301-400

Chương 376: Dự Châu (4)

Chương 376: Dự Châu (4)

Phá vòng vây mười vạn người chỉ với tám trăm quân, uy hiếp quân chủ địch quốc khiến hắn phải chạy trốn.

Nếu hỏi người bình thường liệu có thể làm được không thì họ sẽ lắc đầu bảo đừng nói linh tinh.

Đương nhiên thôi, mười vạn so với tám trăm.

Ngay cả trong truyện tranh hay phim ảnh, nếu xuất hiện tình tiết tám trăm quân giành chiến thắng, chắc chắn sẽ tạo ra một cuộc tranh cãi nảy lửa vì quá phi lý.

Nhưng nếu nói trong hiện thực có tướng lĩnh thực sự làm được chuyện ấy thì có tin không?

Trương Liêu Văn Viễn (張遼 文遠).

Khi Tôn Quyền đích thân dẫn mười vạn quân vây thành thì ông chỉ dẫn tám trăm quân xuất kích rồi bắt đầu phá tan vòng vây đúng nghĩa đen.

Một sức mạnh đột phá kinh hoàng, đập tan mọi đội hình phòng ngự.

Trương Liêu như chính cỗ xe tăng cứ lao tới thì kẻ thù chắn trước mặt đều bị nghiền nát, quân Tôn Quyền không thể làm gì khác ngoài việc bị đẩy lùi thẳng đến chỗ quân chủ mình.

Khi Trương Liêu bất ngờ tiến đến gần đại tướng kỳ (大將旗, quân kỳ dùng để chỉ huy quân đội) thì Tôn Quyền hành động thế nào?

Hành động gì chứ.

Đương nhiên là chạy trốn.

Tôn Quyền giật mình kinh hãi chạy thục mạng đến gò nhỏ gần đó để tránh vũ khí hình người Trương Liêu.

Quả nhiên biệt hiệu Tôn Jerry rất hợp với kỹ năng chạy trốn.

Tôn Quyền đang luống cuống nhanh chóng nhận ra quân Trương Liêu không nhiều nên ra lệnh bao vây tiêu diệt nhưng Trương Liêu như chẳng quan tâm gì mà phá tan vòng vây ấy rồi ung dung rút lui.

‘Tướng quân định bỏ chúng tôi sao!’

Khi một binh sĩ không thoát được vòng vây trong lúc rút lui hét lên như vậy thì ông lại quay đầu phá tan vòng vây lần thứ ba để cứu người, đến mức khiến người ta bật cười vô lực.

Trước tình huống khó tin ấy thì Tôn Quyền hoàn toàn ngẩn ngơ, quân Tôn Quyền bị dập tắt khí thế ngay từ đầu cuối cùng rút lui một cách thảm hại dù có mười vạn người.

Điều càng đáng nói là Trương Liêu thấy vậy lại tiếp tục đột kích.

Nếu không nhờ các vị tướng hộ vệ như Cam Ninh, Lữ Mông, Lăng Thống ôm chặt lấy chân ông mà cầu xin, có lẽ Tôn Quyền đã bỏ mạng dưới lưỡi đao của Trương Liêu ngay tại đó rồi.

Lý do Trương Liêu lập được công trạng ấy khi ấy là do nhiều yếu tố trùng hợp.

Trước khi tấn công Hợp Phì thì quân doanh Đông Ngô bị dịch bệnh hoành hành, hơn nữa vì bản chất là liên minh hào tộc đặc trưng của Đông Ngô nên quyền chỉ huy cũng không thống nhất hoàn toàn.

Hơn nữa Tào Tháo đang đánh nhau với Lưu Bị sau khi nhận báo cáo tình hình đã đưa ra chỉ thị cho Trương Liêu về cách hành động.

Chỉ là Trương Liêu thực hiện chỉ thị ấy một cách cực kỳ xuất sắc mà thôi.

Không có nghĩa binh sĩ Đông Ngô yếu.

Nếu họ thực sự yếu thì đã không thắng được Tào Tháo ở trận Xích Bích.

Nhưng dù tính đến đủ loại yếu tố thì việc Trương Liêu dùng tám trăm người đánh bại mười vạn vẫn là chuyện cực kỳ kinh ngạc.

Sau này dù Tào Tháo qua đời vì lời nguyền diện rộng của Quan Vũ thì ông vẫn là tướng lĩnh ngăn Đông Ngô không thể tiến lên phía trên.

Dù xuất thân hàng tướng nên không nhận được chức Đô đốc nhưng nếu chỉ xét thực ấp thì còn nhiều hơn cả Tào Nhân, thân tộc Tào Tháo, là nhân vật khủng khiếp.

“Ý ngài là giao cho thần việc chinh phạt Dự Châu sao?”

“Ừ.”

Tôi nhìn nữ nhân đứng trước mặt rồi gật đầu.

Trương Liêu buộc tóc nâu thành kiểu đuôi ngựa chớp mắt rồi khẽ cười.

“Hành động phương châm thì nên thế nào ạ?”

“Đơn giản thôi.”

Trước Trương Liêu điềm tĩnh hỏi việc mình phải làm, tôi dùng giọng bình tĩnh đáp.

“Phải lộ rõ rằng nhận hoàng mệnh đến Dự Châu rồi quan sát phản ứng của Dự Châu Thứ sử và Trần Vương.”

Nói thẳng ra thì Trần Vương Lưu Sủng và Dự Châu Thứ sử Khổng Trụ cũng có thể là loại người điên cuồng vì quyền lực giống Lưu Biểu.

Dù xác suất ấy cực thấp nhưng chuẩn bị cho tình huống vạn nhất thì không có gì xấu.

“Nếu chúng không chấp nhận thế lực chúng ta mà cầm vũ khí thì…”

“…….”

Nói đến đó thì tôi dừng một nhịp rồi tiếp tục.

“Ta tin ngươi biết phải làm gì.”

Nếu lời không thông thì cuối cùng phải dùng gậy.

Đây là cách mà Lưu Biểu giờ đang ở dưới âm phủ và Viên Thuật thích nước mật ong cũng công nhận.

Đã định phương châm đối với hai thế lực thì còn lại chỉ có Khăn Vàng, về phần đó tôi cũng đã suy nghĩ xong.

“Về vấn đề Khăn Vàng thì ta sẽ gắn Trương Nghệ (bí danh của Trương Giác) làm phó quan nên hãy theo ý kiến nàng ấy.”

“A… Là vị ấy sao ạ.”

Trương Liêu đúng chất người kỳ cựu nhất thế lực tôi hiểu ngay chỉ cần nói một cái là biết.

Tôi gõ nhẹ lên bàn rồi tiếp tục.

“Ta bị bệ hạ dặn dò kỹ lưỡng phải giữ gìn thân thể nên tạm thời không thể xuất chinh.”

“…….”

“Ngươi muốn thêm tướng lĩnh hay mưu sĩ nào nữa không?”

Những người đang bận chăm con hoặc mang thai như Lữ Bố hay Trương Phi thì không được, nhưng ngoài họ ra, tôi sẵn sàng cấp cho Trương Liêu bất kỳ ai cô ấy muốn.

Vì là tướng lĩnh theo tôi từ thời còn ở Tinh Châu nên trong thế lực không có ai đủ thâm niên để tranh với Trương Liêu.

Nếu có nhân vật không chịu nghe lệnh Trương Liêu mà ngoan cố cãi lại thì chỉ có Lữ Bố cấp bậc cao hơn rất nhiều.

Tư Dữ thì chỉ không rời khỏi bên tôi nên tính là ngoại lệ.

Trước câu hỏi của tôi thì Trương Liêu suy nghĩ một lát rồi mở miệng.

“Vậy thì có thể nhờ hai vị ấy được không ạ?”

“Hai vị ấy?”

Tôi đang suy nghĩ hai vị Trương Liêu nói là ai thì nhanh chóng nhận ra.

“Cao Thuận và Từ Hoảng sao?”

“Vâng ạ.”

Quả nhiên hai người ấy cũng là kỳ cựu.

Không nhớ chính xác từ khi nào nhưng ba người luôn dính chặt lấy nhau rồi lập đủ loại chiến công.

Cao Thuận và Từ Hoảng gần đây ở Nam Trung chinh phạt cũng nắm tóc man di do Mạnh Hoạch dẫn đầu rồi đánh hội đồng, Trương Liêu thì cùng Mã Siêu tập kích Đóa Tư Đại Vương rồi bắt sống địch tướng.

…Nhân tiện thì có việc phải kết thúc với Mã Siêu chứ?

Hình như trước khi đánh bản doanh thì xảy ra chuyện liên quan đến Ích Châu nên bị dời lại.

Sau đó đủ thứ chuyện chồng chất nên tôi vô tình quên mất.

May mà giờ nhớ ra.

Không biết Mã Siêu nghĩ gì khi tôi ăn ba viên sô cô la.

Sớm muộn cũng phải gửi thư cho cô ấy.

“Chuyện đó thì không khó. Còn yêu cầu gì khác không?”

Khi tôi gật đầu rồi hỏi lại thì Trương Liêu vẫn giữ nụ cười thanh thuần đáp.

“Nếu công việc ngài giao phó hoàn thành suôn sẻ thì có thể xin được cho buổi trò chuyện riêng như hiện tại không ạ?”

Nghe vậy thì tôi lộ vẻ nghi hoặc.

Trò chuyện riêng?

Rốt cuộc ý nghĩa gì khi đưa ra thỉnh cầu này vậy.

Lúc ấy Trương Liêu từ từ tiến gần tôi.

“…….”

Cùng lúc thu hẹp khoảng cách thì mùi hương hoa lan tỏa.

Trương Liêu có ngoại hình thanh khiết và xinh đẹp mang hương thơm tươi mát tương tự.

Khi tôi bị đoạt môi trong chớp mắt lộ vẻ ngẩn ngơ thì Trương Liêu tiếp tục.

“Phần thưởng tiếp theo thần sẽ nhận sau nhé.”

Giọng nói hoạt bát và thuần khiết.

Khoảnh khắc đối diện với một mặt khác của Trương Liêu thường dùng giọng điềm tĩnh nói chuyện.

Trương Liêu cho tôi thấy mặt khác bất ngờ lập tức cúi đầu rồi nói.

“Vậy thì thần xin cáo lui ạ.”

“Ơ, ơ… Ừ.”

Không ngờ Trương Liêu cũng mang tình cảm với tôi.

Thực ra từ khi Trương Liêu nói tôi đáng yêu sau khi chặn liên quân ở Hổ Lao Quan thì tôi đã nghi ngờ.

Nhưng sau đó không lộ ra gì nên tôi nghĩ là ảo giác rồi bỏ qua…

Đến mức này thì chắc tôi có gì đó rồi.

Nhưng cái gì đó ấy là gì đây?

Tôi vuốt cằm rồi nhìn chỗ trống mà Trương Liêu vừa đứng.

“…….”

Tư Dữ từng nói nữ nhân là dã thú mỗi khi thấy nữ nhân tiếp cận tôi giờ có vẻ cũng mệt mỏi khi chỉ trích.

──────────

‘Thương Thiên Dĩ Tử, Hoàng Thiên Đương Lập! (蒼天已死, 黃天當立!)’

‘Tuế Tại Giáp Tý, Thiên Hạ Đại Cát! (歲在甲子, 天下大吉!)’

Đó là ký ức quá khứ.

Giống như vết máu dính chặt trên mặt đất, tội lỗi không thể xóa nhòa.

Giờ đây mỗi khi nhắm mắt thì cảnh tượng thảm khốc ấy vẫn hiện lên sống động.

Khăn Vàng không buông vũ khí đến tận khoảnh khắc hơi thở đứt đoạn.

Binh sĩ nhà Hán trợn trừng mắt rồi đổ máu ngã xuống.

‘Lựa chọn của ngài không sai.’

‘Dù ngài không ra tay thì sớm muộn cũng xảy ra.’

Có người nói như vậy nhưng nữ nhân biết rõ.

Dù mang đại nghĩa gì đi nữa thì việc người giết người là không đúng.

Chiến tranh rõ ràng là sai trái.

Nhưng không tìm được cách khác để kết thúc tình huống thảm khốc này.

Mâu thuẫn (矛盾).

Việc làm để cứu người vô tội lại đẩy nhiều người hơn vào vực thẳm.

Hàng trăm, hàng ngàn, hàng vạn người chết đi.

Thây chất thành núi, máu chảy thành sông.

Thời gian trôi qua, khi số thương vong lên đến hàng chục vạn thì nữ nhân nghĩ.

…Hiện tại mình khác gì với hoàng đế nhà Hán đã mục ruỗng?

Từ đó trong lòng nữ nhân bắt đầu có thứ gì đó sụp đổ.

‘Hãy nhớ kỹ! Nếu ngươi mang lòng khác thì thiên phạt sẽ giáng xuống!’

Ý nghĩa thiên phạt mà thần tiên nói có lẽ chính là điều này.

Bệnh tâm lý mà ngay cả y quan tài năng như bản thân cũng không chữa được.

Nữ nhân ngày càng tiều tụy tự giễu trong lòng.

Thời gian trôi qua, nữ nhân thông minh dần nhận ra.

Chúng ta sẽ để lại vết thương sâu trong nhà Hán rồi bị tiêu diệt, ngược lại những kẻ có dã tâm sẽ nhân cơ hội này nổi dậy khắp nơi khiến quốc gia càng hỗn loạn hơn.

Vậy thì cái cổ vô dụng này cũng phải được dùng một cách có ý nghĩa.

Ít nhất phải giúp đỡ người có tâm tính thiện lương.

Vì vậy nàng mời hắn đến, rồi chuẩn bị đón nhận cái chết.

‘Cho ta hỏi lần cuối.’

‘Ngươi thật sự muốn giúp đỡ mọi người?’

Nam nhân đưa ra câu hỏi ấy khẽ cười rồi vứt bỏ thanh kiếm trong tay.

‘Vậy thì ta không giết.’

Nam nhân mong muốn thế giới mà con người sống ra con người nói như vậy.

Hắn từ bỏ danh dự và tài sản khổng lồ treo trên cổ nàng một cách dễ dàng và nắm lấy tay nàng.

‘Đại Hiền Lương Sư! Mau chạy đi!’

‘Dù chúng tôi chết hết ở đây thì ngài cũng phải sống!’

Đó là số phận cũng là nghiệp chướng.

‘Nếu ngươi thật sự muốn giúp đỡ mọi người, thì hãy sống để cứu chữa người đau ốm.’

Nàng không chọn chết để chạy trốn mà chọn sống để chuộc tội.

Đó chính là lý do nữ nhân sống đến giờ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!