“A… Thật sự đau đầu quá.”
Nữ nhân chống tay lên trán khi nhìn đồng bọn đang phô trương sự hiện diện của mình.
Việc giấu vũ khí cũ kỹ ở nơi hẻo lánh rồi cải trang thành bách tính bình thường thì tốt.
Việc cải trang thành bách tính bình thường rồi đến được cổng thành Lạc Dương mà không xảy ra chuyện gì cũng tốt.
Nhưng ai ngờ đến mức này vẫn còn bày ra dáng vẻ ngớ ngẩn đến vậy chứ.
“Ta chỉ là──! Một bách tính bình thường──! Sống ở vùng quê thôi──!”
Ôi trời.
Thật sự đang làm loạn rồi.
Nam nhân đại hán đầu trọc hung ác với thân hình to lớn như thể có thể vặn cổ người ta dễ dàng đang khoe cơ bắp rồi hét lớn rằng mình vô hại.
Ai nhìn cũng thấy kỳ lạ và khả nghi.
…Tên này thực sự chưa từng từng tay giết người đâu mà.
Nữ nhân nhìn đống thịt đang gây náo loạn gần cổng thành rồi lẩm bẩm.
“Quả nhiên nên bỏ mặc tên đó từ đầu mới đúng.”
Đáng lẽ nên đập một phát vào gáy làm hắn bất tỉnh rồi chôn chỉ lộ đầu trên đỉnh núi.
Tên điên ấy dù có bị đối xử thô bạo hơn cũng không chết nên không thành vấn đề.
Nam nhân đang im lặng gần đó đáp lại lời lẩm bẩm của nữ nhân.
“…Đừng nói vậy. Dù sao chúng ta cũng là đồng chí mà.”
“Ôi trời! Giờ lại bênh vực vì cùng họ Hà (何) sao?”
Trước lời nam nhân thì nữ nhân xù tóc rối bù như sắp bùng nổ.
Một tên thì không biết khi nào sẽ gây họa ở đâu, một tên thì quá mức trầm mặc vô ích.
Cá tính rõ ràng đến mức này cũng hiếm có đấy!
Trước cảnh hỗn loạn ấy thì binh sĩ canh gác cổng thành chỉ có một hành động duy nhất.
“Có kẻ khả nghi!”
“…Thật sự to chuyện rồi.”
Ngay khi binh sĩ canh gác hét lên thì binh lính từ khắp nơi ùa đến.
Cảnh vũ khí chĩa vào mình rồi từ từ thu hẹp khoảng cách đủ khiến nữ nhân đổ mồ hôi lạnh.
“Các ngươi trước hết bị giam vào ngục rồi từ từ nghe lời khai!”
“…….”
“Nếu chống cự khi bị trói thì xử tử tại chỗ! Mau mau đầu hàng!”
Nữ nhân cảm giác tình hình đã rối tung đến mức không thể cứu vãn hỏi đồng bọn.
“Này. Giờ phải làm sao?”
“Có thể hạ vài tên nhưng…”
Nam nhân Hà Nghi (何儀) quan sát binh sĩ di chuyển như một khối thống nhất lắc đầu.
“Đến đó là hết. Chỉ thấy tương lai bị xiên que cùng nhau thôi.”
“Ta không muốn cùng nhau kiểu đó đâu!”
Nữ nhân hét lớn như vậy nhưng không phủ nhận lời Hà Nghi.
Gần đó có binh sĩ cầm thương, trên tường thành có cung thủ nhắm vào mình.
Thậm chí vì không được nổi bật nên đã bỏ lại cả vũ khí của mình.
Trong tình huống này mà thoát được thì chẳng phải quái vật vượt ngoài loài người sao.
Lúc ấy Hà Nghi nói.
“…Đừng gây chuyện. Trong thư cũng viết như vậy mà.”
“Ư ư ư…!”
Nữ nhân nhớ lại nội dung trong thư rồi rên rỉ.
───Xin hãy đừng gây ra vấn đề.
Chỉ một câu ấy.
Chỉ một câu ấy đã khiến những tướng lĩnh không sợ chết trở nên bất động.
“Yên lặng đi!”
“Ư ư ưm──! Ta oan uổng lắm──!”
Ngay cả đống cơ bắp trước đây lao vào dù bị thương đao đâm giờ cũng ngoan ngoãn từ bỏ chống cự.
Chiết Thiên Dạ Xoa Hà Mạn (折天夜叉 何曼).
Dù nghĩ thế nào thì biệt hiệu ấy cũng quá xa xỉ với tên quái gở này.
Tên không bao giờ suy nghĩ gì giờ lại nhớ rõ nội dung trong thư.
“…….”
Nữ nhân nhớ đến đồng chí Khăn Vàng đang trong hàng người dài chờ đợi.
Nếu họ chọn chống cự thì những người ấy cũng sẽ đồng loạt lao vào quan quân.
Nghĩa là khu vực gần Lạc Dương sẽ biến thành chiến trường.
Nhưng lựa chọn ấy không tồn tại.
Vì lời của vị ấy là tuyệt đối với họ.
Dù bảo nhảy vào hố lửa cũng sẽ cười rồi làm theo như những tín đồ cuồng nhiệt.
Tín niệm đáng sợ đến vậy.
“Haizz. Vì tên ngu ngốc ấy mà ra nông nỗi này.”
Cuối cùng nữ nhân từ bỏ chống cự rồi giơ hai tay lên.
“Ta cũng đầu hàng thôi…”
“Chờ một chút đã.”
“Kyaa! Giật cả mình!”
Khi nữ nhân giơ hai tay định quỳ xuống thì lão nhân đột ngột xuất hiện gần đó.
Lão nhân Hoàng Thiệu (黃劭) chép miệng cười.
“Chậc chậc. Tiếng kêu như tiếng heo bị cắt tiết vậy.”
“Im, im đi!”
“Dù sao thì nhìn đi.”
Nói vậy thì Hoàng Thiệu đặt một bức thư trông rất cao cấp trước mặt binh sĩ đang cảnh giác mình.
“Này chàng trai trẻ. Trước khi giam chúng tôi thì hãy đọc cái này trước đã.”
“…Những lời dụ dỗ hay hối lộ rẻ tiền không có tác dụng với chúng tôi đâu.”
“Không phải thứ đó nên đừng lo.”
“…….”
Dù giấy đã được phát minh nhưng vì vấn đề sản xuất nên trúc giản vẫn là vật phổ biến.
Trong thời đại ấy thì bức thư làm bằng giấy – thứ chỉ quan phủ và tầng lớp trên mới dùng được khiến binh sĩ cẩn thận cầm lấy rồi đưa cho cấp trên.
Viên quản lý mở thư đọc rồi lẩm bẩm như bất ngờ.
“…Có người bảo lãnh thân phận rồi.”
Hơn nữa còn là nhân vật rất lớn.
Vì nhân vật đã làm việc cho Đại tướng quân từ lâu không thể gây chuyện gì nên viên quản lý dùng giọng điềm tĩnh ra lệnh.
“Thu vũ khí lại.”
“…Thực sự ổn chứ ạ?”
“Ừ.”
Khi viên quản lý xác nhận thì binh sĩ dù nghi hoặc vẫn ngoan ngoãn hạ vũ khí.
Khi thái độ xung quanh đột ngột thay đổi thì nữ nhân thốt lên kinh ngạc.
“Sao vậy, đưa gì mà phản ứng mạnh thế?”
“Là giấy bảo lãnh thân phận của Trương Nghệ.”
“Cái gì?!”
Nữ nhân nghe giả danh của Trương Giác thì giật mình đến mức nhảy dựng lên.
“Vậy sao không dùng từ đầu…!”
“Vì sẽ thu hút sự chú ý nên không dùng, đồ ngốc.”
Khi đưa ra giấy bảo lãnh này thì họ chính thức trở thành đối tượng đặc biệt chú ý.
Vốn dĩ đang cố không nổi bật mà lại tự thu hút ánh nhìn thì để làm gì.
“…….”
Hiểu được điều đó thì nữ nhân ngậm chặt miệng.
‘Dù sao thì vì tên ngu ngốc ấy mà chẳng việc gì thành công cả…!’
‘…Giờ chỉ còn cách tin tưởng vào vị Đại tướng quân ấy thôi.’
Lưu Tích (劉辟) và Hoàng Thiệu dưới ánh mắt cảnh giác của binh sĩ xung quanh thở dài với suy nghĩ ấy.
──────────
Tôi đang ngồi ở vị trí thích hợp cảm thấy tình hình đang diễn biến kỳ lạ nhưng trước khi tôi kịp hành động thì đã nhìn thấy cảnh binh sĩ hạ vũ khí.
“Đường mở ra dễ dàng thế sao?”
Đương nhiên tôi lộ vẻ nghi hoặc, phó quan gần đó nhận vật gì từ binh sĩ rồi cung kính giải thích cho tôi.
“Vâng. Là những người được Trương Nghệ bảo lãnh thân phận ạ.”
“…Ưm, vậy sao.”
Trương Giác cũng có thâm niên nên là một trong những người được binh sĩ đối xử tốt.
Dù sao thì có vẻ như mọi chuyện đang diễn ra không theo kế hoạch cho lắm, nên tôi quyết định chỉ đứng nhìn từ xa.
Thật sự, thật sự nếu vạn nhất bọn họ gây chuyện thì phải ứng phó ngay lập tức.
Ngoài bọn họ thì trong hàng người dài trước cổng thành cũng có rất nhiều Khăn Vàng cải trang thành dân chúng bình thường.
Vài người chắc đã vào Lạc Dương từ trước.
Vì tín niệm của họ nên sẽ không gây hại cho dân chúng nhưng nếu là tòa nhà chính phủ hay quân sự thì sẵn sàng tự sát khủng bố cũng không ngạc nhiên.
Dù sao thì cũng là thế lực đáng sợ thật.
Khi binh sĩ thu vũ khí thì đoàn người dẫn đầu là nam nhân đầu trọc rất nổi bật tiến vào trong thành.
Hai nam một nữ.
Cuối cùng là một lão nhân.
Tôi còn tưởng Quản Hợi cũng ở trong đoàn này nhưng hình như đã lên kế hoạch vào riêng.
Vậy giờ phải làm sao đây.
Chờ Trương Giác trở về một cách bình tĩnh?
“…….”
“…….”
Khi tôi đang tiếp tục suy nghĩ thì ánh mắt đoàn người đang di chuyển cẩn thận hướng về phía tôi.
Gì vậy. Sao vậy.
Nhìn tôi làm gì.
Tôi đang ngồi vắt vẻo trên tường thành nhưng lại ôm hai đứa trẻ trong lòng nên dáng vẻ khá phá cách, không biết ấn tượng đầu tiên của bọn họ sẽ thế nào.
Thành thật thì ở trạng thái này thì dù làm gì cũng chỉ trông như người cha đang khổ sở vì việc nuôi con.
Vài binh sĩ có vẻ cũng có con nhỏ nhìn tôi rồi gửi ánh mắt hiểu biết.
Vốn dĩ định gửi trẻ nhỏ ở nhà một lát nhưng chúng bám dính như keo nên không thể.
Quả nhiên không có phụ thân nào thắng nổi con cái.
“…….”
“Đám kia dám nhìn ai vậy…”
Đột nhiên từ phía sau cảm nhận được khí thế đáng sợ nên tôi quay phắt đầu lại.
“…Ừ? Sao vậy?”
“Không, không có gì.”
Theo trực giác thì có vẻ Tư Dữ và Lữ Bố cùng các tướng lĩnh xung quanh đang uy hiếp ai đó.
Nhưng nhìn biểu cảm bình thường của Lữ Bố thì tôi chỉ có thể nghiêng đầu.
Lữ Bố cảm xúc lộ rõ trên mặt mà diễn kịch biểu cảm sao?
Không thể nào.
Nhưng khi quay đầu nhìn lại đoàn Khăn Vàng thì tôi nhận ra.
Đoàn người đang rời đi với tốc độ nhanh hơn bao giờ hết.
Tôi định dẫn dắt câu hỏi lẩm bẩm.
“…Quả nhiên bị uy hiếp rồi.”
“Hic!”
Lữ Bố ở phía sau giật mình như thể hỏi sao biết được rồi nấc cụt.
“Giờ còn biết diễn kịch biểu cảm nữa sao?”
“Cái, cái đó…”
“Thật sự trưởng thành rồi đấy.”
Khi biểu cảm Lữ Bố sáng lên vì lời tôi thì tôi dùng giọng hơi giận dỗi nói.
“Nhưng Lữ Bố từng nói sẽ không bao giờ nói dối ta đâu rồi?”
“Xin, xin lỗi! Xin lỗi mà!”
Phản ứng tốt thật.
Vì vậy tôi mới không nhịn được mà trêu chọc cô ấy.
Tôi khẽ cười rồi xoa đầu cô ý bảo yên tâm.
0 Bình luận