301-400

Chương 349: Sắp xếp (3)

Chương 349: Sắp xếp (3)

Pháp Chính (法正), tự Hiếu Trực (孝直).

Ông thật sự là nhân vật sống ngắn mà mạnh mẽ như ngọn lửa rồi chết đi.

Không, nói ngắn mà mạnh mẽ thì có chút sai sao?

Pháp Chính trái với nhận thức thường thấy là chết trẻ thì sống đến giữa bốn mươi tuổi.

Sống lâu hơn Chu Du hay Quách Gia chết ở giữa ba mươi tuổi đến mười năm.

…Dĩ nhiên từ góc nhìn của tôi thì ba mươi hay bốn mươi đều là chết trẻ như nhau.

Nếu Ngụy quốc có Quách Gia, Ngô quốc có Chu Du thì Thục quốc có Pháp Chính.

Nhưng lý do Pháp Chính sống lâu mười năm mà vẫn bị nhận thức là chết trẻ thì đơn giản.

Thời gian ông thực sự phát huy dưới trướng quân chủ biết nhìn người quá ngắn ngủi.

Ông rời quê hương hỗn loạn vì loạn thế chạy đến Ích Châu, mà quân chủ cai quản Ích Châu lại là Lưu Chương.

Dưới trướng Lưu Chương vô năng thì không được trọng dụng, đến khi Lưu Bị chiếm Ích Châu thì mới bắt đầu được trọng dụng.

Nhưng sau trận công phòng Hán Trung có thể coi là trận ra mắt của quân Lưu Bị không lâu thì chết nên ấn tượng chết trẻ rất mạnh.

Nghĩ đến sau đó xảy ra nhiều trận lớn như trận công phòng Phồn Thành và trận Di Lăng thì với Thục quốc không thể không tiếc nuối.

Giống như Tào Tháo bị đại bại ở trận Xích Bích rồi tìm Quách Gia, Lưu Bị ở trận Di Lăng không chỉ bại mà bị đánh tan tác thì Gia Cát Lượng tìm Pháp Chính mà than thở.

Trần Thọ, tác giả Tam Quốc chí chính sử, đánh giá Pháp Chính có thể sánh với Quách Gia và Trình Dục.

À, tham khảo thì Bàng Thống được so sánh với Tuân Úc.

Ngoài ra ông còn là mưu sĩ biết cách thao túng chủ công.

Dù tình hình bất lợi nhưng Lưu Bị không chịu rút lui vì nghĩ phải đánh kẻ thù cả đời là Tào Tháo thì Pháp Chính đích thân lao ra chiến trường tên bay đá rơi.

Đương nhiên Lưu Bị giật mình kinh hãi bảo mau tránh đi nhưng câu trả lời của Pháp Chính thì tuyệt vời.

‘Minh công còn chịu tên và đá thì thần sao dám rút lui.’

Nghĩa là nếu cứ cố chấp thì chắc chắn chết.

Lưu Bị đã từng mất Bàng Thống tài năng ngang Gia Cát Lượng một cách oan uổng nghe vậy thì lập tức rút lui.

Trong Tam Quốc chí đầy rẫy nhân vật thì Lưu Bị cố chấp một khi đã cố chấp bị thuyết phục ngay lập tức.

…Đây là thuyết phục hay dùng chấn thương tâm lý để uy hiếp?

Nhưng Pháp Chính có đúng một điểm yếu chí mạng.

Pháp Chính.

Ông là nhân vật có chút vấn đề về nhân tính.

Tính cách vốn không tốt nên không hòa hợp được với người khác và thường xuyên tranh cãi, mà điểm vấn đề hơn là ghi nhớ oán hận đến chết rồi trả thù, là nam nhân đáng sợ.

Chỉ liếc mắt một cái, chỉ chỉ tay một lần thôi sao?

Không quan trọng.

Pháp Chính dù oán hận nhỏ đến đâu cũng theo đuổi đến cùng để báo thù.

Dĩ nhiên Pháp Chính không chỉ trả thù mà còn báo đáp ân tình y chang.

Chính sử ghi rằng dù chỉ được mời một bữa cơm hay nhận một đồng tiền cũng đều báo đáp từng cái một.

Vì vậy ông mới liều mạng thuyết phục Lưu Bị.

Phương pháp hơi cực đoan nhưng.

Đúng nghĩa là nhân vật nhớ từng ân oán một rồi trả lại triệt để.

Có nhân vật giống như hoàng kim luật (黃金律, đối nhân xử thế như cách mình muốn được đối xử) thật sự tồn tại thì thật đáng kinh ngạc.

Vấn đề là Pháp Chính khi báo thù thì thường tùy tiện lấy mạng người khác.

‘Giết kẻ dám hủy thương (毁傷, làm tổn hại danh dự) mình một cách tùy tiện.’ được đề cập thì quá khứ chắc chắn không êm đẹp.

Đương nhiên có lời cầu xin ngăn Pháp Chính lại nhưng Lưu Bị quá quý Pháp Chính nên không thực hiện.

Đây là suy nghĩ cá nhân của tôi nhưng kẻ dâng đơn cầu xin ấy có lẽ cũng bị Pháp Chính ghi sổ.

“…….”

Tôi nhìn chằm chằm Pháp Chính tóc bạc mắt xanh rồi nói.

“Pháp Chính sao.”

“Vâng.”

“Trước hết xin lỗi vì chen ngang khi các ngươi đang nói chuyện.”

“…….”

Pháp Chính nghe lời tôi thì khẽ mở to mắt như ngạc nhiên.

Không ngờ tôi sẽ đột ngột xin lỗi sao.

Nhưng với tôi thì mọi hành động đều có lý do.

Pháp Chính là nhân vật không quên dù oán hận nhỏ nhất và trả lại.

Nếu tính cách Pháp Chính tôi biết vẫn y nguyên thì có lẽ sẽ không nghĩ tốt về tôi, kẻ chen ngang khi đang nói chuyện với bằng hữu.

Tôi không muốn cho Pháp Chính bất kỳ yếu tố nào để nghĩ tiêu cực.

“Nếu ngươi muốn thì ta sẽ quay về.”

“…Không cần ạ.”

Khi tôi thử đề nghị phòng hờ thì Pháp Chính từ chối bằng giọng lạnh lùng.

Điều này lại phiền phức theo nghĩa khác.

Giọng nói quá lạnh nên không biết nữ nhân trước mắt đang vui hay buồn.

Nữ nhân tóc bạc đều khó đoán lòng sao?

Tào Tháo cũng tóc bạc giống Pháp Chính đối nhân bằng thái độ lém lỉnh nên trước khi thân thiết thì hoàn toàn không nắm được ý đồ.

‘Hừ hừm, nam nhân đối xử với ta thế này thì ngươi là người đầu tiên đấy.’

‘…….’

‘Dáng vẻ xấu hổ giả vờ không nghe cũng không tệ.’

…Nghĩ lại thì không phải lém lỉnh mà chỉ thích trêu chọc tôi thôi cũng nên.

Khi tôi nghĩ vậy thì Pháp Chính tiếp tục nói.

“Thần cũng định tìm Đại tướng quân trò chuyện trước khi ngài rời Ích Châu.”

“…….”

“Chỉ là chuyện tương lai xảy ra sớm một chút thôi, sao có thể là vấn đề.”

Không biết lời xin lỗi của tôi có tác dụng không nhưng Pháp Chính không lộ phản ứng tiêu cực.

“Vậy thì may mắn. Vậy thì muốn trò chuyện gì với ta?”

“Bất kỳ chủ đề nào cũng được ạ. Xin ngài cứ nói theo ý muốn.”

Lại đưa quyền chủ động cho tôi đây.

Pháp Chính nói chủ đề nào cũng được nhưng không thể nói đại gì cũng được.

Tôi suy nghĩ một lát xem nói chuyện gì rồi mở miệng.

“Vậy thì chủ đề này tốt rồi.”

“…….”

Pháp Chính chỉnh ngay tư thế như sẵn sàng trả lời bất kỳ câu hỏi nào.

Nhưng câu hỏi tôi định hỏi không phải loại đó.

“Ta muốn chiêu mộ ngươi, ý kiến của ngươi thế nào?”

Tôi không hỏi ý kiến Pháp Chính về tình thế gần đây hay cách đánh bại quân nào mà đột ngột chiêu mộ.

“…?”

Pháp Chính nhìn dáng vẻ tôi thì lại ngạc nhiên, trên đầu hiện dấu chấm hỏi.

Gặp mặt là xin lỗi ngay, rồi không thăm dò gì mà đột ngột chiêu mộ.

Đổi lại là tôi cũng sẽ hoang mang.

Dù sao hành động thế này cũng có lý do.

Từ những gì tôi trải qua thì năng lực nhân vật không bao giờ kém hơn ghi chép lịch sử nguyên bản.

Ngược lại còn vượt trội hơn thì có.

Hạng Tịch và Lữ Bố thì mạnh đến mức nghi ngờ cùng là con người, các tiểu mưu sĩ thì như tiên tri nhìn thấu tương lai.

Vậy Pháp Chính chắc cũng không khác.

Thiên tài quân lược cùng Gia Cát Lượng dẫn dắt thời kỳ đỉnh cao của Lưu Bị, đánh bại cả Tào Tháo.

Tào Tháo bại trận ở trận công phòng Hán Trung, mất Hạ Hầu Uyên thì giận dữ nói thế này.

‘Lưu Bị một mình sao đánh bại được ta! Lý do ta thua là vì tên Pháp Chính bên cạnh Lưu Bị!’

…Ký ức không rõ nên có chỉnh sửa chút nhưng nội dung chắc tương tự.

Tào Tháo từng hết lời ca ngợi Lưu Bị cùng mình là hai anh hùng của thiên hạ trước trận Hán Trung đã phải chịu một thất bại thê thảm đến mức phải tự an ủi tinh thần như vậy.

Tôi lấy gì phán đoán nhân tài thông minh như vậy.

“Trương Tùng đánh giá ngươi vượt trội hơn mình.”

“…….”

“Và ta cũng tự tin nhìn người một chút.”

Dĩ nhiên là nói dối.

Tôi chỉ dựa vào kiến thức tương lai để chiêu mộ nhân tài mà thôi.

Không có năng lực thì phải tận dụng cái này nhiệt tình thôi.

“Có người đáng tin bảo chứng, và ta trực tiếp đối mặt rồi phán đoán.”

Trong lúc Pháp Chính im lặng thì tôi tiếp tục nói.

“Vậy thì không cần chờ thêm nữa.”

Tôi cười rồi đưa tay ra.

“Ngươi có muốn cùng ta không?”

Pháp Chính nghe vậy thì suy nghĩ một lát rồi chậm rãi hành lễ với tôi.

“…Nếu năng lực nhỏ bé này có thể giúp ích thì thần nguyện theo.”

Quả nhiên trực tiếp dí sát thì thoải mái hơn vòng vo.

Nếu bị từ chối thì cứ như với Tư Mã Ý, tiếp tục dí sát là được.

Nghe câu trả lời của Pháp Chính thì tôi gật đầu hài lòng.

Giờ ngoài Pháp Chính thì nhân tài xuất chúng ở Ích Châu còn ai nhỉ.

Trương Nhậm Nhiệm cũng có, Hoàng Quyền (黃權) cũng có.

Và còn…

“…Quả nhiên là dụ dỗ mà.”

“…….”

Lại chen ngang đây.

Lữ Bố à. Lát nữa biết tay ta.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!