301-400
Chương 362: Năng thần trị thế, gian hùng loạn thế (3)
0 Bình luận - Độ dài: 1,826 từ - Cập nhật:
Quá khứ, Tào Tháo sau khi cùng tôi thảo phạt Viên Thuật xưng đế thì liên tục đóng chặt ở bản doanh của mình.
Tào Tháo nếu đích thân xuất chinh thì dù mất chút thời gian cũng có thể kết liễu Đào Khiêm đột nhiên im lặng khiến các thế lực đã chiếm cứ thiên hạ đương nhiên bày tỏ nghi vấn.
Nhân vật càng nhận ra năng lực của Tào Tháo thì càng tò mò lý do Tào Tháo lộ ra dáng vẻ như vậy.
Dĩ nhiên thế lực của chúng tôi cũng không khác gì.
‘Ưm… Dù nghĩ thế nào cũng không hiểu nổi.’
‘…….’
‘Hiện tại không có lý do gì để dừng công kích mà sao lại về Trần Lưu chứ?’
Tư Mã Ý đang trải bản đồ đánh giá tình thế thiên hạ thì nhíu đôi mắt đẹp rồi chìm vào suy tư sâu sắc.
Tôi nhìn dáng vẻ tiểu mưu sĩ ấy rồi buông một câu.
‘…Hay là đang chờ thời cơ tốt hơn hiện tại?’
‘Hiện tại chính là thời cơ tốt nhất mà?’
Tư Mã Ý lập tức bác bỏ ý kiến của tôi.
‘Liên tiếp bại trận nên sĩ khí quân Đào Khiêm lao dốc, chiến ý quân Tào Tháo thì lên cao ngút trời.’
‘Ưm….’
‘Lúc này nên thừa thắng xông lên mới đúng mà sao lại cho kẻ địch thời gian thở chứ.’
Tư Mã Ý giải thích dễ hiểu đến mức ngay cả tôi cũng nắm được tiếp tục nói.
‘Ư ư. Nếu Tào Tháo chỉ là kẻ vô năng thì đã không phải phiền não thế này….’
Tư Mã Ý cẩn thận xem xét thông tin từ mật thám rồi biến hết thành tri thức của mình.
Tiểu mưu sĩ của chúng ta đã sớm nhìn thấu Tào Tháo là nhân vật xuất chúng.
Tư Mã Ý rõ ràng chỉ gặp Tào Tháo một lần thôi mà.
Quả nhiên thế giới của người thông minh thật thâm sâu.
‘…….’
Dĩ nhiên tôi biết lý do Tào Tháo hành động như vậy.
Chắc chắn là nghĩ đến đứa con trong bụng mình nên mới rút lui chứ gì.
Đào Khiêm thì chỉ cần Tào Tháo muốn là có thể đánh bại bất cứ lúc nào nên thay vì mạo hiểm thì chọn chờ đợi một chút.
…Vốn dĩ hành động như vậy của Tào Tháo có phần lớn ảnh hưởng từ tôi.
Mỗi khi rảnh rỗi tôi đều gửi thư cho Tào Tháo nói rằng phụ nữ mang thai thì an dưỡng là ưu tiên hàng đầu.
Đương nhiên còn gửi rất nhiều dược liệu tốt cho thân thể.
Tôi làm vậy cũng có lý do.
Nếu Tào Tháo vì tai nạn bất ngờ mà sảy thai đứa con đầu lòng thì thiên hạ sẽ nổi lên cơn gió tanh mưa máu thế nào.
Dù không biết chi tiết nhưng ít nhất cũng có thể dễ dàng đoán được sẽ xảy ra đại tàn sát tương đương Từ Châu đại hiệu đồ.
Chỉ tưởng tượng thôi đã thấy đáng sợ nên tôi liên tục gửi thư cho Tào Tháo thỉnh cầu an dưỡng.
───Thật sự cực kỳ lo lắng nhỉ. Đã hiểu rồi nên đừng lo nữa.
Đến mức Tào Tháo còn gửi thư trả lời thế này.
Dù sao thì chỉ nói vậy thôi chứ chắc chắn Tào Tháo đang nhìn tôi rồi cười toe toét bảo đáng yêu.
Nhìn nam nhân cao lớn da ngăm đen mà bảo đáng yêu.
Từ trước đến nay tôi vẫn nghĩ các nữ nhân thân cận với tôi đều có khiếu thẩm mỹ bị vặn vẹo khá nghiêm trọng.
‘Rốt cuộc với ý đồ gì mà hành động thế này….’
Nếu Tư Mã Ý biết được nội tình đằng sau thì chắc chắn sẽ nhìn tôi bằng ánh mắt kinh khủng.
Lại còn mắng tôi rằng lại động vào nữ nhân rồi, định lấp đầy thiên hạ bằng con cái của mình hay gì đó, chắc chắn sẽ tuôn ra một tràng mắng chửi kinh thiên.
…Sao giống hệt người vợ đang cằn nhằn từng chữ với chồng mình thế không biết.
Đương nhiên là chuyện hiển nhiên nhưng tôi không phải kẻ vô duyên đến mức công khai nhắc đến nên giữ lời.
Dù sao thì vì những tình huống ấy nên Tào Tháo vốn đóng chặt ở bản doanh Trần Lưu giờ đã chính thức bắt đầu hành động.
Nghe tin ấy thì tôi đại khái đoán được tình hình sau này sẽ diễn ra thế nào.
Trước hết Đào Khiêm chắc chắn không cầm cự được lâu.
Trong lịch sử nguyên bản cũng là kẻ liên tục bại trận trước Tào Tháo thì làm sao thắng nổi cô ấy được.
Thậm chí ở thế giới này, Tào Tháo còn không có pha đá phản lưới nhà là cuộc thảm sát Từ Châu nên cô ấy sẽ dễ dàng chiếm gọn Từ Châu mà không tốn mấy công sức.
Điều tôi để ý chỉ có một.
‘Nào, đừng xấu hổ nữa mau đặt tên đi.’
Đứa trẻ sơ sinh giờ chắc đang được Tào Tháo ôm quý giá.
Sinh mệnh mới trong lịch sử nguyên bản được đặt tên Tào Ngang là thứ duy nhất tôi đang để ý lúc này.
Dù sao thì hành động đầu tiên sau khi sinh con là chiếm Từ Châu.
Có vẻ Tào Tháo cực kỳ không vừa ý với Đào Khiêm.
───Ta đang mong chờ ngày tái ngộ với ngươi.
Tôi nhìn bức thư chắc chắn do chính tay Tào Tháo viết với nét chữ lưu loát.
…Từ giờ nên nghĩ cách giải thích thế nào với Tư Mã Ý đây?
Không, dù giải thích thế nào thì chắc chắn cũng bị nhìn bằng ánh mắt như muốn khoét thủng mặt.
Tôi cảm thấy nỗi phiền muộn hơi sâu thêm.
──────────
Trong các con tôi thì đứa đầu tiên sinh ra là Tư Hỉ.
Đứa thứ hai là Lữ Hòa.
Đứa thứ ba là Quan Bình, còn Tào Ngang thì không biết sinh lúc nào…
Nếu tôi vài năm trước nhìn thấy tình cảnh này chắc đã giật mình kinh hãi rồi ngã nhào tại chỗ.
Thành thật thì giờ vẫn thấy kinh ngạc.
Chỉ trong một năm mà gia đình tăng lên bao nhiêu đây.
Con tôi so với bạn đồng lứa thì khá chững chạc nhưng trẻ sơ sinh dù chững chạc thì cũng chỉ đến mức ấy thôi.
Dù sao thì trẻ sơ sinh cần chăm sóc suốt hai mươi tư giờ cũng không đủ sinh ra liên tiếp khiến từ “thời gian nghỉ ngơi” biến mất khỏi tôi.
Dù vậy cũng không thể giao tạm cho thị tùng.
Đặc tính của trẻ sơ sinh là cảnh giác với người lạ nên khi người không phải cha mẹ đến gần thì sẽ hoảng loạn kinh khủng.
‘Oa oa oa──!’
Lữ Hòa khóc đến mức cả phủ rung chuyển,
‘Ư ư….’
Quan Bình thì như ếch trước mặt rắn mà run rẩy đáng thương.
Còn Tư Hỉ thì…
“…….”
Lúc ấy Tư Hỉ đang trong lòng tôi bắt đầu nhìn chằm chằm tôi.
Ồ. Tỉnh rồi.
Nếu Lữ Hòa con gái Lữ Bố có tính cách hoạt bát thì Tư Hỉ con gái Tư Dữ giống mẹ mà có tính tình bình tĩnh đến mức kỳ lạ.
“Ừm… Ngủ ngon không?”
“…….”
Nhìn kìa.
Giờ tôi đang nói chuyện mà chẳng có phản ứng gì, chỉ nhìn chằm chằm tôi không chớp.
Lữ Hòa thì ít nhất khi tôi nói chuyện còn bập bẹ a bu bu rồi dùng bàn tay nhỏ xíu sờ soạng tôi.
Tư Hỉ thì chẳng có gì, chỉ nhìn tôi mãi thôi.
Rốt cuộc muốn gì ở tôi đây không biết.
Thêm cả Tư Dữ như thường lệ tập trung nhiệm vụ hộ vệ mà nhìn chằm chằm tôi thì sẽ thế nào.
“…….”
Thì là sao chứ.
Chỉ là ánh mắt dính như nam châm vào tôi lại thêm một cái nữa thôi.
Việc nhìn dáng vẻ ấy mà thấy đáng yêu chính là chứng minh mắt tôi đã dính đậu.
Quan trọng nhất là cảm giác ấm áp mềm mại này không chịu nổi.
Dù tôi vò nát đôi má phúng phính ấy thì biểu cảm Tư Hỉ vẫn như địa tạng vương bồ tát mà không nhúc nhích.
Không, đến cả điểm này cũng giống mẹ rồi.
“…Chủ nhân.”
“Ừ?”
Lúc ấy Tư Dữ đang quan sát cảnh này từ gần dùng giọng điềm tĩnh nói với tôi.
“Sắp đến giờ ăn rồi ạ.”
“À, vậy sao.”
Thời điểm Tư Dữ lên tiếng trùng hợp đến mức kỳ lạ nhưng chắc chỉ là ảo giác thôi.
Xác nhận mặt trời đã lên giữa trời thì tôi gật đầu rồi định đưa con cho Tư Dữ.
“…….”
Quắc!
Lại thế nữa rồi.
Tôi lộ vẻ khó xử khi Tư Hỉ nắm chặt vạt áo tôi không buông.
Đúng vậy.
Tư Hỉ giống mẹ một cách kỳ lạ lại không giống Lữ Hòa hay Quan Bình khóc oe oe khi người lạ đến gần.
Chỉ nắm chặt vạt áo rồi vào chế độ chịu đựng như gấu trúc con thôi.
Vấn đề là cái này.
Sức mạnh mạnh đến mức không tin nổi là trẻ sơ sinh.
“…….”
“…….”
Tôi nhìn cảnh mẹ con lại bắt đầu đấu sức mà ôm đầu.
Trẻ con thường thích mẹ hơn cha chứ?
Sao tôi lại thành tình huống ngược lại thế này.
Tư Dữ nếu muốn thì tách con ra cũng chẳng khó gì nhưng nếu làm vậy mà con bị thương thì sẽ thành đại họa.
Tư Hỉ dùng sức mạnh không giống trẻ con mà chống đỡ, Tư Dữ thì khẽ dùng sức đến khi sức lực đứa trẻ hết hẳn.
Ồ. Đứa trẻ chưa đầy một tuổi đã bắt đầu tập luyện rồi.
Quả nhiên là con gái ta.
Khi cuộc giằng co bắt đầu thì Lữ Bố đang ở gần chớp mắt.
“…Các ngươi đang làm gì vậy?”
Ta cũng không biết nên đừng hỏi ta.
Ánh mắt Lữ Hòa đang nhìn cảnh này từ nãy có gì đó không ổn khiến tôi lo lắng con sẽ học điều kỳ lạ gì đó.
“A bu.”
“Ưng? Sao vậy?”
Nhưng Lữ Bố dường như không để ý đến điều đó, vẫn đang bận rộn ôm ấp và dỗ dành Lữ Hòa.
“Ưm… Con gái Vân Trường cũng thế sao?”
“Không ạ.”
“Thật chứ?”
“……Vâng.”
Quan Vũ nghe câu hỏi của Lưu Bị im lặng một lát rồi đáp.
Trương Phi nghe cuộc đối thoại ấy bày tỏ nghi vấn là chuyện đương nhiên.
“Vân Trường tỷ tỷ. Im lặng lâu đến mức lạ đấy?”
“Ích Đức. Ngươi nghĩ mình thì khác sao.”
“…Hả?”
Trúng lời nguyền rồi.
Trước câu trả lời của Quan Vũ rằng ngươi cũng sẽ mệt mỏi giống ta thì Trương Phi nghiêng đầu.
0 Bình luận