301-400

Chương 347: Sắp xếp (1)

Chương 347: Sắp xếp (1)

Thời gian hành quân dài hơn tôi tưởng rất nhiều.

Con người không nghỉ ngơi không ăn uống mà đi bộ cả ngày thì không thể được.

Tôi mỗi khi đi qua thành thị trong hành quân thì đều cho nghỉ ngơi ngắn để binh sĩ điều chỉnh thân thể.

“Thật, thật sự đã khiến Nam man tộc quy phục rồi sao.”

Ích Châu hỗn loạn vì xâm lược bên ngoài và nội loạn do hào tộc gây ra.

Lưu Đản đang xử lý tình hình ở Thành Đô, trung tâm Ích Châu, vừa thấy Mạnh Hoạch gần tôi thì lập tức lộ vẻ kinh ngạc.

Tôi hơi sinh ý trêu đùa thì nói với con trai thứ hai của Lưu Yên.

“Ưm. Vậy là không tin ta sao?”

“…Không phải ạ! Thần sao dám nghĩ vậy!”

Lưu Đản nghe câu hỏi của tôi thì giật mình kinh hãi rồi quỳ rạp xuống đất.

Tôi khẽ cười rồi nâng Lưu Đản đang quỳ lên.

“Chỉ đùa thôi nên đừng để trong lòng.”

“…….”

“Dù vậy hành động vừa nãy thì khá khinh suất đấy.”

Ở quốc gia cực kỳ coi trọng lễ nghi và thể thống này, có thuộc hạ nào dám nhìn thượng quan vừa chinh phạt trở về mà nói “Ồ. Thật sự thành công rồi sao?” như vậy.

Tôi dám chắc nếu đây là hoàng cung thì Lưu Đản sẽ bị hoàng đế bệ hạ ghi sổ ngay lập tức.

Tôi vỗ vai Lưu Đản rồi nói.

“Nỗi ngạc nhiên thì ta hiểu nhưng sau này loại lời ấy cứ giữ trong lòng thôi.”

“Cảm, cảm tạ… Chủ công…”

Lưu Đản dùng biểu cảm ngẩn ngơ khẽ cúi người.

Dù sao vẫn còn thiếu kinh nghiệm nên hơi vụng về thì tôi phải thông cảm thôi.

Tôi hỏi thăm Lưu Đản một lượt rồi đi vào chuyện chính.

“Binh sĩ chúng ta hành quân đường dài nên mệt mỏi lắm, có thể nghỉ lại đây vài ngày không?”

“Đất này vốn là của nhà Hán.”

Lưu Đản suy nghĩ một lát rồi đáp bằng giọng cung kính.

“Thần sao dám tự coi mình là chủ nhân Ích Châu mà bỏ qua bệ hạ.”

“Hừm…”

“Thần sẽ dốc hết sức hầu hạ để Đại tướng quân không gặp bất tiện.”

Gì vậy.

Trả lời tốt đấy?

Tôi khẽ liếc mắt nhìn Gia Cát Lượng, Gia Cát Lượng nhận ra ánh mắt tôi thì điềm tĩnh gật đầu.

Trong lúc hành quân Gia Cát Lượng từng xin độc diện với tôi rồi đưa ra một yêu cầu.

‘Chủ công, để cẩn thận hơn thì ngài thử thăm dò Lưu Đản một lần không ạ?’

‘Thăm dò?’

‘Vâng. Lưu Đản hiện tại chỉ hàng vì tình hình quá hỗn loạn mà thôi ạ.’

Nghĩa là nếu thấy tình hình ổn một chút thì sẽ giống phụ thân hắn, im thin thít rồi hành xử như hoàng đế sao.

Không phải chuyện hoàn toàn không có khả năng nên tôi hơi để ý.

Tôi nói với tiểu mưu sĩ tóc trắng.

‘Không sao nhưng cụ thể thì thăm dò thế nào?’

‘Thần sẽ phán đoán nên chủ công chỉ cần làm theo những gì ghi ở đây là được ạ.’

À, thuộc lòng lời thoại thì tôi yếu lắm.

Dù sao tiểu mưu sĩ của chúng ta đã nhờ thì phải làm thôi.

Tôi theo lời Gia Cát Lượng mà cố gắng hết sức đọc lời thoại giống Lưu Bị từng khóc lóc.

…Nhưng nỗ lực ấy uổng phí vì nội dung Gia Cát Lượng viết chỉ một hai dòng thôi.

‘Con người sẽ vô thức lộ ra ý định trong lòng mình ạ.’

Gia Cát Lượng che miệng bằng quạt lông trắng rồi nhìn hành động của tôi mà khẽ cười.

‘Biểu cảm, hành động, khí chất… Nếu có manh mối thì phán đoán cũng không khó ạ.’

…Có manh mối mà vẫn khó chứ?

Gia Cát Lượng Khổng Minh.

Ông là bậc thầy tâm lý chiến trong Tam Quốc chí chính sử và diễn nghĩa, nhìn thấu suy nghĩ con người.

Khi địch quân nghĩ “đúng lúc này” mà xông vào thì bị Gia Cát Lượng đã dự đoán từ trước đánh ngược lại, khi hét lên “đừng đánh nữa” rồi chạy tán loạn thì lại dựa vào đó mà đặt bẫy mới, nắm cổ áo đánh đập không ngừng.

Lý do Gia Cát Lượng chưa từng thua trong dã chiến (野戰, tức chiến đấu trên đất liền ngoài công thành chiến, thị thành chiến, yếu đài chiến). [note90822]

Dù có lần vì tên leo núi không nghe lời leo núi làm hỏng Bắc phạt hay đột nhiên xuất hiện bậc thầy thủ thành nên phải rút lui chiến lược nhưng chưa từng đại bại như Xích Bích hay Di Lăng.

Bình thường khi bộ đội rút lui thì tổn thất lớn nhất nhưng ông lại ở tình huống ấy vẫn giết được địch tướng.

Ngay cả Tư Mã Ý chiến thắng cuối cùng trong Tam Quốc cũng bị Gia Cát Lượng đánh cho tơi tả nên hễ thấy gì đáng ngờ là cảnh giác trước.

Khi Gia Cát Lượng mở toang cửa rồi gảy đàn cầm bày kế không thành thì Tư Mã Ý nghĩ “đây là bẫy của Khổng Minh” mà lặng lẽ rút lui, khi Gia Cát Lượng quá sức mà chết vì kiệt sức thì xông vào thì thấy tượng gỗ Gia Cát Lượng hiện ra thì giật mình chạy tán loạn.

Đến mức này thì nghi ngờ có thứ gì đó giống như thao túng tinh thần cũng không lạ.

Dù sao thì tôi theo đề nghị của Gia Cát Lượng mà thăm dò Lưu Đản một lần, câu trả lời của Lưu Đản có vẻ vượt qua vạch đạt của Gia Cát Lượng.

Nếu Lưu Đản không vượt qua vạch đạt thì sẽ thế nào.

“…….”

Có lẽ sẽ không có kết cục tốt đẹp gì.

Gia Cát Lượng từng truyền lời cho Cam Ninh “giả vờ như lỡ tay chặt đầu” với kẻ tham quan Dương Tùng.

Nhưng với nhân vật có thể gây loạn ở Ích Châu thì sao có thể để yên.

Chắc chắn sẽ cắt đứt từng người thân cận của Lưu Đản, tịch thu tước vị Ích Châu mục, rồi phát đi chức nhàn ở nơi hẻo lánh để loại bỏ hoàn toàn ảnh hưởng chính trị.

Có nên gọi là may mắn không thì không biết nhưng ít nhất Lưu Đản có vẻ giữ được tước vị Ích Châu mục.

Không thể để hắn truyền tước vị Ích Châu mục cho gia tộc như Lưu Yên được.

“Vậy thì nhờ ngươi.”

“Tiểu, tiểu nhân nào dám trễ nải…”

Lưu Đản không nhận ra tôi đã thăm dò chỉ đáp bằng giọng căng thẳng.

…Vậy giờ trong lúc binh sĩ nghỉ ngơi thì phải đi xem Ích Châu giống như ở Nam Trung sao?

Điên mất.

Đất đai quá rộng cũng mệt mỏi thật.

“…….”

Sau khi chia tay Lưu Đản, tôi cho đoàn tùy tùng thời gian tự do rồi không do dự bước đi.

Không gì khác vì trong đầu chợt hiện lên một người.

Không lâu sau khi đến phủ đệ của người ấy thì tôi nắm lấy một nữ thị tùng nổi bật hỏi.

“Này, có thể truyền lời Đại tướng quân đến thăm chủ nhân phủ này không?”

“Vâng, vâng ạ?”

Nữ thị tùng đang thong thả quét sân bằng chổi thì thấy nhân vật chính gây náo loạn Ích Châu gần đây đích thân đến thì lộ vẻ hoảng hốt.

Thân thể cứng đờ nên có vẻ suy nghĩ thật sự dừng lại.

Giống hệt biểu cảm của binh sĩ khi thấy quan viên cấp cao đến kiểm tra mà không báo trước.

“…….”

“…….”

Vài giây trôi qua như vậy.

“A, vâng ạ! Xin chờ một chút!”

Nữ thị tùng nhận ra ánh mắt Lữ Bố gần tôi không bình thường thì vứt luôn chổi rồi chạy vội.

Tôi nhìn chiếc chổi bị bỏ lại cô đơn rồi nói.

“Sao đột nhiên dọa người ta.”

Nếu không cẩn thận thì có thể hiểu lầm tôi đến thù địch với chủ nhân phủ này.

Nếu vậy thì dáng vẻ sẽ rất kỳ quặc so với ý định ban đầu.

Nhưng Lữ Bố thì như chẳng làm gì sai mà hếch mũi khịt một tiếng đầy tự tin.

“Hừ. Nhìn chằm chằm Đinh Lăng với biểu cảm ngẩn ngơ thì ta không thích thì làm sao.”

“…….”

“Lý do thì rõ ràng. Ai nhìn cũng biết là mê Đinh Lăng rồi.”

Ồ. Còn có cách diễn giải như vậy nữa sao.

Trước dáng vẻ đeo kính đậu phụ dày đặc thì tôi khẽ ôm đầu.

“Lại nói linh tinh. Ta đã bảo đừng vội kết luận chứ?”

“Ư bê bê bê?!”

Lâu rồi không bị tôi véo má nên Lữ Bố phát ra tiếng kỳ lạ.

Cảm giác mềm mại dẻo dai như bánh trôi nước thì vẫn y nguyên.

Lữ Bố như xấu hổ vì bị thế này ngoài trời thì dùng giọng gấp gáp nói.

“Nhả, nhả nha! Nha nhai nhồi! (Thả, thả ra! Ta sai rồi!)”

“…Vậy thì được.”

Tôi cảm nhận cảm giác kỳ lạ đến mức gây nghiện ấy một lúc rồi trở lại tư thế, Lữ Bố thì xoa má đỏ bừng lẩm bẩm.

“Ư ư… Dù nghĩ thế nào thì lời ta cũng đúng mà…”

“…….”

Tư Dữ im lặng chứng kiến tình huống này cũng gật đầu như đồng tình với ý kiến Lữ Bố.

Đã bảo là hai người rất kỳ lạ mà.

Trong mắt hai người này, tôi chẳng khác nào Ngu Cơ trong Bá Vương Biệt Cơ hay Điêu Thuyền nghiêng nước nghiêng thành sao.

Tình yêu làm mờ mắt con người, Tư Dữ và Lữ Bố có vẻ bị ảnh hưởng rất nặng.

Tiêu chuẩn mỹ nam vô song trên đời đã bị đóng đinh cứng là tôi rồi.

“…Trông quan hệ rất tốt. May mắn thật.”

“Hử?”

Lúc ấy giọng nói quen thuộc vang lên gần đó thì tôi quay đầu.

Nữ nhân có ngoại hình bình thường đặc biệt trong thế giới tràn ngập mỹ nam mỹ nữ.

“Thần Trương Tùng, xin hành lễ với chủ công.”

Vị quân sư từng dùng việc tôi xử lý Trương Lỗ làm ví dụ để thúc giục Lưu Đản hàng phục thì cung kính hành lễ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Thị thành chiến là chiến đấu trong đô thị. Yếu đài chiến là chiến đấu tại các pháo đài quân sự.
Thị thành chiến là chiến đấu trong đô thị. Yếu đài chiến là chiến đấu tại các pháo đài quân sự.