Tôi ra lệnh cho toàn bộ binh sĩ rồi nhìn Nam man lần cuối.
Lần này rời đi thì không biết khi nào mới quay lại.
Khổ nỗi ở Lạc Dương lại có hai người vợ không hề thích phải xa tôi, nên nếu không phải việc công thì khó mà đi đâu được.
Nếu không phải như Tần Thủy Hoàng du hành khắp nơi để phô trương quyền lực thì du lịch là chuyện mơ cũng không dám mơ.
Dù sao thì tôi cũng có chút tò mò cá nhân nên chỉ dẫn theo tối thiểu tùy tùng rồi bắt đầu quan sát Nam man.
Trực tiếp trải nghiệm tình hình địa phương rồi mới phán đoán cũng là việc rất quan trọng trong hoạt động chính trị.
Những loại thực vật độc có độc tính mạnh đến mức cảm giác như nếu động vào thì sẽ chết.
Những loài động vật ăn cỏ phớt lờ cảnh báo đó mà cứ nhai nhóp nhép những chiếc lá độc.
Rồi cả loài săn mồi lao tới nuốt chửng con thú ăn cỏ ấy làm một bữa.
Chỉ là Vương quốc động vật lấy rừng rậm làm bối cảnh mà thôi.
Đúng nghĩa là thế giới yếu thịt mạnh ăn.
Diện tích rừng rậm trên toàn cầu không nhiều nhưng nghe nói ba mươi phần trăm số loài sinh vật trên thế giới sống ở rừng rậm?
Dù sao thì ở khu vực hẹp ấy có vô số loài tiến hành chiến đấu sinh tồn nên với con người cũng không phải nơi có thể sống an toàn.
“Grừ….”
Nhìn kìa.
Ngay khi tôi nghĩ vậy thì hổ đã lộ diện.
Thông thường mãnh thú thích ẩn nấp rồi đánh lén nhưng lộ diện đường hoàng thế này thì có lẽ là cá thể từng săn người.
Nghĩa là coi con người là thứ dưới mình và khinh thường.
Nghĩ vậy cũng không lạ.
Con người chạy lâu thì giỏi nhưng tốc độ thì chậm hơn rất nhiều so với các loài ăn cỏ khác.
Ngay cả voi thân hình nặng nề không chạy nhanh cũng dễ dàng vượt qua con người.
Vốn dĩ không có mãnh thú nào dám lao vào con vật có thể hất tung tê giác lên không trung.
Con hổ lộ diện thì nhìn tôi đầu tiên.
Đúng là thú vật nên nhìn thấu con yếu nhất một cách thần kỳ.
Đây là thứ gọi là giác quan giống thú sao.
À, hổ là thú vật mà?
Con hổ to lớn đến mức không biết ăn gì mà lớn thế này.
Vấn đề xảy ra với con hổ không sợ gì trên đời là ngay sau đó.
“…Grừ?”
Con hổ nhìn tôi đầu tiên thì quét qua những người xung quanh tôi rồi giật mình cứng đờ.
“…….”
“Gì vậy, lại săn hổ nữa sao?”
Tư Dữ bình thản rút đại kiếm, Lữ Bố khéo léo xoay Phương Thiên Họa Kích.
“Quà tặng cho chủ nhân…”
“Lần này phải chém một nhát cho da không bị hỏng.”
Hai người từng săn thú không phải lần đầu nên đã nghĩ đến việc biến hổ thành thứ từng là hổ.
Nếu cứ đứng yên thì chắc chắn sẽ bị lột sạch đến cả xương.
Có lẽ nhận ra điều đó.
“Grừ──!”
Con hổ khổng lồ gầm lớn để đảo ngược tình thế rồi di chuyển với tốc độ cực nhanh.
…Vào sâu trong rừng rậm ấy.
Nhìn hành động thì hơi hèn nhát.
“Ồ, chạy rồi.”
Trước phán đoán nhanh của hổ thì Lữ Bố lộ vẻ bất ngờ.
“Đinh Lăng, con đó thì xử lý sao?”
“Hừm…”
Nghe câu hỏi ấy thì tôi suy nghĩ một lát.
Vừa lộ diện đường hoàng lúc đầu, vừa chạy ngay khi nhận ra bất lợi…
Chạy thẳng vào nơi nhiều cây cối thì có thể hiểu là từng dụ thợ săn đuổi theo rồi từng bước hạ gục khi họ chủ quan.
Ở Tinh Châu cũng không phải không có thú vật nên đây không phải lần đầu thấy loại này.
Từ góc nhìn của tôi đã có kinh nghiệm thì kết luận là thế này.
Con hổ ấy là thứ xảo quyệt đã nếm mùi người.
Nếu để mặc nó thì tổn thất nhân mạng sẽ khá lớn.
Sau khi kết thúc suy nghĩ thì tôi nói với Lữ Bố.
“Không cần da gì cả nên biến nó thành tổ ong đi.”
“Biết rồi.”
Nhận lệnh của tôi thì Lữ Bố lấy đại cung từ thắt lưng.
“Hừ hừ. Nghe nói vận động tốt cho thai giáo, lâu rồi nên vận động chút đi.”
“…….”
Đúng là vận động thì máu lưu thông tốt nên có ảnh hưởng tích cực đến thai nhi, tôi có đọc đâu đó.
Xác nhận bụng Lữ Bố hơi nhô lên từ đêm qua thì tôi nói với chút lo lắng.
“Đừng gắng quá. Nếu thấy mệt thì quay về ngay.”
“Thôi nào, lo lắng cũng thành bệnh đấy.”
Dù trả lời như thể phiền phức nhưng Lữ Bố có vẻ vui vì được tôi lo lắng.
Lữ Bố cười toe toét nắm dây cương Xích Thố Mã rồi hét lớn với binh sĩ xung quanh.
“Những kẻ tự tin bắn cung trên lưng ngựa thì theo ta!”
“Vâng!”
“Tuyệt đối phải đi thành nhóm! Đi một mình thì chết đấy!”
Chết vì hổ sao.
Hay chết vì chính cô ấy.
Kỵ binh tinh nhuệ từng được Lữ Bố đích thân huấn luyện thì nhớ lại quá khứ bay tứ tung nên run rẩy.
Khi Lữ Bố dẫn hai mươi kỵ binh bắt đầu săn thì tôi giữ khoảng cách thích hợp cùng Tư Dữ chậm rãi theo sau.
───!!
Vì biến cố đột ngột nên mọi loài thú xung quanh đang yên bình gặm cỏ thì giật mình chạy tán loạn.
───Này!! Không đuổi cho tử tế sao?! Ngươi đi đâu một mình vậy?!
───Xin lỗi!
Giờ phía trước đang xảy ra chuyện gì vậy.
Nghe nội dung đối thoại thì có vẻ binh sĩ đi lạc bị cấp trên mắng té tát.
Nhất thời giọng điệu giống quá nên tưởng là Lữ Bố.
Bị Lữ Bố huấn luyện nên tính cách cũng thành Lữ Bố sao.
Biến cố xảy ra sau một lát.
───Có chuyện lớn rồi! Con hổ đột nhiên chạy hướng ngược lại…!
───Ư oa?! Sao nó nhanh thế?!
Có lẽ vì số người ít và rừng rậm rộng nên đã thoát khỏi vòng vây.
…Nhưng hướng ngược lại?
Con hổ quay lưng chạy khỏi tôi mà chạy hướng ngược thì nghĩa là…
“Gràoooo──!”
Giật mình.
Con hổ khổng lồ đột ngột lao ra từ bụi cây nên tôi hoảng hốt.
Con hổ trông như trúng nhiều mũi tên từ Lữ Bố và binh sĩ nên máu chảy ròng ròng nhưng khí thế vẫn không giảm thì thật đáng kinh ngạc.
Đúng là không thể để mặc con này.
Ra lệnh săn là may mắn rồi.
Con hổ như đã mất trí thì lao thẳng về phía tôi.
Ngươi chọn vậy là đúng sao?
Đã thoát vòng vây rồi, nếu cố chạy thì có lẽ sống được.
Ừm… Có lẽ vì trúng quá nhiều tên nên cảm thấy không còn hy vọng sống?
Nhìn máu chảy ròng ròng thì dù chạy thoát cũng chết thôi.
Nơi này là rừng rậm nơi mọi sinh vật đều chơi Vương quốc động vật.
Trong thế giới yếu thịt mạnh ăn ấy thì có mãnh thú nào không ngửi được mùi máu chứ.
Có lẽ con hổ ấy đang nghĩ kéo tôi làm bạn đồng hành xuống âm phủ.
Ai nhìn cũng tưởng là người.
Người ta thường nói mãnh thú bị thương là đáng sợ nhất nhưng…
Cũng có nhân vật không bị quy luật ấy ảnh hưởng.
“…Dám, thứ dã thú.”
Đó là lời cuối cùng con hổ nghe được.
Con hổ lao về phía tôi thì như bị tai nạn giao thông mà lơ lửng giữa không trung rồi rơi bịch xuống đất.
“…….”
Tôi cứ nghĩ cùng lắm là chém đôi chứ không ngờ còn đi xa hơn.
Tư Dữ dùng Siêu Thiên Kiếm như gậy bóng chày đánh bay con xe sống nặng hàng trăm cân.
Con hổ ngã xuống thì như có gì đó sai sót mà run rẩy một lúc rồi ngừng động đậy.
Đúng nghĩa là đầu vỡ nên não bị chấn động sao.
Con hổ ấy chắc cũng không ngờ mình chết như vậy.
“Tư Dữ?”
“Ngài gọi ạ.”
Tôi nói với Tư Dữ đang bình thản đứng trước mặt.
“Sao lại đánh bay như vậy?”
Cũng có cách chém đôi bằng lưỡi kiếm mà sao lại dùng Siêu Thiên Kiếm như vũ khí cùn.
Nhận câu hỏi của tôi thì Tư Dữ dùng giọng vô cảm bình thản như thường lệ đọc.
“Nếu chém thì máu sẽ bắn lên.”
“À.”
Lý do thực tế thật.
Đúng vậy, nếu chém đôi từ khoảng cách ấy thì máu sẽ bắn tung tóe.
“Đinh Lăng! Có, có sao không?!”
Lúc ấy Lữ Bố hiện ra từ bụi cây con hổ lao ra.
Nhìn biểu cảm thì rõ ràng hoảng hốt cực độ.
Lữ Bố nhìn (thứ từng là) con hổ nằm bất động trên đất rồi thở phào nhẹ nhõm.
Tôi mở miệng trước khi Lữ Bố trút giận lên binh sĩ.
“Để đề phòng thì nói trước, binh sĩ không có lỗi nên đừng mắng gì cả.”
“…….”
“Loại đó lao vào liều chết thì bỏ sót cũng không lạ.”
Ngược lại việc Lữ Bố cắm vài mũi tên vào hổ mới đáng kinh ngạc.
Lữ Bố chỉ nhìn thấy tôi là trở nên ngoan ngoãn thì hành động của cô ấy chỉ có một.
“…Biết rồi.”
Hà, chỉ đi dạo Nam man mà thành ra thế này.
Mộc Lộc Đại Vương từng nói mãnh thú ăn quá nhiều người thì chính mình cũng không thuần hóa được.
Thật sự kinh ngạc với những người sống ở chốn ma quỷ lộng hành này.
0 Bình luận