301-400

Chương 399: Giang Đông (3)

Chương 399: Giang Đông (3)

Giang Đông (江東).

Hoặc Giang Nam (江南).

Mặc dù nếu đi sâu vào phân tích thì ranh giới của hai khái niệm này có chút khác biệt, nhưng ở Trung Quốc, chúng thường được dùng để chỉ chung một vùng đất.

Phía nam Trường Giang, tức Dương Châu (揚州).

Phía Tây Lương cũng gọi là Lương Châu (涼州) nên dễ nhầm nhưng không được nhầm.

…Không nhầm mới là lạ.

Hai vùng này chỉ nghe phát âm tiếng Hán thì gần như không khác biệt nên thường bị lẫn lộn.

Chỉ là sự khác biệt giữa Lương Châu và Dương Châu thôi.

Đến mức người Trung Quốc cũng bỏ qua tên Dương Châu rồi chia thành Tây Lương và Giang Đông để gọi.

Thực ra biệt xưng Tây Lương cũng không phải thời nhà Hán mà xuất hiện từ thời Nam Bắc triều nhưng không hiểu sao thời đại này dùng biệt xưng ấy sớm hơn.

Tôi thì tiện nên không sao.

Vậy thì Giang Đông này rốt cuộc là nơi thế nào?

Vùng đất đã được con người khai phá xong thì đúng nghĩa là đất đai tràn sữa và mật.

Còn vùng chưa có bàn tay con người chạm đến thì địa ngục cũng không bằng địa ngục ấy.

Lý do đánh giá hai cực như vậy rất đơn giản.

Vì đây là môi trường quá lý tưởng cho động thực vật sinh trưởng.

Thành thật thì vùng Trung Quốc phía bắc Trường Giang không phải nơi khí hậu tốt lành gì.

Thời tiết lạnh lẽo không khí khô khan đất đai khô cằn trải rộng mênh mông.

Phía sau Vạn Lý Trường Thành nơi man di cư trú thì quá tệ hại nhưng vùng phía bắc Trường Giang cũng không phải nơi thời tiết tốt đến mức có thể nhìn người khác mà nói chuyện.

Vậy mà lý do Giang Đông chưa được khai phá là gì.

Tôi đã nói rồi mà.

Nơi này thực sự hỗn loạn.

Mãnh thú có thể hại người nhảy ra khắp nơi chỉ là mức dễ thương thôi còn nghiêm trọng hơn là do độ ẩm và phong thổ nóng ẩm đặc trưng của Giang Nam khiến người từ phương bắc đến không thích nghi được thì nhiễm đủ loại bệnh và ký sinh trùng rồi chết dần chết mòn.

Trong Tam Quốc chí khi Ngụy Thục Ngô đánh nhau thì Ngô quốc đặc biệt có nhiều nhân vật trẻ tuổi đột ngột qua đời chắc vì lý do này.

Chỉ liệt kê nhân vật hiện tại nghĩ đến thôi cũng có Chu Du, Lỗ Túc, Lã Mông.

Chu Du chết vì bệnh ở giữa ba mươi tuổi, Lỗ Túc cũng cố gắng thêm chút rồi chết ở giữa bốn mươi tuổi, Lã Mông cũng tương tự chết ở đầu bốn mươi tuổi.

Và ba người này đều là tổng tư lệnh dẫn dắt quân đội Ngô quốc.

Thế mà tổng tư lệnh ba người lần lượt yểu mệnh.

Nhưng Lã Mông dùng kế giả bệnh bắt Quan Vũ rồi chính mình lại chết vì bệnh thật sự là điều trớ trêu.

Đây chính là lời nguyền của Quan Vũ sao.

Hơn nữa người nhà Hán đi Giang Đông thì sẽ gặp quái vật ngẫu nhiên là Sơn Việt tộc xuất hiện cướp sạch mọi tài sản.

Dĩ nhiên tài sản bao gồm cả tính mạng.

Hậu thế ca ngợi Giang Đông được khai phá tốt đẹp, người dân cực kỳ giàu có rồi còn làm thơ nhưng nếu những người ấy thấy Giang Đông hiện tại thì chắc chắn sẽ giật mình kinh hãi.

Vì Giang Đông hiện tại gần như chưa được khai phá.

Vậy thì nhân vật chính thức khai phá Giang Đông đặt nền móng là ai.

Nói đến mức này thì đại khái cũng đoán được chứ.

“Thần, thần cũng có thể đi cùng không ạ?!”

“Ừm?”

“Thần sẽ dốc hết sức!”

Tôn Quyền Trọng Mưu (孫權 仲謀).

Giống như Tào Tháo và Lưu Bị dẫn dắt quốc gia tranh bá thì là nhân vật chính thứ ba của Tam Quốc chí.

──────────

Tóc màu đỏ sẫm giống tỷ tỷ Tôn Sách của con bé.

Nếu là lịch sử nguyên bản thì đôi mắt xanh lam chỉ thấy ở người phương Tây.

Vị quân chủ sáng lập nên nước Ngô, người thường được miêu tả với ngoại hình Bích nhãn tử nhiêm (碧眼紫髥), lúc này đang đứng trước mặt tôi với vẻ bồn chồn, lo lắng.

“Vậy là… muốn theo ta xuống Giang Đông sao?”

“Vâng! Thần giờ đã làm quán lễ (冠禮, lễ thành nhân) nên sẽ hoạt động như một võ tướng chính thức!”

Đã làm quán lễ rồi sao?

Hiện tại là năm Quang Hy (光喜) thứ 7.

Tức là năm 196 vậy mà Tôn Quyền sinh sớm đến mức có thể làm lễ thành nhân ở thời điểm này sao?

Hình như không phải thì phải…

Đâu phải tự nhiên mà Quan Vũ lại mắng Tôn Quyền là "đồ trẻ ranh", "đồ chó đẻ", "đồ chuột nhắt".

So với Tào Tháo và Lưu Bị thì thực sự là tiểu quỷ tuổi tác chênh lệch lớn.

Nói không ngoa chứ khoảng cách tuổi tác cũng ngót nghét đôi mươi tuổi rồi.

Hai người này thực ra tuổi tương đương Tôn Kiên.

Vậy giờ hai người ấy bao nhiêu tuổi?

Ừm…

Nếu ký ức tôi chính xác thì Tào Tháo cùng tuổi với Tôn Kiên, Lưu Bị tuy sinh muộn hơn chút nhưng chênh lệch gần như không có…

Được rồi. Nghĩ đến đây thôi.

Có lúc không biết mới là thuốc.

Tuổi tác chỉ là con số mà thôi.

…Dù nói vậy thì năm sinh của hai người ấy cũng bị đẩy lùi.

Nghĩ vậy thì Tôn Quyền sinh sớm hơn lịch sử nguyên bản chút cũng không có gì lạ.

Tôi vẫn nhìn chằm chằm Tôn Quyền đang cứng đờ rồi nói.

“Ưm… Muốn hoạt động như võ tướng sao?”

“Vâng! Phụ thân từng khen thần bắn cung giỏi nên chắc chắn sẽ giúp ích được!!”

Sao khí thế lại mạnh thế.

Tôi không nghi ngờ lời Tôn Quyền.

Trận công phòng Hợp Phì Trương Liêu từng nghiền nát quân Tôn Quyền như máy xay mà còn cảm thán có võ tướng dũng mãnh cưỡi ngựa giỏi bắn cung.

Dĩ nhiên khi nghe tù binh đầu hàng nói nhân vật ấy không phải tướng lĩnh mà là quân chủ dẫn dắt Ngô quốc thì lập tức xách đao đuổi theo nhưng xe buýt đã đi rồi.

Dù không có tài năng dẫn dắt quân sự xuất chúng như phụ thân hay huynh trưởng nhưng đủ võ lực để hoạt động như tướng lĩnh trên tiền tuyến.

Đến mức có cả giai thoại đi săn rồi dùng tay không đánh hổ.

Nếu tôi làm vậy thì chắc một cánh tay thành mồi cho hổ rồi.

Tào Tháo cũng vậy Lưu Bị cũng vậy Tôn Quyền cũng vậy…

Sao toàn bộ đều có võ lực xuất chúng thế.

Đây chính là đức hạnh của quân chủ khai quốc sao?

Tôi khoanh tay trầm tư một lát rồi nhìn ông chú đang đứng bên cạnh Tôn Quyền với biểu cảm điềm tĩnh.

“Tôn Kiên. Ngươi nghĩ sao.”

“Haha ha! Thần thấy không tệ!”

Vị tướng trung niên mặc giáp toàn thân giống Tôn Quyền cười lớn hào sảng.

“Thần cũng vừa làm quán lễ không lâu đã đi giết cướp sông tích lũy kinh nghiệm!”

“…….”

“Bá Phù (伯符, tự của Tôn Sách) cũng vừa làm quán lễ đã một nhát chém đứt đầu võ tướng suýt giết thần!”

Gì vậy. Dân tộc chiến đấu sao.

Thời này làm quán lễ thì vẫn mới mười lăm tuổi thân thể chưa phát triển hoàn toàn mà đã giết người như đồ tể.

Những người này có thực sự là người giống tôi không?

“…….”

Tôi suy tư một lát rồi cảm nhận ánh mắt Tư Dữ và Lữ Bố nên gật đầu.

Ừ. Chỉ là những người này đặc biệt đến mức dị thường thôi.

Người bình thường dù làm quán lễ cũng không thể dễ dàng hại người.

Tôn Kiên như nhận ra tôi lo lắng gì nên lộ vẻ tự tin.

“Xin đừng lo lắng! Thần sẽ dính chặt bên cạnh Trọng Mưu (仲謀, tự của Tôn Quyền) hộ vệ!”

“Vết thương đã lành hết chưa?”

Tôi dùng vẻ mặt kinh ngạc hỏi.

Vết thương Tôn Kiên chịu tôi nhìn cũng thấy nghiêm trọng nên muốn lành hẳn thì cần thời gian dài.

Thực tế Hoa Đà nói nếu cố gắng quá mức thì vết thương có thể vỡ ra phải chữa lại nên tốt nhất là ưu tiên nghỉ ngơi.

Tôn Kiên nhận câu hỏi của tôi cười lớn hào sảng.

“Vâng! Giờ không vận động thì ngứa ngáy cả người!”

“Ưm…”

“Nếu nghi ngờ thì hỏi Thần Y! Thần hoàn toàn khỏe mạnh!”

“Vậy thì được.”

Nhìn không giống nói dối nên tôi gật đầu.

Tôn Kiên góp sức cho chinh phạt Giang Đông là tin vui đáng hoan nghênh.

Thời đánh trận Hổ Lao Quan tôi từng trực tiếp đối đầu quân Tôn Kiên nên biết tài chỉ huy chiến trường của ông ta xuất chúng đến mức nào.

Dù vậy dùng đứa trẻ mười lăm tuổi không phải văn quan đứng xa quan sát mà dùng làm võ quan thì hơi…

Tôi đang suy tư cách xử lý thì dùng giọng không thể nhượng bộ nói.

“Tôn Quyền.”

“Vâng, vâng!”

“Đây là lần xuất chinh đầu tiên của ngươi nên làm phó quan của ta rồi quan sát chiến trường vận hành thế nào.”

Nếu lo lắng an nguy của trẻ con thì đặt ở nơi an toàn nhất trên chiến trường là được.

Tư Mã Ý, Gia Cát Lượng, Bàng Thống cũng hành động tương tự.

“A…! Cảm, cảm tạ!”

Khi tôi cho phép thì Tôn Quyền lộ vẻ sáng sủa hét lớn đầy khí thế.

“Nhưng điều này nhất định phải nhớ.”

“……?”

Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt bích nhãn của Tôn Quyền rồi cảnh cáo.

“Nếu bị công danh tâm (功名心, lòng mong lập công danh) vô ích chi phối rời khỏi gần ta thì sẽ không bao giờ dẫn ngươi ra chiến trường nữa.”

“…Thần khắc cốt ghi tâm!”

Trên chiến trường không tuân lệnh là xử trảm ngay tại chỗ cũng chẳng có gì để nói.

Gia tộc Tôn Quyền nhiệt tâm với võ nghệ và binh pháp đến mức đáng ngờ thì không thể không biết nên sẽ không trái lời tôi.

“Bề ngoài thì lạnh lùng nhưng bên trong lại quan tâm chu đáo…. Hừm, ra là vậy.”

Cái ông chú này đang lẩm bẩm cái gì thế không biết.

Tôi quay đầu khỏi cảnh Tôn Kiên gật đầu như đã nắm được gì đó rồi bước đi.

“Vậy thì xuất phát thôi.”

“Vâng!”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!