301-400

Chương 325: Man Vương (蠻王) (2)

Chương 325: Man Vương (蠻王) (2)

Nhân vật bên cạnh Bàng Thống bất ngờ không phải robot mà là người.

Ngột Đột Cốt.

Trong phần Nam man mà La Quán Trung dồn hết sức tưởng tượng thì nhân vật có thiết lập ảo ma nhất.

Ta không nhớ con số cụ thể nhưng chiều cao gần ba mét, thân thể có vảy và vỏ cứng bật lại đao thương, là một tướng lĩnh kinh khủng.

Và khi trực tiếp đối mặt với nhân vật ấy thì tôi giờ chỉ nghĩ đến một điều.

‘…Có phải người không vậy?’

Nếu ở hiện đại nhìn thấy người mắc chứng khổng lồ thì chắc sẽ có cảm giác này.

Không, dù mắc chứng khổng lồ cũng không bật lại được đao thương nên sẽ không có cảm giác kinh ngạc thế này.

Dù sao thì nhân vật ấy bị xích sắt trói chặt mà vẫn bước đi thì đủ để tạo cảm giác uy hiếp.

Lý do dùng xích sắt thay vì dây thừng chắc chắn là vì sức mạnh của hắn quá lớn.

Mộc Lộc Đại Vương thân trên bị dây thừng trói chặt thì cười lớn nói.

“Ha ha ha! Đây chẳng phải Ngột Đột Cốt sao! Trông buồn cười thật đấy!”

“…Ngươi, cũng, không, tầm thường.”

Hai người dẫn dắt tinh nhuệ tối thượng của Nam man thì tái ngộ trong dáng vẻ giống hệt sâu bướm.

Đội quân mãnh thú của Mộc Lộc Đại Vương và đội quân giáp mây của Ngột Đột Cốt.

Giờ chỉ còn lại đội quân rắn độc của Đóa Tư Đại Vương đang mải miết công thành và đội quân Man Vương của Mạnh Hoạch mà thôi.

──────────

“…Cái gì? Lại thua nữa sao?”

“Man, Man Vương (蠻王)! Thần thật có lỗi!”

Mạnh Hoạch từng phái một phần binh sĩ cho tướng lĩnh dưới quyền thì cau mày trước cảnh quân mình liên tiếp bị địch đánh bại.

Mạnh Hoạch không chọn cách trách mắng tướng bại trận để làm giảm sĩ khí mà chọn phương pháp khác.

“Vậy thì địch là loại người thế nào?”

“…Vâng?”

Trước dáng vẻ ngốc nghếch của tướng lĩnh dưới quyền, Đổng Đồ Na, thì Mạnh Hoạch thở dài.

Đám này phải giải thích chi tiết thì mới hiểu.

Vì vậy mà đám thư sinh yếu ớt trên kia mới khinh thường chúng ta.

Mạnh Hoạch thở dài rồi giải thích lại câu hỏi để Đổng Đồ Na dễ hiểu.

“Ý ta là thông tin. Đã giao chiến với địch thì ít nhất cũng biết đại khái có ai chứ?”

“A, ý ngài là vậy ạ!”

Đổng Đồ Na mặc giáp trang trí bằng lông thú thì dùng giọng mạnh mẽ đáp.

“Địch hô hào Đại tướng quân gì đó ạ!”

“…Đại tướng quân?”

Danh xưng khá ngầu… Không, bỏ qua chuyện đó đi.

Đại tướng quân thì phải hoạt động ở Tư Lệ Châu hay gì đó mới có chứ?

Sao nhân vật phải ở đó lại xuất hiện ở Ích Châu?

‘…Vì ta sao?’

Mạnh Hoạch dù là Nam man chỉ biết xông lên nhưng đầu óc khá tốt đại khái nắm được tình hình.

Đám thư sinh yếu ớt kia chắc đã mở toang cửa để mời Đại tướng quân đến đây.

“Đại tướng quân sao…”

Dù là Nam man ở vùng đất hẻo lánh thì cũng không phải không biết gì.

“…?”

Trừ đứa trước mắt.

Đứa này thật sự không biết gì.

Đại tướng quân.

Tên là Đinh Lăng Hóa Hiền phải không.

Kẻ ngày nào cũng đánh bại kỵ binh man di ở phương trên để bảo vệ quốc gia.

Từ góc nhìn Đại tướng quân thì bản thân cũng là man di xâm lược nhà Hán nên hắn hành động cũng không có gì lạ.

Mạnh Hoạch nhớ đến hắn thì khịt mũi.

“…Hừ, dù sao cũng là kẻ sớm muộn phải đối đầu.”

Bản thân nhắm đến nhà Hán và Đại tướng quân, bức tường cuối cùng bảo vệ nhà Hán.

Đúng là cuộc đối đầu định mệnh.

“…Khoan đã.”

“Vâng?”

Lúc ấy Mạnh Hoạch đang sắp xếp suy nghĩ thì lộ vẻ kinh ngạc mở miệng.

“Nếu kẻ gần đây liên tục chọc tức ta chính là Đại tướng quân thì Mộc Lộc và Ngột Đột Cốt ta phái đi đâu rồi?”

Nàng rõ ràng đã phái tinh nhuệ tối thượng của Nam man xuất chinh, nhưng đến giờ vẫn không có tin tức của chúng thì là tình hình gì.

Chẳng lẽ…

Khi Mạnh Hoạch nghĩ đến một kết luận thì hơi toát mồ hôi lạnh.

Lúc ấy trinh sát tiến đến hành lễ với Mạnh Hoạch rồi hét lớn.

“Man Vương! Có báo cáo ạ!”

“…Báo cáo gì?”

Mạnh Hoạch hỏi thì trinh sát giữ tư thế cung kính đáp.

“Đội quân mãnh thú của Mộc Lộc Đại Vương và đội quân giáp mây của Ngột Đột Cốt! Cả hai đội quân đều bại trận và bị địch bắt làm tù binh ạ!”

“Cái, cái gì?”

Tin hai đội quân mà bản thân cũng không dám chắc thắng bị đánh bại trong chớp mắt thì Mạnh Hoạch không giấu nổi kinh ngạc.

Nữ nhân tóc đỏ gần đó quan sát tình hình thì lẩm bẩm.

“…Ăn một đòn đau thật.”

Nàng đã linh cảm sẽ xảy ra chuyện thế này.

Hai cây cột chống đỡ quân đội đã sụp đổ.

Nếu đội quân rắn độc của Đóa Tư Đại Vương và đội quân do Mạnh Hoạch dẫn dắt cũng bại thì mọi thứ đến giờ sẽ mất hết.

Mạnh Hoạch nhớ đến tương lai bị đuổi về phương nam thì mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

Nữ nhân tóc đỏ hỏi Mạnh Hoạch.

“Giờ tính sao? Công thành lúc này không phải cách hay đâu.”

Phái đội quân riêng thì chỉ bị đánh từng phần.

Nếu hoàn toàn phớt lờ Đại tướng quân thì đường tiếp tế phía sau lại đáng lo.

Quân đói thì không đánh được.

“……Không còn cách nào khác.”

Mạnh Hoạch nhắm mắt trầm tư một lát rồi quyết định.

“Truyền cho Đóa Tư. Chúng ta tạm thời giải vây thành rồi đánh Đại tướng quân trước.”

“Địch trong thành thì không cần để ý sao?”

“Địch trong thành?”

Trước câu hỏi của nữ nhân thì Mạnh Hoạch cười khẩy.

“Đám trông như sắp chết đến nơi thì làm sao ra khỏi thành được?”

Dù địch cầm cự tốt hơn dự đoán nhưng cũng gần đến giới hạn.

Có lẽ chỉ cần ba bốn ngày nữa là có thể hạ thành.

Vấn đề duy nhất là nếu Đại tướng quân ở lại ba bốn ngày thì đường tiếp tế của quân ta đã bị phá nát từ lâu.

Ích Châu địa hình hiểm trở nên nơi có thể vận chuyển quy mô lớn thì có hạn.

Nếu Đại tướng quân chặn những nơi ấy thì sẽ thế nào?

Chọn đường núi khó đi đến mức ngựa cũng khó qua để vận chuyển lương thực thì toàn bộ sẽ kiệt sức.

“Đừng lo. Đám ấy mệt mỏi nên không ra khỏi thành được đâu.”

Các tướng lĩnh thì vẫn còn sung sức nhưng binh sĩ theo chúng thì đã kiệt quệ.

Có vẻ chỉ huy không phải kẻ vô năng nên chắc chắn biết giờ cần nghỉ ngơi.

“Hơn nữa Đóa Tư còn ném thứ gì đó kỳ lạ vào trong thành làm quà nữa mà…”

Cảnh Đóa Tư Đại Vương quấn rắn độc lớn quanh người ném bình chứa rắn độc và bọ cạp vào trong thành thì đến giờ nàng vẫn chưa quen.

Ít nhất trong lúc xử lý hậu quả thì chúng không nghĩ đến việc hỗ trợ nơi khác.

‘Nói là quý lắm mà? Ném bừa thế được sao?’

‘Ha ha! Dù sao cũng là để chuẩn bị cho chiến tranh sau này mà!’

Đóa Tư Đại Vương quấn rắn độc lớn quanh người thì cười đáp câu hỏi của Mạnh Hoạch.

‘Chúng sinh nhiều con nên phải giảm bớt như vậy mới chịu nổi!’

‘…Ưm, vậy sao?’

‘Vâng!’

Mạnh Hoạch từng thấy cảnh trứng nhiều thì chỉ gật đầu cho là vậy.

‘Nhưng chúng có xuyên thủng giáp được không?’

‘……Ít nhất thì ánh mắt chắc chắn bị hút!’

Dĩ nhiên là vậy…

Đội quân rắn độc là đội quân dùng độc bôi lên vũ khí.

Ném rắn độc và bọ cạp chỉ là hành động phụ (?) mà thôi.

‘Chúng cũng thông minh nên không nhắm thẳng vào giáp đang mặc đâu!’

Mạnh Hoạch nhớ lại lời Đóa Tư Đại Vương thì nói với nữ nhân tóc đỏ.

“Đi thôi. Giờ không đánh thì sẽ không còn cơ hội.”

“…Ừ.”

Mạnh Hoạch mặc giáp da tê giác trang trí lộng lẫy thì cưỡi trâu lông đỏ thay vì ngựa dẫn quân.

Cưỡi trâu thay vì ngựa hoàn toàn là sở thích của Mạnh Hoạch.

──────────

Sau khi giải vây thành rồi dẫn quân thì Mạnh Hoạch gặp quân đội Đại tướng quân sớm hơn dự đoán.

Da đồng của bản thân thì khác hẳn với da sáng màu.

Trận hình không một chút rối loạn thì giống như cả đạo quân là một khối.

Nhưng Mạnh Hoạch không hề nao núng mà bước lên phía trước nói.

“Đám thư sinh suốt ngày ra vẻ cao quý!”

“…….”

“Man Vương (蠻王) này đích thân đến trừng phạt các ngươi!”

Mạnh Hoạch rút đại đao hét lớn hơn với quân đội Đại tướng quân đang im lặng.

“Kẻ tự xưng Đại tướng quân ra vẻ kiêu ngạo thì đích thân bước lên đây─! Để ta xem mặt mũi một lần──!!”

“…….”

“Chẳng lẽ định như kẻ hèn nhát trốn sau lưng thôi sao──?!”

Không lâu sau khi Mạnh Hoạch hét lớn thì giữa trận hình mở ra và một nhân vật bước ra.

“Ừ. Đã bảo xem mặt nhau thì phải ra chứ.”

Nam nhân dáng vẻ cương nghị dẫn theo vài hộ vệ bước ra trước trận hình.

Nam nhân nhìn Mạnh Hoạch nói.

“Ngươi là Mạnh Hoạch sao?”

“Vậy ngươi là Đại tướng quân sao!”

Mạnh Hoạch hét lớn đầy khí thế để không thua trong cuộc đấu khí.

“Nghe nói Đại tướng quân nên ta còn mong đợi nhưng trông chẳng ra gì…”

Vúúút──!!

“Hiii?!”

Mạnh Hoạch đang chê bai ngoại hình nam nhân thì đột nhiên thương ném bay tới nên vội cúi người.

Nếu Mạnh Hoạch không phải tướng lĩnh có sức mạnh tương đương Ngột Đột Cốt thì đòn vừa rồi đã chí mạng.

“Khục!”

“Cái, cái gì vậy?!”

Trước cảnh binh sĩ xui xẻo trúng thương ném mất mạng thì Mạnh Hoạch lộ vẻ kinh ngạc.

Đại tướng quân nhìn cảnh ấy nói.

“…Ta nói thế này thì hơi lạ nhưng tốt nhất nên cẩn thận lời nói.”

“…….”

“Ngươi mà sai lầm thì sẽ to chuyện đấy.”

Đại tướng quân vừa nói vừa đưa tay sang bên kéo má một cô nương như quở trách hành động đột ngột.

“…….”

Mạnh Hoạch nhìn cô nương má bị kéo dài mà vẫn trừng mắt nhìn mình thì không khỏi toát mồ hôi lạnh.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!