Các tiểu mưu sĩ được tôi ủy thác quyền hạn về chính sách di dân thì hành động đầu tiên mấy đứa thể hiện rất đơn giản.
“Hiện tại số người đang cư trú ở Nam Trung tổng cộng là bao nhiêu, toàn bộ hãy điều tra hết. …Ngay lập tức.”
“Vâng, vâng!”
Chính là điều tra dân số.
Phải biết ở khu vực nào có bao nhiêu người cư trú thì mới thu thuế được, mới di cư được chứ.
Tư Mã Ý dùng giọng sắc lạnh ra lệnh cho phó quan đang chờ gần đó rồi ôm đầu.
“Haa… Đại khái đã đoán trước rồi nhưng việc hậu kỳ toàn bộ lại rơi vào tay chúng thần.”
Giọng nói toát lên cảm giác cực kỳ phiền phức.
Trong lịch sử nguyên bản thì Tư Mã Ý cũng giả bệnh để từ chối lệnh bổ nhiệm của Tào Tháo mà kéo dài mấy năm, dáng vẻ lười biếng ấy giờ lộ ra một chút.
…Có lẽ không phải đơn thuần lười biếng mà là sớm nhìn thấu tính cách Tào Tháo nên giữ khoảng cách cũng nên.
Lúc ấy Gia Cát Lượng đang nhìn phản ứng của Tư Mã Ý thì dùng biểu cảm điềm tĩnh lên tiếng.
“Nếu việc phiền phức thì các hạ cứ nghỉ ngơi thoải mái.”
“…Vâng?”
“Việc chủ công trực tiếp giao phó thì tại hạ sẽ tự xử lý.”
“…….”
Gia Cát Lượng nói vậy rồi khẽ cười.
Từ ‘chủ công’ và ‘trực tiếp’ mang cảm giác nhấn mạnh kỳ lạ, có phải tôi tưởng tượng không?
Rõ ràng là lời quan tâm đối phương nhưng tôi không thể xua tan cảm giác kỳ quặc.
“…Chậc, thôi đi. Ngươi nghĩ ta không biết ý đồ của ngươi sao?”
Tư Mã Ý có vẻ đã nhận ra tại sao Gia Cát Lượng lại nói thế với mình.
Sao lại chỉ hai đứa biết chứ.
Ta cũng muốn biết.
Trước cảnh đấu khí ở thế giới bí ẩn mà người thường (Phàm nhân - 凡人) không thể hiểu thì tôi lộ biểu cảm ngẩn ngơ.
“Ừm… Có chuyện muốn hỏi…”
“Vâng! Có chuyện gì ạ!”
Dù hai người kia có thế nào thì Bàng Thống đã sớm giữ khoảng cách thì hỏi Mạnh Hoạch gần đó.
“Có, có lẽ có văn kiện như địa tịch bộ (地籍簿) hay hộ tịch bộ (戶籍簿) không ạ…?”
“……?”
Mạnh Hoạch nhận câu hỏi của Bàng Thống thì nghiêng đầu.
Ai nhìn cũng thấy không hiểu từ ngữ khó mà Bàng Thống nói.
“Có thể nói dễ hiểu hơn được không ạ?”
“À. Cái, cái đó…”
Khi Mạnh Hoạch hỏi lại thì Bàng Thống đỏ mặt xấu hổ giải thích đơn giản.
“Tài liệu ghi thông tin về đất đai hay hộ tịch ấy ạ…”
“A ha! Ý là cái đó sao!”
Giờ mới hiểu hết thì Mạnh Hoạch cười lớn đầy sức mạnh.
“Ta cũng là vương cai quản một khu vực mà!”
“Ý, ý là…?”
“Những văn kiện ấy đương nhiên có chứ!”
Ồ, điều này bất ngờ thật.
Tôi cứ nghĩ dân tộc sống trong hang động và núi non thì không liên quan gì đến ghi chép.
Dù Mạnh Hoạch yếu về dùng đầu óc nhưng lý do thống nhất man di cũng có.
Là nhân vật hiếm hoi ở Nam Trung đọc binh pháp thư và tự học hỏi.
Cũng như dùng chút thực lực ít ỏi để nỗ lực xây tường thành, Mạnh Hoạch bất ngờ có đủ tố chất lãnh đạo cần có.
Dù sao thì từng nhiều lần huy động binh sĩ vượt quá vạn người thì ít nhất không phải người nguyên thủy sống vô tư trong hang động.
Có thể coi là một quốc gia khác đã có nền tảng.
…Môi trường xung quanh quá thù địch với con người nên mức độ ấy chưa hoàn thiện là không tránh khỏi.
Mạnh Hoạch nói với Bàng Thống.
“Nhưng khá cũ rồi nên độ chính xác hơi thấp! Vậy có ổn không ạ?!”
“Ổn, ổn mà. Có còn hơn không…”
Trong lúc rồng và hổ nhe nanh thì phượng hoàng lặng lẽ thu lợi rồi bay lên trời.
Con chim nhỏ từng chỉ run rẩy phía sau khi hai bên đánh nhau giờ đã trưởng thành thế này.
…Nhưng trưởng thành theo hướng này có đúng không?
Không biết lý do nhưng có vẻ tiến hóa theo hướng hơi lạ.
Tư Mã Ý và Gia Cát Lượng vẫn đối mặt nhau, Bàng Thống thì theo sự dẫn dắt của Mạnh Hoạch cùng hộ vệ bước đi.
Cảnh tượng nếu nói hỗn loạn thì đúng là hỗn loạn, tôi khẽ cười khổ.
──────────
Tôi cho binh sĩ mệt mỏi sau chiến đấu dài được nghỉ ngơi nên thời gian nghỉ khá rộng rãi.
Hoàng đế bệ hạ ở Lạc Dương chắc đang mong ngóng tôi nhưng biết làm sao.
Binh sĩ chiến đấu ở vùng đất xa lạ mà không cho nghỉ ngơi tử tế rồi ép hành quân thì chắc chắn sẽ có người tụt lại.
Không phải tình huống gấp gáp đến mức phải tranh từng khắc nên tôi không có lý do ép buộc như vậy.
Hành quân siêu dài phải đi bộ liên tục ít nhất một tháng.
Tôi còn cưỡi ngựa nên khá hơn, bộ binh mặc giáp nặng nề cầm khiên thì tâm trạng thế nào tôi không hình dung nổi.
Bên kia đại dương ở La Mã cũng nhớ là trang bị cực kỳ nặng.
Tổng cộng trang bị và hành lý vượt quá 20 kg.
Dù trọng lượng thế nào thì hành quân hơn một tháng đã là địa ngục rồi.
“Chủ công! Ngài ở đây ạ!”
“Ừ?”
Khi tôi đang tiếp tục suy nghĩ linh tinh thì giọng quen thuộc vang lên gần đó.
Da đồng khỏe mạnh cùng mái tóc vàng dài đến thắt lưng.
Nữ nhân có ngoại hình và thân hình đẹp đến mức cướp đi ánh nhìn của người khác phái trong chớp mắt.
Mạnh Hoạch, có thể coi là trung tâm của người Nam man, đang nhìn tôi.
Tôi cũng nhìn Mạnh Hoạch rồi hỏi.
“Có chuyện gì? Có vấn đề gì sao?”
“Ưm… Có thể nói là có vấn đề cũng được ạ!”
Mạnh Hoạch nghe lời tôi thì suy nghĩ một lát rồi gật đầu mạnh mẽ.
“Nếu không cẩn thận thì có thể bị ai đó nghe thấy nên, ngài không muốn đến nơi yên tĩnh nói chuyện sao ạ!”
“Được thôi.”
Rốt cuộc vấn đề gì mà cẩn thận đến vậy.
Hy vọng không phải chuyện phức tạp.
Tôi dùng bước chân bình thường theo sau Mạnh Hoạch, Mạnh Hoạch dẫn tôi đến một tòa nhà nhỏ rồi đột ngột quay lại hét lớn.
“Chủ công!”
“…Ừ.”
Cái năng lượng cao ấy mỗi lần nhìn đều không quen.
Em gái Mạnh Ưu cũng vậy, khiến người ta liên tưởng đến đầu máy xe lửa không có phanh.
Trong lúc tôi nghĩ vậy thì lời Mạnh Hoạch vẫn tiếp tục.
“Là lời thỉnh cầu vô liêm sỉ nhưng ngài có thể ban ân cho thần không ạ!”
Nói xong Mạnh Hoạch cúi rạp người hành lễ với tôi.
“Ân?”
Nghe vậy thì tôi hơi có dự cảm không lành.
Thật sự muốn xin điều gì mà lại nhắc đến ân tình.
“À, thần nói hơi khó hiểu rồi!”
Nhìn phản ứng nghi hoặc của tôi thì Mạnh Hoạch dùng giọng nhận ra lỗi lầm nói.
“Xin hãy để thần được sinh con cho Đại tướng quân!”
“…….”
Trước phát ngôn bom tấn bất ngờ ấy thì không chỉ tôi mà Tư Dữ và Lữ Bố gần đó cũng cứng đờ.
“Cái gì mà lời nói nhảm không biết xấu hổ… Ưm ưm!”
Tôi bịt miệng Lữ Bố định lao lên rồi điềm tĩnh hỏi.
“…Tại sao lại xin điều đó, có thể giải thích không?”
“Lý do thì đơn giản thôi ạ!”
Mạnh Hoạch gật đầu mạnh mẽ như chẳng có gì khó.
“Để công bố với mọi người rằng người Nam Trung và người nhà Hán đã thật sự trở thành một!”
“…….”
Giống như hôn nhân chính trị sao.
Vua chinh phục Iskandar.
Tức là Alexandros III cũng khuyến khích tướng sĩ kết hôn với phụ nữ địa phương.
Lý do thì đơn giản.
Thi hành chính sách dung hợp bằng sợi dây huyết thống với các dân tộc văn hóa khác nhau.
Dù không sống lâu, chết trẻ ở tuổi ba mươi hai nên chính sách dung hợp chưa kịp hiệu quả thì đế quốc rộng lớn đã tan rã thành bốn năm mảnh.
Vẫn đang dỗ dành Lữ Bố đang ưm ưm trong lòng thì tôi suy nghĩ một lát rồi mở miệng.
“Để ngươi sinh con cho ta thì không khó.”
“Thật sao ạ!”
“Nhưng như vậy có ổn không?”
“Vâng?”
Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt xanh của Mạnh Hoạch.
“Ta sớm muộn phải về Lạc Dương xa xôi.”
“…….”
“Vô tình hoàng đế bệ hạ bao bọc ta nên chắc khó mà thường xuyên đến thăm.”
Lần này vì danh nghĩa quốc sự nên mới đến được xa thế này.
Nếu làm Mạnh Hoạch mang thai ở đây thì tôi chắc chắn trở thành người cha vô trách nhiệm chỉ gieo rồi bỏ chạy.
Tào Tháo thì ngoại lệ.
Nữ nhân ấy chắc chắn sẽ xuất hiện vào thời điểm tôi không ngờ tới để khiến tôi kinh ngạc.
“Nếu ngươi không theo ta thì đề nghị ấy hãy gác lại.”
“Vậy sao ạ?”
Trước lo lắng của tôi thì Mạnh Hoạch cười lớn đầy sức mạnh.
“Nếu thần theo ngài thì vấn đề được giải quyết!”
“Hử?”
“Mạnh Hoạch này! Từ trước đã rất quan tâm đến bọn thư sinh… ừm, nhà Hán!”
Rõ ràng vừa nói “bọn thư sinh” gì đó rồi đổi lời mà.
Có vẻ chưa sửa hết thói quen nói cũ.
Mạnh Hoạch nhìn tôi với ánh mắt lấp lánh như sao rơi.
“Hơn nữa ngài lo lắng cho nữ nhân sẽ bị bỏ lại một mình đến vậy! Vậy thì càng phải níu kéo!”
“…….”
“Nào! Xin hãy thoải mái đùa giỡn với thân thể chưa từng biết đến nam nhân này!”
Trước dáng vẻ tích cực ấy thì tôi khẽ há miệng.
Tôi tự nhận đã gặp đủ loại người nhưng nhân vật thế này thì lần đầu.
Người tôi thường nói kẻ dũng cảm sẽ ôm được mỹ nữ.
Mạnh Hoạch chính là nhân vật hoàn toàn phù hợp với câu tục ngữ ấy.
0 Bình luận