301-400

Chương 342: Nam Man (南蠻) (10)

Chương 342: Nam Man (南蠻) (10)

Sự cố hổ bất ngờ xuất hiện thì kết thúc mà không có tai nạn gì thêm.

Lữ Bố bắn cung để dồn ép, Tư Dữ đập vỡ đầu hổ rồi kết thúc cuộc săn.

Tôi nhìn (thứ từng là) con hổ chết thảm hại rồi suy nghĩ xem phải xử lý thế nào.

Nếu cứ bỏ lại đây thì những con thú ngửi mùi máu sẽ tự xử lý, nhưng dù sao đã săn được thì cũng phải thu lợi chứ.

Nó vốn quá mạnh nên chất lượng da không tốt.

Da thú càng ít hư hại thì giá trị càng cao.

Vì vậy tùy theo việc nhắm trúng điểm yếu tốt đến đâu mà giá trị thay đổi rõ rệt.

Con hổ trúng nhiều mũi tên nhưng vẫn chống cự đến phút cuối nên thân thể tan nát, chỉ đủ giá trị cơ bản.

Dù vậy kích thước cơ bản lớn nên chắc chắn sẽ đắt, điều đó là may mắn.

Khi tôi đang nhìn chằm chằm (thứ từng là) con hổ thì Lữ Bố gần đó nói.

“Kẻ nào tự tin lột da thì bước ra.”

“…….”

Đương nhiên binh sĩ nhìn nhau dè dặt rồi lảng tránh.

Nếu tay trượt một cái thì sẽ nhận ánh mắt kinh khủng từ hai vị tướng, ai dám tự nguyện nhận trách nhiệm.

“Ồ. Không ai ra sao?”

Lữ Bố đã khó chịu vì tôi bị tấn công thì chậm rãi vận sức.

“Vậy thì ta phải tự làm thôi. Cấp dưới không muốn làm thì biết làm sao được?”

À, lại chơi chiêu ấy.

Tôi lo Lữ Bố sẽ gầm gừ với binh sĩ nhưng không ngờ cô ấy lại nói vòng vo như vậy.

Thiên Hạ Vô Song xuống ngựa từ Xích Thố Mã rồi tự tay lột da thú khiến binh sĩ giật mình kinh hãi.

“Không, không phải! Thần sẽ làm ạ!”

“Thôi. Các ngươi cũng không muốn làm mà? Lúc này phải làm gương chứ.”

Lữ Bố vẫy tay như xua nhưng không binh sĩ nào nghe theo nghĩa đen.

Quân đội cách biệt với bên ngoài nên tin đồn lan nhanh, nếu tin đồn “kẻ đó thật sự thế này thế kia” lan ra thì bản thân người ấy sẽ cực kỳ khó chịu.

Dù ở đâu thì con người cũng giống nhau.

Nhìn binh sĩ mặt tái mét không biết làm sao thì tôi thấy thương, liền xoa tóc Lữ Bố nói.

“Thôi đến đó đi. Cũng phải nghĩ đến đứa bé chứ.”

“…Chậc.”

Lữ Bố nhớ lại hình ảnh thú bị lột da thì nghe lời tôi liền dịu giọng.

“Các ngươi may mắn đấy.”

“Cảm, cảm tạ!”

Lữ Bố thuận theo thì binh sĩ thở phào như trút được gánh nặng.

Phải chăm sóc hậu bối vụng về, phải nhìn sắc mặt cấp trên…

Thật sự không có việc gì dễ dàng trên đời.

──────────

Sau khi lột sạch con hổ không biết đánh giá tình hình thì tôi trở về thành nghỉ ngơi.

“Trời ơi! Ngài đã bắt được con hổ ăn thịt người ấy sao?”

“Hổ ăn thịt người?”

Vừa về thì Mạnh Hoạch như con Golden Retriever lao tới, vừa thấy da hổ thì kinh ngạc.

Có vẻ con thú Tư Dữ bắt khá nổi tiếng ở vùng này.

Tôi hỏi lại với giọng tò mò thì Mạnh Hoạch gật đầu mạnh mẽ giải thích.

“Vâng! Là con quái vật đáng sợ đã lang thang quanh vùng này khá lâu, chuyên ăn thịt người!”

“…….”

“Những thợ săn cử đi bắt nó thì ngược lại mất mạng vì nó quá xảo quyệt!”

Đúng vậy, ăn uống tốt nên thân hình to lớn, vừa thấy chúng tôi đã lập tức quay đầu chạy thì rõ ràng không phải lần đầu.

Kế hoạch ban đầu của con hổ chắc là đánh nhanh rút gọn, từng bước xử lý con người…

Nhưng lại chọn sai đối thủ kinh khủng.

“Nó gầm lên một tiếng như cười nhạo ta rồi biến mất, thật sự đáng ghét biết bao…!”

Mạnh Hoạch nắm chặt tay với biểu cảm phẫn nộ hét lớn.

“Nhưng oán duyên ấy giờ đã kết thúc! Lần này lại nhận đại ân từ ngài!”

“…Ừ.”

Ta hiểu rồi nên đừng lấp lánh mắt dí sát vào nữa được không.

Mặt cười không phun nước bọt, đối với người dí sát như vậy thì phản ứng thế nào tôi cũng không biết.

Có lẽ các vua khác ở Nam man theo Mạnh Hoạch cũng vì hành động này quá áp đảo.

Kẻ mà họ tưởng sẽ là đối thủ không đội trời chung lại bỗng nhiên thể hiện một khía cạnh phá cách thế này thì đánh đấm gì nổi nữa.

Tôi ho khan một tiếng để đổi chủ đề.

“Mạnh Hoạch.”

“Vâng? Ngài gọi ạ?”

Khi tôi gọi tên thì Mạnh Hoạch nghiêng đầu.

Trước dáng vẻ ngốc nghếch ấy thì tôi cười khẩy.

“Để thông báo ngươi hoàn toàn theo ta thì sớm muộn ta sẽ phong một chức quan.”

“Vâng, vâng?”

Gia Cát Lượng trong lịch sử nguyên bản phong chức gì cho Mạnh Hoạch nhỉ.

Nếu ký ức ta đúng thì chắc chắn là chức vị cực cao.

À, Ngự sử trung thừa (御史中丞) sao?

Ngự sử trung thừa (御史中丞) là phó của Ngự sử đại phu (御史大夫), Ngự sử đại phu phụ trách giám sát và luận tội quan viên, địa vị tương đương Tam Công (三公).

Chức vị thực thi giám sát và luận tội điều quan viên sợ nhất mà có địa vị như vậy là đương nhiên.

Nói trắng ra có thể tìm cớ luận tội quan viên không vừa mắt.

…Dĩ nhiên nếu làm sai thì hoàng đế cũng có thể nói “ta không thích ngươi” rồi chặt đầu.

Ngoài ra Ngự sử đại phu còn kiêm vai trò thư ký của hoàng đế nên việc làm khá nhiều.

Phong phó của Ngự sử đại phu là Ngự sử trung thừa thì Gia Cát Lượng cũng rộng rãi thật.

Có lẽ lấy Mạnh Hoạch làm tấm gương cho Nam man tộc để thúc đẩy họ tích cực tham gia công vụ quốc gia.

Thực tế thì Nam man tộc cảm nhận không bị phân biệt đối xử nên tham gia bộ đội đặc biệt Vô Đương Phi Quân (無當飛軍), Vô Đương Phi Quân chỉ vài nghìn người đã chặn nổi mười vạn đại quân Ngụy quốc và lập đại công.

Sau khi Gia Cát Lượng qua đời thì Thục quốc cầm cự lâu được cũng nhờ công lao của họ.

Nam man tộc giỏi leo núi, giỏi đánh trong rừng thì dễ dàng chơi đùa với quân Ngụy không quen địa hình Ích Châu ở dã chiến.

Nếu không có Vua leo núi điên rồ bảy mươi tuổi cuộn chăn lăn từ chân núi thì có lẽ cầm cự lâu hơn…

“Phải được bệ hạ cho phép nên chưa thể nói chắc chắn nhưng…”

Kết thúc suy nghĩ thì tôi dùng giọng điềm tĩnh nói với Mạnh Hoạch đang trợn mắt.

“Ta định phong ngươi làm Ngự sử trung thừa (御史中丞) nếu có thể.”

“……?”

Mạnh Hoạch không quen quan chế nhà Hán nên không phản ứng kịch tính.

Không nắm được Ngự sử trung thừa là chức tốt hay xấu.

“…Thật sao ạ?”

Người kinh ngạc trước quyết định của tôi là Tư Mã Ý vừa nghe tin tôi về thì chạy tới.

“Ngự sử trung thừa, ngài thật sự định phong chức vị khủng khiếp ấy sao?”

“Không phải là vương cai quản Nam man sao. Phải thế này mới ra hình thù.”

Khi tôi tự gật gù thì Tư Mã Ý dùng giọng ngẩn ngơ lẩm bẩm.

“Không, dù vậy thì…”

“Thần nghĩ là phương pháp tốt.”

Gia Cát Lượng không biết từ lúc nào đã xuất hiện cùng Tư Mã Ý thì cười bằng mắt với tôi.

“Nếu chúng ta tỏ ra thành ý trước thì man di ở Nam Trung (南中, cách gọi khác của vùng Nam man) cũng sẽ dốc lòng trung thành với chúng ta.”

Đúng là bậc kỳ tài nội chính từng dung hợp Nam man vào nhà Hán trong lịch sử nguyên bản, Gia Cát Lượng nhìn thấu ý đồ của tôi ngay lập tức.

Mà vừa chiếm được đã gọi Nam man là Nam Trung rồi.

Vậy giờ phải gọi là người Nam Trung thay vì người Nam man sao?

Trong lúc tôi hơi suy nghĩ thì lời Gia Cát Lượng chưa kết thúc.

“Chúng ta cho họ thấy không phân biệt đối xử, cho thấy chỉ cần nỗ lực thì có thể lên vị trí cao thì sao dám mang lòng khác.”

Ý kiến là không biến người Nam Trung thành nô lệ mà thật sự tiếp nhận làm bách tính nhà Hán.

Tôi vốn định vậy từ đầu nên không phản đối gì.

“Sao nào. Thật sự là phương pháp tốt chứ?”

“Ư ư… Vậy thì không còn cách nào khác…”

Tư Mã Ý ban đầu hơi tiêu cực cũng nhận ra lợi ích nên không nói gì thêm.

“Vấn, vấn đề là chính sách di cư phải thi hành thế nào…”

Lúc ấy Bàng Thống lặng lẽ lộ diện hỏi tôi.

“Ngài có ý tưởng tốt về chính sách di cư không ạ…?”

“Hử? Không có.”

“…Vâng?”

Tôi đâu phải kẻ đầu óc xoay chuyển đến mức ấy.

Tôi là nhân vật hoàn toàn không biết chính sách nào mang hiệu quả gì.

Nếu có nước giao nội chính cho tôi thì nước ấy là nước điên cuồng muốn diệt vong.

Chính sách quá mức thì kinh tế chắc chắn phá sản, trong ngoài loạn lạc rồi sụp đổ hoàn toàn.

Nhìn Bàng Thống trợn mắt hoang mang thì tôi cười vỗ vai con bé.

“Ta chỉ tin các ngươi thôi.”

“…….”

Bàng Thống giờ đang nhìn chủ công trút việc rồi trốn tránh thế nào đây.

Mong con bé sẽ tha thứ cho chủ công vô dụng này.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!