Thời gian cứ thế trôi đi trong lúc Lữ Bố và Tư Dữ bận rộn nấu nướng dưới sự hướng dẫn của Điêu Thuyền.
“A bu….”
Ban đầu hai đứa trẻ mở to mắt tròn xoe trông rất tỉnh táo nhưng giờ đã ngủ say từ lâu.
Tôi xác nhận điều đó rồi cẩn thận đặt hai đứa trẻ đang ngủ xuống lớp chăn êm ái.
“Oa oa….”
“Ừ. Apa ở đây.”
Ban đầu hai đứa trẻ vừa chạm lưng xuống sàn là bắt đầu oe oe nhưng khi tôi khẽ vỗ về ý bảo yên tâm thì dần dần chìm vào giấc ngủ.
“…….”
Tư thế ngủ khá thú vị.
Tư Hỉ giống mẹ nằm thu mình dịu dàng, Lữ Hòa thì dang hai tay thành hình chữ T rồi ngủ.
Chắc là do quen với tiếng ồn ào lúc mẹ nấu nướng xung quanh rồi chăng.
Dù tiếng ồn sinh hoạt vang lên gần đó nhưng hai đứa trẻ vẫn không tỉnh giấc.
“Xong rồi! Lại hoàn thành thêm một món nữa!”
Tôi ăn một miếng món xào Lữ Bố đưa ra rồi dùng giọng trầm trồ nói.
“Dần dần tay nghề lên rồi đấy?”
“Đương nhiên! Ta là ai chứ!”
Món ăn trộn đều các loại rau củ có thời gian chín khác nhau trong một bát.
Thức ăn thấm đều hương khói mà không cháy xém một chút nào thì đủ để khiến tôi thốt lên lời cảm thán.
Lữ Bố từng sống một mình trên núi từ lâu quả nhiên tay nghề khéo léo.
“…Chủ nhân.”
“Cái này cũng ngon đấy.”
Tình hình của Tư Dữ cũng không khác Lữ Bố là mấy.
Khi nấu ăn thì những điều quan trọng là gì.
Đo lường chính xác không một sai sót.
Cảm giác xuất sắc để biết thức ăn cần chín đến mức nào trên lửa.
Kỹ năng dao để cắt nguyên liệu đều nhau v.v…
Tư Dữ dù lần đầu nấu ăn nhưng đã làm hoàn hảo tất cả những điều đó.
Độ chính xác đến mức có thể gọi là cỗ máy con người mà không quá lời.
Quả không hổ danh là nữ nhân có tài năng thiên bẩm trong những công việc đòi hỏi sự khéo léo của cơ thể.
Có một điểm đáng tiếc là thiếu sức sáng tạo cần thiết để tạo ra công thức mới…
Tôi đâu có kế hoạch đào tạo đầu bếp nghiên cứu món mới nên mức này đã đủ biết ơn rồi.
Ít nhất tôi sẽ không phải đi đâu đó rồi đói meo đến mức ngất xỉu.
Sau đó tôi tiếp tục ăn sạch món ăn hai người hoàn thành.
Vì từ đầu Điêu Thuyền đã mang nguyên liệu nấu nướng từng chút một nên lượng thức ăn hoàn thành không nhiều lắm.
Hầu hết món ăn hoàn thành đều là kích cỡ một miếng.
Có lẽ nhân cơ hội này muốn dạy thật kỹ chăng.
Nhưng dù giảm lượng đi thì cũng có giới hạn.
“…Dần dần no rồi.”
“Vậy thì đến đây thôi ạ.”
Khi tôi cảm thấy bụng căng đầy rồi lẩm bẩm thì Điêu Thuyền lập tức kết thúc buổi học nấu ăn.
Nghe vậy tôi dùng giọng nghi hoặc hỏi.
“Ừ? Gọi người khác đến ăn là được mà.”
“Không muốn.”
Lữ Bố lập tức lắc đầu rồi đáp.
“Vốn dĩ là nấu ăn học vì Đinh Lăng mà.”
“…….”
Vậy là không nấu cho người khác sao.
Nên bối rối hay nên vui mừng đây.
Khi không khí trong phòng hơi kỳ lạ thì tôi dùng giọng đùa cợt lên tiếng.
“Vậy thì cũng không nấu cho Lữ Hòa sao?”
“Lời, lời gì kỳ vậy! Ta trông giống mẹ xấu xa đến thế sao?!”
Lữ Bố vừa nghe lời tôi đã hét lớn ngay lập tức.
Tôi nhìn cô ấy rồi cười khẽ quay đầu đi.
“Đã biết rồi thì trước hết ăn cơm đi. Ta sẽ chờ.”
“…Ừ.”
Lữ Bố thấy ánh mắt tôi hướng về hai đứa trẻ đang ngủ say trên chăn thì lặng lẽ gật đầu.
Khuôn mặt đứa trẻ chìm vào giấc ngủ vô tư ấy dù ai nhìn cũng giống thiên thần.
──────────
Sau sự kiện nấu nướng ầm ĩ một phen thì đến ngày hôm sau.
Khi tôi đang lười biếng như thường lệ thì lệnh triệu từ hoàng cung bay tới.
“…Bệ hạ triệu ta sao?”
“Đúng vậy!”
Binh sĩ mặc giáp nặng, biểu tượng của cấm quân, và khoác áo choàng trông rất oai vệ cung kính đáp tôi.
Mỗi lần nhìn dáng vẻ ấy đều thấy oai phong.
Nhưng nghĩ đến trọng lượng của giáp và áo choàng thì không tưởng tượng nổi binh sĩ phải chịu khổ sở thế nào.
Trên tivi khi thấy binh sĩ mặc mặt nạ phòng độc và trang bị đầy đủ thì trông rất ngầu nhưng sau khi đi nghĩa vụ quân sự thì chỉ nghĩ…
Thật sự vất vả quá.
“Đã hiểu. Ta sẽ xuất phát ngay.”
“Vâng!”
Cấm quân vừa thấy tôi gật đầu thì dùng động tác nhanh nhẹn rời đi.
Ồ. Mặc giáp nặng thế mà di chuyển được như vậy.
Càng ngày càng cảm thấy trình độ binh sĩ cao hơn.
“…Giờ khá muộn rồi mà có chuyện gì ạ.”
Lưu Bị đang tận tụy làm việc phụ tá gần đó dùng giọng điềm tĩnh lẩm bẩm.
Nghĩ đến thời điểm thì đại khái đoán được lý do triệu kiến.
Tôi đang trầm ngâm suy nghĩ một lát giải thích cho Lưu Bị đang lộ vẻ nghi hoặc.
“Chắc là vì lễ tế.”
“…Lễ tế ạ?”
“Ừ.”
Tôi từng nhắc đến Tết Trung Thu vì sao trở thành lễ hội toàn quốc rồi mà.
Các quân chủ cổ đại nhìn trăng tròn rồi làm lễ tế, dân chúng nhìn thấy thì cùng làm lễ theo rồi trở thành lễ hội toàn quốc.
Vậy rốt cuộc làm lễ tế vì lý do gì.
Chẳng có gì to tát.
Chỉ là cầu mong từ nay về sau toàn chuyện tốt lành mà khấn vái trời đất thôi.
Vốn dĩ lý do làm lễ tế như vậy nên nghĩ rằng không cần tạo không khí nghiêm trang như khi ai đó qua đời, Tết Trung Thu trở thành lễ hội ai cũng vui vẻ ăn uống để cầu mong phong phú và an nhàn.
…Vấn đề là tình huống ấy chỉ xảy ra sau khi nhà Đường thành lập.
“Trước hết chuẩn bị trước đã.”
Tôi sắp xếp suy nghĩ xong thì bắt đầu bước đi.
Ta cũng là quốc tế (國壻, chồng của nữ vương) mà.
Với sự kiện quốc gia hoàng đế làm lễ tế thì không thể vắng mặt.
Dù không phải quốc tế thì với chức Đại tướng quân nhà Hán cũng phải tham dự lễ tế đều đặn trừ phi có lý do bất khả kháng.
Thời gian triệu kiến muộn là vì phải nhìn trăng tròn rồi làm lễ tế.
Tôi quay đầu nhìn ba tỷ muội đào viên.
“Trừ những người đang làm nhiệm vụ cảnh giới ra thì tập hợp toàn bộ binh sĩ.”
“…….”
“Hôm nay có lẽ sẽ ngủ muộn.”
“Tuân mệnh.”
Đột nhiên tổ chức duyệt binh ban đêm.
Binh sĩ đang vui vẻ vì đã xong việc giờ nghe chuyện này thì sẽ phản ứng thế nào?
Phản ứng gì chứ.
Chắc chắn sẽ chửi rủa đủ kiểu rồi chuẩn bị vũ khí.
Ngày mai phải nhắc nhở các tướng lĩnh bắt đầu việc hơi muộn một chút.
Khi đến hoàng cung thì tôi gặp nữ nhân đang chờ với dáng vẻ quen thuộc.
Tuân Úc Văn Nhược.
Nữ nhân có mái tóc nâu giống cháu gái Tuân Du nhìn tôi rồi khẽ cười.
“Ngài đến rồi.”
“Ta có đến muộn quá không?”
“Còn dư thời gian nên không cần lo lắng.”
Trước câu hỏi tôi hỏi phòng hờ thì Tuân Úc lập tức tiếp tục.
“Và…”
“Ừm?”
“Bệ hạ mong muốn trò chuyện với Đại tướng quân.”
“…Vậy sao.”
Sáng nay vừa gặp mà lại muốn nói chuyện gì nữa đây.
Bệ hạ từng nói nhìn tôi cả ngày cũng không chán nên có lẽ chỉ là gọi mỗi khi có cơ hội.
Tôi dùng giọng điềm tĩnh hỏi Tuân Úc.
“Có thể đến như thường lệ không?”
“Vâng.”
Nghe câu trả lời thì tôi không do dự bước đi.
Ngay khi tôi xuất hiện trong cung thì cấm quân đang canh gác lập tức mở đường.
Lúc ấy một nhân vật trông như phó quan hét lớn.
“Không có gì bất thường trong nhiệm vụ!”
“Ơ… Ừ.”
Gần đây khí thế cao đến mức lạ.
Dù là binh tinh nhuệ tối thượng đại diện cho quân trung ương nên đương nhiên nhưng…
Có phải bị ai mắng vì thái độ nhiệm vụ lạ không đây.
“…….”
“Ưm…”
Tư Dữ và Lữ Bố chỉ lặng lẽ hộ vệ tôi ở gần mà không có phản ứng gì đặc biệt.
Tôi để hai người đứng ngay trước điện triều kiến rồi bước vào thì gặp khuôn mặt quen thuộc đang cười đón tôi.
“Hóa Hiền. Lâu rồi nhỉ.”
“…Bệ hạ, sáng nay chúng ta cũng gặp rồi mà.”
“Ơ hơ. Với trẫm thì khoảng thời gian ấy cũng dài lắm.”
Bệ hạ cố ý làm vẻ nghiêm nghị rồi bước nhanh đến gần tôi.
“Lý do trẫm triệu ngươi… chắc ngươi đã đoán được.”
“Vâng. Vì lễ tế phải không ạ?”
“Quả nhiên nhạy bén.”
Bệ hạ dùng động tác quen thuộc duỗi tay rồi ôm chặt lấy tôi.
Đương nhiên trước hành động ấy tôi kinh ngạc rồi mở miệng.
“…Bệ hạ?”
“Suỵt.”
Bệ hạ vùi mặt vào ngực tôi hỏi.
“Lễ tế vốn có thể bỏ qua vì thiên hạ hỗn loạn, lý do trẫm nhất định phải tiến hành thì ngươi không tò mò sao?”
“…….”
Tôi không biết lắm.
Thông thường làm lễ tế để cầu mong chuyện tốt lành nên có lẽ tương tự chứ?
“Lý do làm lễ tế trong Tết Trung Thu là cảm tạ vụ mùa thu hoạch mùa thu rồi khấn vái trời đất.”
“…….”
“Nhưng nếu chỉ nhìn trăng tròn rồi làm lễ tế thì ý nghĩa lại khác.”
Nói đến đó thì bệ hạ kiễng chân thì thầm bên tai tôi.
“Cầu mong con cháu đầy đàn.”
Bệ hạ dùng giọng quyến rũ hơn bao giờ hết tiếp tục.
“Khi trăng tròn thì phụ nữ khấn vái trời đất để cầu con cháu.”
“…Bệ hạ.”
“Đã đến lúc nên nhìn thấy hậu duệ của quốc gia này rồi chứ?”
Thật sự rất tích cực.
Nhìn nụ cười tủm tỉm của Bệ hạ, tôi thầm nghĩ đêm nay chắc sẽ còn dài lắm đây.
1 Bình luận