301-400

Chương 317: Mộc Lộc Đại Vương (5)

Chương 317: Mộc Lộc Đại Vương (5)

Mãnh thú được gọi là cưng cưng và yêu chiều hết mực thì đã mất.

Yêu thuật hắn tự hào cũng bị vô hiệu hóa ngay lập tức.

Giờ đây chỉ còn mỗi đội quân voi trong tay, lựa chọn duy nhất của Mộc Lộc Đại Vương là dốc toàn lực chiến đấu.

Mộc Lộc Đại Vương cắn môi rồi hét lớn.

“…Đã đến nước này thì chỉ còn cách xung phong! Đạp nát hết!”

Oa a a a──!!

Nam man binh huấn luyện mãnh thú và đội quân voi hòa quyện vào nhau rồi lao tới.

Thình thịch─ thình thịch─ thình thịch─

Dù đứng từ xa vẫn cảm nhận được tiếng bước chân nặng nề.

Cảnh tượng hàng chục con voi mang cung thủ Nam man trên lưng lao tới thì không thể không tạo cảm giác uy hiếp.

“Ư ư…”

Bộ binh giữ vị trí thì run sợ lo lắng mình sẽ chết uổng phí.

Dù vậy lý do họ vẫn kiên cường giữ vị trí là vì đã trải qua vô số trận đánh nên trở thành binh tinh nhuệ.

Nhưng dù dũng khí đến đâu thì khi voi lao vào trận hình gây hỗn loạn thì cũng tan biến hết.

Tôi nói với Tư Dữ đang ở gần.

“Tư Dữ, em còn nhớ lời ta nói chứ?”

“Vâng ạ.”

“Tốt.”

Trước câu trả lời không chút do dự ấy thì tôi gật đầu rồi nói.

“Hạ gục đám trên lưng voi kia đi.”

“…….”

Nghe lời tôi thì Tư Dữ nhận một cây thương từ binh sĩ gần đó rồi lập tức vào tư thế.

───Tìm thấy rồi.

Tôi nhớ cảnh từng ném thương chứa sức mạnh kinh khủng vào Hoàng Trung từng nhắm vào mạng sống của tôi.

Thương ấy bay vượt hơn trăm mét rồi xuyên thủng thân thể nhiều binh sĩ quân Lưu Biểu xui xẻo.

Nếu Hoàng Trung không lăn người tránh thì dù là Ngũ Hổ Đại Tướng Quân cũng không thoát nổi.

Sau này Lữ Bố cũng vì hành động của Tư Dữ mà tìm ra Hoàng Trung rồi bắn tên dữ dội nhưng chuyện ấy thì bỏ qua.

Lý do hành động cực kỳ đơn giản là ném thương biến mất khỏi chiến trường thì cũng đơn giản.

So với cung tên thì tầm bắn quá ngắn.

Dù tên có sức phá hoại thấp hơn thương ném nhưng đủ để giết người.

Hơn nữa mang theo cực kỳ bất tiện nên không thể mang theo hơn mười cây thương ném.

So với tên thì có thể chứa hơn hai mươi cây trong ống tên nếu làm tốt thì khác biệt quá lớn.

Vì hai nhược điểm chí mạng ấy nên thương ném chỉ được dùng như vũ khí phụ hỗ trợ bất ngờ.

Khi giữ trận hình thì cầm thương.

Khi hỗn chiến thì ném thương rồi rút kiếm.

Nhưng nếu các nhược điểm ấy được giải quyết thì sẽ thế nào?

Tầm bắn ngắn hơn tên được cải thiện và hàng loạt thương ném được phóng ra thì sao?

Ngay khi tôi nghĩ đến thì thương đã rời khỏi tay Tư Dữ.

Vùuuu──!!

Thương Tư Dữ ném phát ra tiếng xé gió sắc bén rồi bay hơn trăm mét rồi xuyên thủng ngay lập tức tên cung thủ Nam man đang điều khiển voi.

…Chỉ là dùng sức mạnh áp đảo để bù đắp nhược điểm thương ném nhưng dù sao nhược điểm cũng đã biến mất.

Tên cung thủ voi trúng thương vào ngực thì bay ngược ra sau rồi thổ huyết.

Trước sức phá hoại kinh khủng ấy thì tôi gật đầu.

Chết rồi.

Thương xuyên thủng tên cung thủ voi không dừng lại mà cắm phập vào kiệu chiến đấu trên lưng voi.

“Cái, cái gì…?”

Tên cung thủ voi đang chuẩn bị bắn tên trong kiệu chiến đấu thì lộ vẻ kinh ngạc.

Tên điều khiển voi mà chúng đang cưỡi.

Bị chết bất ngờ thì hoảng loạn đến mức nào.

Với sức phá hoại ấy thì ném thẳng vào voi cũng chết sặc sụa nhưng tôi cố tình nhắm vào tên điều khiển có lý do.

“Tốt. Giờ đến lượt ta sao?”

Lữ Bố xoay một cánh tay rồi lấy ra cây cung khổng lồ to bằng thân mình từ thắt lưng.

Lữ Bố lắp tên vào dây cung rồi nói.

“Vậy là bắn vào cái vòi dài ngoằng kia đúng không?”

“Ừ. Là bộ phận dễ thấy nhất nên thử bắn xem.”

“Ưm… Được thôi.”

Khoảng cách tên thường không tới được, mục tiêu vẫn di chuyển liên tục.

Những yếu tố ấy thì với Lữ Bố không thành vấn đề.

“Không hiểu sao lại bảo bắn vào mũi chứ không phải trán… Nhưng đã là Đinh Lăng bảo thì thôi.”

Lữ Bố nói lời dễ thương một lần rồi buông dây cung đã kéo căng.

Vùuuu──!!

Tên bay với tiếng xé gió kinh khủng giống như thương Tư Dữ vừa ném rồi lao về phía voi.

Ngay sau đó tên Lữ Bố bắn thì không phụ lòng mong đợi của tôi mà trúng chính xác vào voi.

Thường thì mũi voi được biết là có khả năng thao tác cực kỳ tinh tế.

Vì đầu quá nặng nên không thể cử động đầu nên voi tiến hóa bộ phận này để ăn thức ăn.

Còn có bài đồng dao nổi tiếng là “Chú voi có cái vòi là bàn tay” nữa mà.

Thực tế voi dùng vòi kẹp thức ăn rồi đưa vào miệng.

Vì có khả năng thao tác tinh tế nên là bộ phận tập trung vô số dây thần kinh.

Nhưng nếu thứ vũ khí sắc nhọn đâm vào bộ phận nhạy cảm ấy thì sẽ thế nào?

Thì sẽ thế này.

Brù u u────!!

Phát điên lên như vậy thôi.

Với người thì giống như bị kim lớn đâm vào môi vậy?

Không, vì là tên Lữ Bố bắn nên nói là bị đao đâm thì chính xác hơn.

Không chết nhưng đau đến mức muốn chết.

…Chỉ tưởng tượng thôi đã kinh khủng rồi.

Voi có trí thông minh vượt trội như tinh tinh và cá heo thì dù mất người điều khiển vẫn bình tĩnh tiến quân.

Nhưng khi tên chứa sức mạnh kinh khủng đâm vào mũi thì voi phát ra tiếng kêu lớn rồi lắc lư thân thể dữ dội.

“Ơ ơ?! Con này đột nhiên sao thế?!”

“Rơi, rơi rồi! U a a!”

Trước sự phát điên của voi thì vài tên cung thủ Nam man trên lưng không chịu nổi lực mà rơi xuống.

Tên cung thủ Nam man rơi xuống thì hoặc rơi đầu trước chết ngay hoặc bị voi đang hỗn loạn giẫm đạp mà mất mạng.

Đương nhiên một khi voi đã mất lý trí thì hỗn loạn không dừng lại ở đó.

“…Gì vậy. Nó đột nhiên lao vào quân mình kìa?”

“Chắc là không muốn đánh nữa nên về nhà rồi.”

Trước lời Lữ Bố thì tôi lẩm bẩm bình thản.

Brù u u────!!

“Ư a!”

“Ặc!”

Dự đoán đùa của tôi trúng không thì voi đã mở đường cao tốc xuyên qua trận hình quân Nam man rồi rời khỏi chiến trường.

Dù mỗi con có khác biệt nhưng voi là động vật cực kỳ nhát gan.

Khi bộ phận nhạy cảm như mũi bị tấn công thì sẽ hoảng sợ chạy mất.

Huống chi nếu không có người điều khiển voi thì sẽ thế nào?

Như vừa rồi thì hỗn loạn rồi gây rối loạn trong trận hình quân mình chứ không phải địch.

Thực tế khi xem kỹ lý do phe dùng voi chiến bại trận thì hoặc voi sợ hãi chạy mất hoặc mắt đỏ ngầu rồi giẫm đạp quân mình mà thua.

Sau này thì có người gắn thêm giáp vào điểm yếu mũi voi nhưng Nam man tộc trước mắt không làm vậy.

Thực ra trừ khi lợi dụng tính cách voi thì cũng không có cách đánh bại thích hợp.

Da dày đến mức đao thương thường không làm gì được.

Vì vậy tôi mới ví mũi voi bị tên đâm là bị kim đâm.

Sư tử hay hổ ở tự nhiên tung cú đấm mèo cũng không làm gì được thì vũ khí người vung còn làm gì được?

Ngược lại chỉ chọc giận voi thì may là không chết thôi.

Sau này vết thương nhiễm trùng rồi chết thì có thể nhưng lúc ấy trận đánh đã kết thúc nên là giả định vô nghĩa.

“Giết tên điều khiển trước, tấn công bộ phận nhạy cảm để khiến chúng gây rối trong trận hình quân mình…”

Tư Mã Ý ở gần tôi quan sát chiến trường thì lẩm bẩm bằng giọng điềm tĩnh.

“Ngài từng thấy con thú ấy sao? Biết khá chi tiết nhỉ.”

Câu hỏi đương nhiên thì tôi nhún vai đáp.

“Có lần được dâng lên hoàng thất làm tiến phẩm.”

Nghĩ xem.

Nếu tin hoàng đế nuôi thú cưng lan truyền thì sẽ thế nào?

Đương nhiên kẻ muốn lấy lòng hoàng đế sẽ mang đủ loại động vật quý hiếm đến chứ.

Trong số động vật quý hiếm ấy thì có cả voi chỉ thấy ở cực nam Trung Quốc.

‘Kích thước thì lớn nhưng hành động thì khá dễ thương nhỉ.’

Ăn nhiều và thải ra nhiều nên vấn đề quản lý khó khăn nhưng với hoàng thất có thể huy động nhân lực bất cứ lúc nào thì không thành vấn đề.

‘Giờ tên ngươi là Phô.’

‘…….’

Trước dáng vẻ đặt tên thảm họa của bệ hạ thì tôi chỉ im lặng.

Nếu nuôi chó thì chắc đặt tên là Gâu Gâu.

Chỉ mong đứa con sắp sinh trong bụng được đặt tên đẹp thôi.

“Trước hết nhắm vào tên điều khiển voi. Hiểu chưa?”

“Vâng ạ. Thần sẽ truyền đạt cho cung thủ.”

Cao Thuận cung kính hành lễ rồi bắt đầu chỉ huy binh sĩ.

Giờ toàn bộ đội quân chắc đã biết cách đối phó với voi.

Binh sĩ nhìn cảnh voi gây hỗn loạn trong trận hình địch thì lộ vẻ quyết tâm như có thêm dũng khí.

Brù u u u──!!

Giờ là lúc đập tan đám druid rởm quân đội huyền ảo giả mạo kia.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!