Hiện tại Trương Vệ, người đang đảm nhận phòng thủ Dương Bình Quan, đang cực kỳ vất vả để chặn đứng quân đội Đại tướng quân.
“Tướng quân! Tường thành bên phải đang nguy hiểm!”
“Mới tu bổ xong bao lâu mà đã nguy hiểm nữa rồi sao!”
“Nhưng, nhưng binh khí công thành cứ nhắm thẳng vào bên đó không buông tha…”
Phó quan phụ tá Trương Vệ lộ vẻ áy náy tiếp tục nói.
“Đừng biện minh nữa! Mau điều động nhân lực tu bổ chỗ nguy hiểm!”
“Vâng!”
Phó quan nhanh chóng hành lễ rồi rời khỏi chỗ.
Trương Vệ nhìn dáng vẻ ấy rồi quay đầu về phía trước.
“Binh khí công thành sao…”
Hiện tại binh khí công thành đang không chút cản trở nào mà đổ đá và tên xuống.
Cách ngăn chặn chúng thì đơn giản.
Hoặc dùng binh khí đối phó tương tự, hoặc nhân lúc đội hình địch rối loạn thì nhanh chóng tập kích.
Nhưng quân Trương Lỗ thì cả hai đều không thể.
Không biết sao mà độ chính xác kinh khủng đến mức binh khí của hắn bị hỏa lực tập trung của địch phá hủy hết.
Tập kích nhân lúc địch sơ hở thì cũng không thông.
‘Hãy giao cho đệ! Nhất định đệ sẽ mang về thắng lợi!’
Dương Ngang (楊昻) tự tin hét lớn rồi yêu cầu giao binh sĩ cho hắn.
‘Tiến lên! Toàn bộ binh sĩ theo ta!’
Dương Ngang dẫn kỵ binh xuất phát vào lúc đêm khuya khi mọi người đã ngủ rồi tự tin tập kích…
‘Khục!’
Hắn không đỡ nổi một hợp trước nữ tướng tóc xanh lam rồi đầu bay.
Sau đó đầu Dương Ngang (楊昻) bị đem bêu cho thị chúng như tội nhân.
Giờ nếu quay đầu về hướng quân doanh Đại tướng quân thì đầu Dương Ngang (楊昻) vẫn bị cắm trên thương, lưỡi thè ra trông thảm hại.
Binh sĩ đối mặt với cảnh tượng thảm khốc ấy thì sĩ khí giảm sút là đương nhiên.
Ngay cả Trương Vệ cũng không ngờ Dương Ngang lại không đỡ nổi một hợp mà mất đầu.
Nghe nói quân đội Đại tướng quân là mạnh nhất thiên hạ nhưng không ngờ lại mạnh đến vậy.
‘Huynh trưởng đã điều gần hết binh sĩ hỗ trợ Dương Bình Quan nên giờ chắc không còn dư dả.’
Tình hình ngày càng rối ren thì Trương Vệ lộ vẻ đau đầu tiếp tục suy nghĩ.
‘Giờ việc ta phải làm chỉ là kiên cường thủ vững.’
Địch cũng lo tổn thất lớn nên không lộ dấu hiệu trực tiếp áp sát tường thành.
Nếu cứ thế cầm cự vài tháng thì địch sẽ tự kiệt sức mà rút lui thì đây là trận đánh có thể thắng.
“Hơi thêm chút sức nữa! Giờ là lúc cho đám trung ương kia thấy sự kiên trì của chúng ta!”
“Tướng quân! Tin khẩn!”
“Lại chuyện gì nữa!”
Trương Vệ nổi giận với các phó quan cứ liên tục mang tin khẩn làm phiền mình.
Trước thái độ cáu kỉnh ấy thì phó quan dè chừng chậm rãi tiếp tục nói.
“Hán Ninh đã bị địch chiếm!”
“Cái, cái gì?!”
Trương Vệ giật mình đến mức như nhảy dựng lên.
“Nơi này đến con sâu cũng không lọt mà sao Hán Ninh lại bị chiếm!”
“Là đường thủy ạ! Địch men theo Hán Thủy (漢水) bí mật tập kích…!”
“Là chiến thuật nghi binh sao…?”
Trước đường xâm nhập hoàn toàn không ngờ tới thì Trương Vệ lộ vẻ bị đập sau gáy.
Trương Vệ hét lớn.
“Huynh trưởng có thoát thân an toàn không?!”
“Cái, cái đó thì…”
Phó quan lúng túng do dự một lúc rồi mới mở miệng.
“Dương Tùng (楊松) đã phản bội chúng ta rồi dẫn đường cho địch tướng!”
“Con heo tham lam kia dám!”
Từ đầu đã khuyên hàng thì đã thấy khả nghi rồi!
Dù vậy vì làm việc chung lâu năm nên không nói gì nhưng…
Trương Vệ ném kiếm xuống đất trút giận rồi hỏi.
“…Vậy huynh trưởng giờ thế nào?”
“Ngài ấy ngăn cản các võ tướng xung quanh vẫn muốn kháng cự rồi cúi đầu ạ.”
“Hừ…”
Nghe tin chủ công quỳ gối thì Trương Vệ lộ vẻ thảm thiết.
Phó quan dùng giọng thận trọng hỏi.
“Giờ chúng ta phải làm sao đây ạ?”
“Lương thực nuôi binh sĩ toàn ở Hán Ninh thì chúng ta làm sao kháng cự được?”
Binh sĩ bị đói thì bất mãn không có cũng sinh ra.
Bất mãn tích tụ thì nội bộ tất yếu sẽ dao động.
Hơn nữa huynh trưởng vốn không thích thấy người ta đói thì hàng thuận là tốt hơn.
Vô ích giữ tự tôn rồi kháng cự đến cùng thì chỉ chuốc lấy kết cục tồi tệ.
Sắp xếp suy nghĩ xong thì Trương Vệ dùng giọng điềm tĩnh nói.
“Báo cho toàn bộ binh sĩ và tướng lĩnh. Dừng kháng cự và mở cửa thành.”
“Vâng!”
Phó quan cung kính hành lễ rồi lập tức rời đi.
Như vậy Dương Bình Quan được gọi là yếu địa thiên nhiên và Hán Trung thì kháng cự chưa đầy một tháng đã kết thúc.
──────────
Tôi dùng binh khí công thành thật sự phiền phức từ rất xa để quấy rối tinh thần quân Trương Lỗ.
Nhờ chỉ huy của Cao Thuận nắm điểm cực kỳ đáng ngờ nên binh khí thủ thành ở Dương Bình Quan đã bị phá hủy từ lâu.
Tướng địch tập kích ban đêm thì bị Triệu Vân cưỡi bạch mã chém đứt cổ.
Giờ thứ duy nhất chúng có thể làm là tu bổ tường thành không sụp thì với quân Trương Lỗ thì thật sự bực bội.
Bình thường khi đánh nhau thì tình huống khó chịu nhất chính là không làm gì được chỉ chịu đòn thôi mà.
Nếu áp sát tường thành thì còn phản kích được nhưng cứ từ xa ném đồ thì giống như muỗi vo ve gần tai nên khó ngủ.
Dĩ nhiên để tung đòn quyết định thì phải áp sát tường thành và di chuyển xe đụng thành…
Nhưng việc tôi phải làm lúc này chỉ là thu hút sự chú ý mà thôi.
Ích Châu vẫn còn nguyên vẹn nên không thể vì chiếm Hán Trung mà chịu tổn thất quá lớn.
Sau khi bắt đầu tấn công Dương Bình Quan mấy ngày.
“…Cửa thành mở rồi ạ.”
“Ừ.”
Dương Bình Quan bị tôi đánh liên tục đột nhiên dừng mọi kháng cự rồi ngoan ngoãn mở cửa thành.
Dù bị đánh mãi nhưng vẫn giữ phòng thủ đến chết thì giờ mở cửa thành sao?
Chuyện gì thế này.
Chẳng lẽ Hán Trung đã bị chiếm rồi?
Nhanh quá?
Tôi vô cớ cảm thấy lo lắng.
“Chẳng lẽ là không thành kế (空城計) gì đó sao?”
“Hả? Không thành kế ạ?”
Tư Mã Ý nghe lo lắng của tôi thì mở to mắt nói.
“Giờ không có lý do gì để dừng thủ thành rồi bày không thành kế cả ạ?”
“…Vậy sao?”
Không thành kế (空城計).
Dẫn dụ địch vào sâu trong thành rồi cắt đường lui đánh úp.
Hoặc khiến địch tưởng có phục binh rồi tự động rút quân.
“Giờ binh sĩ chúng ta nhiều hơn nhiều mà ngài còn lo gì ạ?”
“…….”
Người từng bị Gia Cát Lượng dùng không thành kế lừa rút quân lại nói thế này.
Cảm giác thật kỳ lạ.
“Nếu ngài lo thì cứ phái tiên phong vào trước xem sao ạ.”
Tư Mã Ý nhún vai nói.
“Nếu thật sự là không thành kế thì cứ xông vào chiếm luôn là xong ạ.”
“Ừ.”
Tôi tiếp nhận ý kiến rồi đưa mắt nhìn Triệu Vân gần đó.
Triệu Vân như hiểu ý tôi thì lập tức dẫn đầu tiến vào Dương Bình Quan.
Chẳng bao lâu sau thì dẫn theo các tướng lĩnh thủ thành Dương Bình Quan bị trói dây xích kéo ra.
Tôi nhìn các tướng lĩnh bị trói như xúc xích Vienna rồi mở miệng.
“Sao, Hán Trung bị chiếm nên đổi ý sao?”
“…….”
Trước lời tôi chọc thử thì các tướng lĩnh run rẩy nhưng không đáp được gì.
Đúng là bị chiếm rồi.
Rốt cuộc lái thuyền kiểu gì mà từ Tương Dương đến Hán Trung đã tới rồi?
Nhìn bản đồ thì sông uốn lượn kinh khủng…
Quả nhiên Cẩm Phàm Tặc có khác biệt sao?
Tôi vừa nghĩ sẽ thưởng gì cho Cam Ninh vừa tiếp tục nói.
“Dù sao thì đã hàng thuận nên ta sẽ đối đãi tốt nhất có thể.”
“…Thần xin cảm tạ lòng khoan dung của Đại tướng quân!”
Trương Vệ nghe lời tôi thì cúi người sát đất bày tỏ lòng biết ơn.
Quả nhiên sống sót là tuyệt nhất.
Người này vài ngày trước còn gọi tôi là đồ giặc sao?
Tôi khẽ quay đầu kiểm tra dáng vẻ Lữ Bố và Tư Dữ.
“…Hừ.”
Lữ Bố lộ vẻ tay ngứa ngáy rồi nhìn Trương Vệ.
“…….”
Tư Dữ thì giữ vẻ mặt vô biểu tình như thường lệ nhìn chằm chằm Trương Vệ.
…Nhìn dáng vẻ này thì giống hệt nhau thật.
Tôi dùng giọng điềm tĩnh mở miệng.
“Giờ thì đi thôi. Ta tò mò quang cảnh Ích Châu lắm.”
“Vâng! Thần sẽ tận lực hầu hạ!”
Trương Vệ như cảm nhận được gì đó thì mồ hôi lạnh chảy ròng ròng đáp lại.
Như thể cố gắng tránh ánh mắt Tư Dữ và Lữ Bố tối đa.
Như linh cảm nếu chạm mắt thì sẽ đại họa nên Trương Vệ trên đường đi Hán Trung cứ cúi gằm mắt.
Thế nên đừng nói lời kỳ lạ chứ…
Giờ thì thay vì xấu hổ thì tôi lại thấy hơi tội nghiệp.
1 Bình luận