301-400

Chương 357: Sinh mệnh (2)

Chương 357: Sinh mệnh (2)

Tư Dữ sinh con đầu tiên, không lâu sau thì Lữ Bố cũng kêu đau chuyển dạ.

Nếu xét theo thời điểm lần đầu tiên chồng chất thân thể với tôi thì cả hai đều tương đương nhau nên không có gì lạ.

Nếu bắt buộc phải chỉ ra một vấn đề thì chắc là cái này.

“Đinh Lăng… Ta đau quá…”

“Ừ. Ta ở ngay đây.”

Khi đến lúc sinh con thì Lữ Bố mắt ngân ngấn nước mắt, lộ ra dáng vẻ yếu ớt.

Lữ Bố bình thường bị dao chém cũng không chớp mắt mà giờ thế này thì chắc chắn đau đớn thật sự.

Ngược lại Tư Dữ biểu cảm không thay đổi mà chịu đựng đau đớn mới là trường hợp đặc biệt.

Tôi nắm chặt tay Lữ Bố rồi chạm trán nhau nói.

“Đừng lo. Dù mất bao nhiêu giờ ta cũng sẽ ở bên ngươi.”

“Ừ…”

Khi tôi nói vậy thì Lữ Bố như yên tâm, run rẩy dần dịu lại.

Hừ. Lúc Tư Dữ cũng vậy nhưng nhìn thôi đã mệt mỏi rồi.

Dù là khoảnh khắc thiêng liêng sinh ra sinh mệnh mới nhưng khó khăn thì vẫn khó khăn.

Tư Dữ thì sinh nở kết thúc nhanh bất thường.

Vậy Lữ Bố thì sao.

Càng kéo dài thời gian sinh nở thì càng đau đớn là điều hiển nhiên nên tôi chỉ biết cầu nguyện hết sức.

Khi bệ hạ dâng lễ tế trời thì tôi cũng ở bên cạnh góp một tay nên có lẽ sẽ được coi là đáng khen mà giúp đỡ.

Dù sao thì tôi tin là vậy.

“Đây. Hít thở sâu vào…”

“Hức…!”

Tôi điềm tĩnh nhìn Lữ Bố nhờ sự cổ vũ của tôi mà chăm chỉ làm theo lời Hoa Đà.

Nếu ngay cả tôi cũng luống cuống thì Lữ Bố chắc chắn sẽ bất an.

Chỉ mong đừng xảy ra biến cố đột xuất.

──────────

Thật may mắn là quá trình sinh nở của Lữ Bố kết thúc mà không có tai nạn gì.

Có một điểm đặc biệt là Lữ Bố cũng giống Tư Dữ, sinh nở kết thúc rất nhanh.

Chỉ từ một giờ đến hai giờ.

Nghĩ đến phụ nữ sinh nở thường phải nằm im cả ngày thì đây là tình huống đáng kinh ngạc.

“…….”

Nhìn kìa.

Ngay cả Hoa Đà không dễ ngạc nhiên với bất kỳ chuyện gì cũng hiếm khi lộ vẻ bối rối.

Có lẽ cũng nhờ thể chất vượt trội của hai người?

“Khò khò…”

Lữ Bố sau khi sinh nở thì kiệt sức ôm chặt sinh linh bé bỏng vừa chào đời vào lòng rồi ngủ say.

…Vấn đề là tay còn lại vẫn nắm chặt lấy tôi.

Khi tôi cố rút tay ra thì cô ấy dùng sức mạnh kinh người siết chặt nên tôi cũng hết cách.

Tôi hỏi Hoa Đà đang ở gần đó.

“Trường hợp này có cách nào tốt không?”

“Cùng ngủ là được ạ.”

“Ừ?”

Trước câu trả lời dứt khoát ấy thì tôi thoáng phát ra giọng ngạc nhiên.

Lúc ấy Hoa Đà tiếp tục.

“Bây giờ bệnh nhân cần sự an tâm trong tâm hồn ạ.”

“…….”

“Một thời gian tới sẽ không có thời gian nghỉ ngơi tử tế nên giờ hãy nghỉ ngơi luôn thì sao ạ?”

“Vậy sao…”

Nghe giải thích của Hoa Đà thì tôi chỉ có thể gật đầu.

Nuôi dạy con cái là việc cực kỳ mệt mỏi thì ai lớn lên một chút cũng biết.

Trong đó thì giai đoạn mệt mỏi nhất có lẽ là thời kỳ sơ sinh vừa mới ra đời.

“Một canh giờ (時辰, hai giờ) phải cho bú một lần, đừng quên ạ.”

“Ừ.”

Đây không phải đùa.

Trẻ sơ sinh vừa mới ra khỏi bụng mẹ nên chưa phân biệt ngày đêm, lại là giai đoạn phát triển rất nhanh nên cần rất nhiều năng lượng.

Nghĩa là như Hoa Đà nói, cứ hai giờ lại thức dậy khóc đòi ăn.

“…Auu.”

Tôi vừa nghĩ vậy thì Tư Hỉ đang ngủ trong lòng Tư Dữ mở to mắt.

Dáng vẻ mạnh mẽ không giống trẻ sơ sinh chút nào.

Ngủ say sưa nhưng vừa đến giờ ăn là lập tức mở mắt, trông rất ấn tượng.

Bình thường trẻ sơ sinh đói bụng thì khóc đòi ăn nhưng…

Tư Hỉ thì khác với những đứa trẻ bình thường.

“…….”

Không những không khóc mà còn mở to mắt nhìn chằm chằm mẹ mình.

Đương nhiên Tư Dữ có giác quan siêu việt không thể không nhận ra dáng vẻ ấy của con.

“…….”

Tư Dữ ôm Tư Hỉ được quấn khăn trong lòng rồi theo sau tôi, rất thành thạo cho con bú.

Tư Hỉ thì chăm chỉ bú no rồi ngáp một cái rồi ngủ ngay lập tức.

…Nên nói là giống mẹ con không đây.

Dáng vẻ không phát ra âm thanh gì khiến tôi không khỏi bối rối.

Nuôi con thường thì ồn ào náo nhiệt mới là bình thường nhưng sao lại yên tĩnh thế này.

“…Baa.”

Dù sao thì biểu cảm nhoẻn miệng (những cử chỉ như cười mỉm, hay chu môi, chun mũi trong lúc ngủ của trẻ sơ sinh) mà Tư Hỉ thỉnh thoảng lộ ra thì không chịu nổi.

Rốt cuộc sự đáng yêu này là gì vậy.

Con của ai mà thiên thần thế này.

Tôi với tâm trạng của người cha đang dần trở thành tên cuồng con gái mà cười hài lòng.

──────────

Tư Dữ thì không rõ nhưng ít nhất tôi nhớ trong lịch sử nguyên bản Lữ Bố không có con trai.

Chỉ là không hề có ghi chép về con trai.

Khác với cung thuật bắn trúng đích từ vài trăm bước dù say rượu thì tỷ lệ trúng (?) ở khoản “đó” thì khá thấp.

Dù vậy thì may trong cái rủi là có con gái họ Lữ xuất hiện trong ghi chép.

Câu chuyện Lữ Bố đồng ý gả con gái cho Viên Thuật để kết thành liên minh nhưng sau đó đổi ý và chém đầu sứ giả của Viên Thuật cũng khá thú vị.

“Lần này cũng là con gái ạ.”

“…Vậy sao.”

Và phản ánh lịch sử ấy thì đứa con Lữ Bố sinh ra cũng là nữ nhi.

Đứa trẻ sinh ra có mái tóc đỏ giống mẹ, nhìn màu tóc đỏ của trẻ sơ sinh thì có gì đó kỳ lạ.

Màu tóc thật sự rực rỡ.

Cá tính thì chắc chắn rồi.

Tôi vẫn bị Lữ Bố nắm chặt tay nên cười hài lòng gật đầu.

Hoa Đà nói cùng ngủ là được nhưng giờ tôi chưa mệt lắm.

Lúc ấy có lẽ cảm nhận được ánh mắt tôi nên đứa trẻ vẫn chưa đặt tên mở mắt.

Đôi mắt đỏ sẫm hơn một chút so với Lữ Bố.

Có lẽ do thừa hưởng máu của tôi nên màu đỏ tươi giờ tối hơn.

“Aua.”

Đứa trẻ nhìn chằm chằm tôi rồi bập bẹ một tiếng.

Aua?

Đây là ý gì vậy.

Nghe tiếng bập bẹ của đứa trẻ thì tôi hiện dấu chấm hỏi trên đầu.

…Hay đói bụng rồi?

Không, đói thì phải khóc mới đúng chứ.

“Ư, ưm…? Có chuyện gì vậy…?”

Khi tôi đang suy nghĩ có nên đánh thức Lữ Bố đang ngủ say không thì Lữ Bố cũng tỉnh giấc giống đứa trẻ.

Tôi dùng giọng điềm tĩnh giải thích cho Lữ Bố.

“Con tỉnh rồi.”

“Á. Vậy sao?!”

Lữ Bố đang mơ màng lập tức tỉnh táo rồi đối diện mắt với con mình.

“Con, con yêu. Có muốn gì không?”

Căng thẳng thật sự rồi.

Lữ Bố dùng giọng run rẩy rõ ràng lộ vẻ căng thẳng nói.

Trẻ sơ sinh vừa mới sinh sao hiểu lời cha mẹ…

“Abu.”

…Hiểu sao?

Thôi nào. Chắc chỉ là trùng hợp thôi.

Giọng nói hơi cộc lốc không hổ là con Lữ Bố.

Lữ Bố cũng từng nói với tôi như vậy khi mới gặp.

Trẻ sơ sinh nhanh thì ba tháng, chậm thì bốn tháng mới nhận thức được gì đó.

Không có khả năng giao tiếp xã hội gì, chỉ theo bản năng hoàn toàn phụ thuộc vào người lớn nên còn yếu ớt.

Để nhận ra cha mẹ chơi cùng và cười toe toét thì cần thời gian phát triển nhất định.

“……Aua…”

Quả nhiên.

Đứa trẻ đối diện mắt với Lữ Bố dùng thân thể hơi uốn éo biểu thị rằng buồn ngủ.

Lịch trình của trẻ sơ sinh đúng nghĩa là ăn ngủ ị lặp đi lặp lại.

Chỉ khi kỹ năng xã hội bắt đầu phát triển và hình thành sự gắn bó thì mới bắt đầu xen kẽ những khoảnh khắc chơi đùa vào đó.

…Dù sao cũng đã mệt mà còn phải chơi cùng thì mới là vấn đề.

Dù sao thì khi đó có buff đặc biệt dành cho phụ huynh là thấy nụ cười trẻ con là hết mệt.

Con người từ gen đã được in dấu cảm thấy trẻ con đáng yêu.

Người ta vô cớ thấy động vật nhỏ đáng yêu mà mê mẩn không phải không có lý do.

Phải cảm thấy trẻ con đáng yêu thì quan hệ gắn bó mới hình thành tốt, quan hệ gắn bó tốt thì mới liều mạng bảo vệ con.

Đây cũng có thể coi là cách tiến hóa để duy trì nòi giống.

Tôi nói với Lữ Bố vẫn đang lộ rõ vẻ mẹ mới.

“Có vẻ buồn ngủ rồi.”

“…Ta cũng nghĩ vậy!”

Ừ. Ngươi nghĩ vậy thì chắc là vậy.

Tôi cười nhìn Lữ Bố đang ôm con cẩn thận vỗ về.

Lúc ấy Lữ Bố hỏi tôi.

“Vậy tên con là gì?”

“Ừm…”

Nhận câu hỏi ấy thì tôi vuốt cằm suy nghĩ.

Trong vô số tác phẩm phái sinh, con gái Lữ Bố xuất hiện với đủ loại tên.

Lữ Linh Ỷ (呂玲綺) là cái tên khá nổi tiếng, cũng có tên Lữ Cơ (呂姫).

Ngoài ra còn Lữ Kim, Lữ Lan v.v…

Dù sao thì tên rất nhiều.

Và cái tên tôi quyết định là gì.

“Lữ Hòa (呂和) thế nào?”

“Lữ Hòa (呂和)?”

Chữ Hòa (和) mang ý nghĩa hòa thuận, hài hòa.

Chính là chữ Hán được dùng trong câu thành ngữ miêu tả cảnh rắn hóa rồng.

Thực tế cũng có người dùng chữ này làm tên nên tôi nghĩ là ý tưởng không tệ.

“…Ừ. Không tệ! Vậy thì Lữ Hòa nhé!”

Lữ Bố nghe tên tôi đặt thì hài lòng gật đầu.

Tư Dữ cũng vậy, Lữ Bố cũng vậy, đều bảo tôi đặt tên.

…Chẳng lẽ sau này con sinh ra tôi cũng phải đặt tên hết sao?

Mong đừng đến mức ấy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!