nuốt nước bọt ực một cái rồi nhìn bằng biểu cảm lo lắng.
Hoa Đà có vẻ nhiều kinh nghiệm làm bà đỡ (Sản bà - 産婆, người phụ nữ đỡ đẻ và giúp đỡ sản phụ khi sinh con) thì thành thạo hỗ trợ quá trình sinh nở.
Thời gian Tư Dữ đau chuyển dạ không dài lắm.
Một giờ.
Khi bắt đầu dồn sức thì chỉ một giờ là đứa trẻ ra đời.
Quá trình sinh nở kết thúc rất nhanh mà không có tai nạn gì.
“…….”
Ngay cả Hoa Đà đã trải qua đủ loại tình huống cũng hơi ngạc nhiên vì trường hợp này hiếm gặp.
Nhìn cảnh ấy thì tôi thở phào nhẹ nhõm.
“Chủ nhân…”
“Ừ. Ta ở ngay đây.”
Lần đầu thấy Tư Dữ đổ mồ hôi lạnh thế này.
Tôi nắm tay Tư Dữ vẫn giữ biểu cảm vô cảm như thường rồi khẽ cười.
Lúc ấy Hoa Đà nhận đứa trẻ rồi thành thạo xử lý hậu kỳ lẩm bẩm.
“…Là con gái ạ.”
“Con gái sao?”
“Vâng.”
Hoa Đà bế sinh linh nhỏ bé đỏ hỏn đó đặt vào vòng tay của Tư Dữ.
“Ngài đã quyết định tên chưa ạ?”
“Ừm… Tên…”
Thực ra tôi đã suy nghĩ rất nhiều về chuyện này.
Tư Dữ không thể đặt tên theo hậu duệ như Quan Vũ hay Tào Tháo.
Nhưng cũng không thể đặt tên đại khái cho con mình được.
Tư Dữ (胥與).
Mong muốn cùng nhau.
Tên tôi đặt với ý nghĩa chúc phúc theo cách của mình cho thiếu nữ từng cô đơn mất cha mẹ.
Tôi vận hành hết công suất não bộ để nghĩ ra cái tên này.
Nếu con trai thì Tư Văn (胥炆), nếu con gái thì…
“…Tư Hỉ (胥喜).”
Văn nghĩa là ấm áp (炆) và Hỉ nghĩa là vui vẻ (喜).
Tên đặt với ý mong con có trái tim ấm áp và hạnh phúc.
Tư Hỉ nghe như tên sẽ giỏi đàm phán ngoại giao với man di phương bắc nhưng là chữ Hỉ khác với Hi (熙, rực rỡ) nên bỏ qua.
Tôi nhìn Tư Dữ rồi hỏi.
“Thế nào? Nếu không thích thì ta sẽ nghĩ lại…”
“Không ạ.”
Tư Dữ ôm con trong lòng thì nhìn tôi bằng đôi mắt lấp lánh như sao.
“Thật sự… là cái tên rất tốt ạ.”
“…Vậy thì may mắn rồi.”
Năm Quang Hy (光熹) thứ 6.
Năm 195 đầu thu.
Bằng chứng cho sự tồn tại của tôi ở đây.
Sinh linh bé nhỏ đầu tiên đã chào đời.
0 Bình luận