301-400

Chương 379: Dự Châu (7)

Chương 379: Dự Châu (7)

Dự Châu, quận Dĩnh Xuyên (豫州 潁川郡).

Với một số người thì tên Hứa Xương (許昌) sau này Ngụy quốc đặt quen thuộc hơn.

Dự Châu Thứ sử Khổng Trụ đã dâng ấn chương cúi thấp người trước nhân vật đứng trước mặt rồi dùng giọng cung kính nói.

“Trần, Trần Vương Lưu Sủng là nhân vật thiện xạ cung nỏ, tính tình dũng mãnh.”

“Hừm… Vậy sao?”

“Vâng. Không phải kẻ sợ hãi việc dẫn binh trên tiền tuyến nên bằng phương tiện thông thường thì hắn sẽ không nhúc nhích đâu ạ.”

Trương Liêu nghe giải thích của Khổng Trụ chậm rãi gật đầu ý đã hiểu.

Nếu lời ấy đúng thì chư hầu vương cai quản Trần Quốc thà chết trên chiến trường còn hơn hàng phục kẻ địch.

Nghĩa là một khi chiến tranh bùng nổ thì không còn đường quay đầu.

Không còn cách nào hòa bình hợp nhất thế lực trừ khi một bên bị diệt vong.

Vậy thì hành động quan trọng nhất lúc này là gì.

Không được gây ấn tượng thù địch không cần thiết với Trần Vương Lưu Sủng.

“Vậy thì… trước hết nên sắp xếp cuộc gặp nói chuyện.”

Nếu như nàng vừa làm kéo quân đến ngay thì Lưu Sủng cũng sẽ xuất binh tạo nên bầu không khí bất thường.

“Lựa, lựa chọn rất xuất sắc ạ.”

Ít nhất hắn sẽ không cúi đầu như nhân vật đang dè dặt nhìn nàng trước mặt.

Không phải nàng nhìn hành động ấy theo hướng tiêu cực.

Vì từ bỏ những gì mình có để tránh đổ máu vô ích, thậm chí hạ thấp tự tôn rồi giao mạng sống cho người khác thì không phải chuyện dễ dàng.

Nghĩ rằng nên để lại ấn tượng tốt thì Trương Liêu nhìn Khổng Trụ rồi khẽ cười.

“Ta sẽ gửi thư cho Trần Vương.”

“…….”

“Ưm… Nội dung đại khái là muốn cùng nhau trò chuyện thì tốt chứ?”

Nếu thêm nội dung kỳ quặc rồi dẫn đến chiến tranh thì chẳng có gì buồn cười hơn.

Những kẻ không sợ chiến tranh thường có tín niệm khá kiên định theo cách của mình.

Dù tốt hay xấu.

‘Câm miệng! Ngươi mới là nghịch tặc khinh nhờn hoàng thất chứ!’

Hình Châu Thứ sử Lưu Biểu vì quyền lực mà không từ chiến tranh.

‘Trẫm chính là hoàng đế của nước Trọng─!’

Viên Thuật còn tiến xa hơn Lưu Biểu mà tự xưng hoàng đế.

‘Ta nhất định phải giết ngươi!’

Đổng Trác dù phạm vô số ác hạnh vẫn không chớp mắt…

Dù phương hướng sai trái nhưng đều là những kẻ kiên định theo tín niệm của mình.

Vậy Trần Vương Lưu Sủng mang tín niệm gì đây.

“…….”

Chỉ có thời gian mới trả lời được.

──────────

Trần Quốc (陳國) nằm gần quận Dĩnh Xuyên đến mức có thể coi là láng giềng nên thời gian thư đến không quá dài.

Cưỡi ngựa chạy hết sức thì chưa đến một ngày đã tới.

Khoảng cách ấy với binh sĩ Đại tướng quân trải qua huấn luyện khắc nghiệt chẳng khác gì đi dạo.

“Điện hạ. Gần đây có thư từ bộ đội chúng ta đang đặc biệt chú ý.”

“…Lạc Tuấn (駱俊) sao. Mang đến đây.”

Lạc Tuấn, tướng lĩnh ấn tượng trầm tĩnh, hành lễ một cái rồi cung kính dâng thư cho chủ công.

Trần Vương Lưu Sủng (陳王 劉寵).

Dù mang dáng vẻ già nua không tránh khỏi dòng chảy thời gian nhưng khí thế mạnh mẽ ông toát ra vẫn vượt trội hơn bất kỳ ai hiện diện.

Đó là biểu tượng chỉ những người sống cả đời trên chiến trường mới có.

Nam nhân khắp người đầy sẹo đọc thư xong rồi lẩm bẩm.

“Hừ. Muốn trực tiếp gặp nói chuyện sao.”

“Sao lại có thể vô lễ như vậy…”

Trước lời Lưu Sủng thì quan viên xung quanh lộ vẻ kinh ngạc.

“Ngay cả Đại tướng quân đích thân thỉnh cầu cũng chưa đủ, sao một tướng lĩnh lại dám triệu chư hầu vương đến lui được chứ?”

“Hoàn toàn không đáng cân nhắc! Hãy trả lời thư và bảo Đại tướng quân đích thân đến đây!”

Khi các văn quan xung quanh hét lên như vậy thì Lưu Sủng gọi Lạc Tuấn.

“Lạc Tuấn.”

“Vâng. Điện hạ.”

“Ngươi nghĩ sao về đề nghị này?”

Trước câu hỏi của Lưu Sủng thì Lạc Tuấn bước lên phía trước rồi nói.

“Thần cho rằng nên chấp nhận.”

Trước câu trả lời ấy thì văn quan hầu hạ Lưu Sủng hét lớn như đã chờ sẵn.

“Ngươi nói thật lòng sao! Rốt cuộc ngươi đang hầu hạ ai…”

“Đủ rồi.”

Lưu Sủng nhìn văn quan đang trách mắng Lạc Tuấn.

“Ta rõ ràng hỏi ý kiến Lạc Tuấn.”

“Thần, thần thất lễ…”

Văn quan đối diện ánh mắt sắc lạnh của vị tướng sống cả đời trên chiến trường run rẩy rồi cúi thấp người.

Lưu Sủng lại nhìn Lạc Tuấn rồi nói.

“Có chút ồn ào. Vậy lý do ngươi trả lời như vậy là gì?”

“Rất đơn giản ạ.”

Những bách tính vô lực chạy nạn đến Trần quốc để tránh loạn thế.

Nhân vật danh vọng cao từng mở tài sản giúp họ định cư dùng giọng điềm tĩnh mở miệng.

“Bởi vì Đại tướng quân hiện đang nhận được sự sủng ái vô hạn từ bệ hạ.”

“…….”

“Điều này có thể thấy rõ qua việc bệ hạ đích thân đứng ra hòa giải giữa Đại tướng quân và các quan viên đối địch.”

Ban đầu chỉ là tảng đá lăn đến nên quan viên hoàng thất cũ nhìn Đại tướng quân bằng ánh mắt khó chịu là chuyện đương nhiên.

Không chỉ vì vị thế của mình bị thu hẹp mà quan trọng hơn là họ đều biết Đổng Trác đã làm đủ trò bạo ngược ở triều đình.

Đương nhiên có đủ loại kiềm chế nhưng khi hoàng đế đích thân ra tay thì những kiềm chế ấy lập tức mất hiệu lực.

“Dù chúng ta mang chức vị cai quản Trần Quốc nhưng chính chức vị ấy cũng do bệ hạ ban ơn.”

Dù quyền lực của vương giả cai quản một nước khác có lớn đến đâu thì cũng không thể sánh với hoàng đế.

Thiên tử (天子).

Người được trời chọn, cách gọi khác của hoàng đế.

Trung tâm của mọi quyền lực dù ai nói gì thì vẫn là hoàng đế cai quản quốc gia.

“Nếu bệ hạ muốn thu hồi quan chức của chúng ta thì dễ như trở bàn tay (Dị như phản chưởng - 易如反掌), nếu chúng ta tỏ ra khinh thường Đại tướng quân đang nhận sủng ái của bệ hạ thì sẽ ra sao?”

Nói xong thì Lạc Tuấn nhìn thẳng vào Lưu Sủng.

Hành vi cực kỳ vô lễ với chủ công của mình.

“Điện hạ định nổi loạn chống lại nhà Hán như những nghịch tặc khác sao?”

“…Hahaha!”

Nhưng Lưu Sủng chỉ cười lớn trước ánh mắt ấy.

───Trẫm phong ngươi làm chư hầu vương.

Thời gian dài đủ để giang sơn thay đổi nhiều lần.

Lưu Sủng là nhân vật trực tiếp trải qua dòng chảy thời gian ấy.

Sức lực tưởng chừng vô tận dần suy giảm, bộ giáp từng cảm thấy như một phần cơ thể giờ ngày càng nặng nề.

Tần Thủy Hoàng, người đầu tiên thống nhất thiên hạ, cũng cảm thấy như vậy sao.

Lưu Sủng hiểu tại sao người già lại bị lừa bởi những câu chuyện hão huyền như bất tử dược.

Thể xác, tinh thần…

Tất cả những gì con người sở hữu đều suy tàn theo thời gian dài.

Nhưng có một thứ không thay đổi.

Hán (漢).

Chữ ấy khắc sâu trong lòng ông không hề thay đổi.

Làm sao ông có thể buông bỏ cái tên ấy được.

Cái tên đã gắn kết vạn dân thiên hạ suốt hàng trăm năm.

Lưu Sủng vuốt râu rồi nói.

“Ta ngồi ở vị trí Trần Vương đã mấy chục năm trôi qua.”

“…Điện hạ.”

“Tốt. Cái thân già này cử động chút ít thì không khó.”

Lưu Sủng với thân hình khổng lồ không giống người già đứng dậy khỏi chỗ.

Ông sẽ đích thân gặp nói chuyện rồi quan sát để phán đoán.

Đại tướng quân có thực sự là thần tử trung thành với quốc gia hay chỉ là nghịch tặc che mắt bịt tai bệ hạ rồi thao túng quốc chính.

Nếu là trung thần thì chỉ cần cúi đầu trung thành với nhà Hán như trước giờ là xong.

Nhưng nếu là nghịch tặc…

Thì binh sĩ Trần Quốc sẽ chống cự đến người cuối cùng.

Lưu Sủng cũng biết rõ chênh lệch thế lực giữa mình và Đại tướng quân lớn đến mức nào.

Đại tướng quân chiếm hơn nửa thiên hạ, còn hắn chỉ là thế lực nhỏ bé tên tuổi vang mà thực chất chẳng có gì.

Dù hắn nổi loạn thì cũng chỉ bị coi là con sâu cái kiến phiền phức mà thôi.

Nhưng dù biết là bất khả thi vẫn có lúc phải cầm vũ khí.

“Thôi thì chấp nhận rồi gửi thư trả lời đi.”

“Vâng.”

Nhận được xác nhận từ Lưu Sủng thì Lạc Tuấn lại cung kính hành lễ.

Lưu Sủng đứng dậy nhìn chằm chằm nội dung thư rồi nhớ đến chỉ huy quân đội.

“Trương Liêu… Trương Liêu sao…”

Hình như là Tả Tướng Quân.

Tả Tướng Quân (左將軍).

Một trong bảy tướng lĩnh phụ tá Đại tướng quân (大將軍).

Dù là quan chức quyền uy nhất trong Tứ phương tướng quân (四方將軍) nhưng so với chư hầu vương như Lưu Sủng thì vẫn kém xa.

Dù sao thì quan chức cao thì vẫn phải đối đãi xứng đáng.

Lưu Sủng thoáng trầm ngâm suy nghĩ xem nên xuất hiện thế nào mới oai phong.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!