“Xin hãy giúp đỡ!!”
“Xin hãy cứu giúp!!”
Hai chị em da đồng thì nước mắt nước mũi tuôn như mưa mà van xin tôi.
Chúc Dung quý giá đến vậy sao.
Dù sao thì cảnh tượng khá phá vỡ không khí nên tôi chỉ có thể ngẩn ngơ gật đầu.
“Ừm… Ta sẽ cố gắng hết sức nên ngừng khóc đi.”
“Vâng ạ!”
Nghe lời tôi thì Mạnh Hoạch và Mạnh Ưu hít mũi thút thít cố gắng kìm nén tiếng khóc.
Có phải là Mạnh Hoạch từng bị bắt làm tù binh mà vẫn đường hoàng hét lớn thật không vậy?
Không sợ chết của bản thân nhưng lại sợ nhất việc người thân yêu chết.
Tôi đứng dậy khỏi chỗ rồi nói.
“Trước hết hãy xem tình trạng đã. Chúc Dung đang ở đâu?”
“Vâng! Bên này ạ!”
Nghe lời tôi thì Mạnh Hoạch nhanh nhẹn bắt đầu dẫn đường.
Tôi theo sau Mạnh Hoạch đi trong thành Tam Giang thì thấy tòa nhà trông rõ ràng là dành cho người có địa vị cao.
“Bên, bên này ạ! Bên này!”
Mạnh Hoạch đang dẫn tôi thì như thể một khắc cũng gấp gáp mà vung tay trước tòa nhà gỗ.
Không, rõ ràng cùng bước chân mà sao cô ta đã đến đó từ lúc nào.
“Bên này ạ!”
Mạnh Ưu cũng không biết từ lúc nào đã ở cạnh Mạnh Hoạch cùng vẫy tay.
Đúng là không hổ danh Nam man tộc, ở rừng rậm và địa hình đồi núi thì trông cực kỳ mạnh mẽ.
Tôi nhìn cử chỉ sốt ruột của hai người rồi mang chút lo lắng hướng về phía Chúc Dung.
“…….”
Mùi thuốc đắng cùng hiện ra thì tình trạng của Chúc Dung nhìn sơ cũng không tốt.
Bất tỉnh và đổ mồ hôi lạnh đầm đìa.
Trông như sắp tắt thở bất cứ lúc nào.
Mạnh Hoạch dẫn đường lại dùng giọng nghẹn ngào nói.
“Rõ ràng đến hôm qua còn khỏe mạnh mà…”
“…….”
Còn khỏe mạnh sao…
Câu nói ấy có chút sai.
Chúc Dung từ lúc bị bắt lần đầu đã bị thương nghiêm trọng rồi.
Ngay cả Mãnh Hổ Giang Đông Tôn Kiên cũng suýt chết vì trúng tên của quân Lưu Biểu, huống chi Chúc Dung trúng nhiều mũi tên của Lữ Bố thì sao.
Ngược lại vì là Chúc Dung trong Nam man tộc vốn đã cường tráng lại có võ lực xuất chúng nên mới cầm cự được đến mức này.
Nếu là tôi thì vừa trúng tên đã kêu lên rồi ngã lăn ra chết.
Dù không biết y thuật nhưng tôi cũng biết tình trạng hiện tại của Chúc Dung không tốt.
Tôi suy nghĩ một lát rồi ra lệnh cho binh sĩ gần đó.
“Gọi Trương Nghệ (tên giả của Trương Giác) đến.”
“Vâng!”
Binh sĩ nhận lệnh của tôi biến mất không lâu thì nữ nhân tóc nâu xuất hiện.
“Ngài gọi ạ.”
“Ừ.”
Trương Giác sau khi đánh bại Mộc Lộc Đại Vương thì sinh hứng thú cá nhân nên đang nghiên cứu những điểm đặc biệt của Nam man.
Lịch sử và phong tục, đặc biệt là yêu thuật mà Mộc Lộc Đại Vương dùng thì cô ấy rất hứng thú.
Chỉ vài câu trò chuyện mà đã phá giải yêu thuật nhưng vì là yêu thuật mới nên sinh tò mò.
“Xin lỗi vì bận rộn nhưng có thể xem cho Chúc Dung một lần không?”
“Vâng. Thần rất sẵn lòng.”
Nghe yêu cầu của tôi thì Trương Giác cười nói.
“Thời gian rảnh thì thần vẫn chăm sóc binh sĩ bị thương nên việc này không khó ạ.”
Trương Giác ở đây vẫn tiếp tục hoạt động y sư.
Thu thập tư liệu, chữa trị người, thật sự cần cù.
“Có thể tránh ra một chút được không ạ?”
“…Ừ?”
Khi Mạnh Hoạch hơi nghi hoặc thì Trương Giác dùng giọng điềm tĩnh giải thích.
“Trương Liêu tướng quân đã nói rồi mà?”
“…….”
“Nếu vết thương thật sự nhiễm trùng thì quang cảnh sẽ khá khó nhìn.”
À… Đại khái hiểu rồi.
Nhiệt độ cao, độ ẩm cao nên môi trường rất thích hợp cho vi sinh vật sinh sôi.
Trong môi trường ấy mà vết thương nhiễm trùng thì khả năng cao là nhiễm trùng vết thương.
Da xung quanh vết thương chuyển sang tím thì trông không dễ chịu chút nào.
Nhìn thôi cũng cảm thấy cực kỳ đau.
Thực ra khái niệm vệ sinh quan trọng trong chữa trị vết thương thì phải hơn một nghìn năm sau mới có…
Nghĩ đến đây thì tôi không khỏi lo lắng.
Liệu người tôi gửi thư có kịp đến không?
Khoảng cách từ Lạc Dương đến Nam man quá xa, đường lại hiểm trở nên dù nhanh nhất cũng mất ít nhất một tháng.
Không nghi ngờ năng lực của Trương Giác nhưng để chữa trị chắc chắn cho Chúc Dung hiện tại thì cần người ấy.
“Người đông thì dễ xảy ra chuyện. Xin hãy bình tĩnh chờ bên ngoài.”
“Vâng….”
“Vâng…”
Dù là chị em ngoan cố như trâu nhưng cũng không thể trái lời y sư.
Tôi nhìn cảnh Mạnh Hoạch và Mạnh Ưu rời phòng rồi mở miệng với Trương Giác.
“Nhờ ngươi.”
“Vâng.”
Nghe câu trả lời điềm tĩnh ấy thì tôi cùng Mạnh Hoạch rời phòng.
“Ư ư ư… Lo quá…”
“Sẽ ổn thôi! Tỷ tỷ! Đừng lo!”
“Ngươi nói vậy mà cũng run lắm đấy.”
Đúng là cặp chị em giang hồ tóc vàng da ngăm....
Hai chị em với ngoại hình rất hợp với cụm từ Kim Thái Dương cứ đi tới đi lui bồn chồn không yên. [note90820]
Lúc ấy Mạnh Hoạch tiến gần tôi rồi hỏi.
“Đại tướng quân! À không, Vương! Chúc Dung thật sự sẽ ổn chứ?!”
“…….”
Vương sao, đừng gọi ta bằng danh xưng ấy.
Định biến ta thành nghịch tặc sao.
Tôi vội mở miệng.
“Chủ công hay Đại tướng quân đều được. Đừng gọi ta là Vương.”
“Ưng? Nhưng từ Vương nghe oai nhất mà?”
“…….”
Mạnh Hoạch không biết lễ nghi trung ương nên chỉ chọn danh xưng trông oai nhất theo mình.
Cô ta tự xưng Man Vương (蠻王) nên có lẽ ý định là hoàn toàn quy phục tôi.
Ý tốt nhưng vấn đề danh xưng thì phải sửa.
Càng không biết lễ nghi trung ương thì càng dễ tự xưng vương khi nổi loạn.
Ở Giang Đông gây loạn cũng có Đông Ngô Đức Vương như vậy.
Hoàng đế nước mật ong thì trường hợp đặc biệt nên bỏ qua.
Bạch Mã Chi Minh (白馬之盟).
Lời thề mà Hán Cao Tổ Lưu Bang đã lập ra cùng các quần thần bằng cách bôi máu ngựa trắng lên miệng.
Nội dung lời thề như sau.
‘Kẻ không phải họ Lưu (劉) mà làm vương (王) thì thiên hạ sẽ đánh hắn!’
Hồi Liên minh phạt Đổng Trác cũng có tình tiết cắt máu ngựa trắng ăn thề, không biết có phải người Trung Quốc ghét ngựa trắng không nhỉ.
Dù sao thì lời thề rõ ràng ý đồ.
Nếu ai đó phá lời thề này mà tự xưng vương thì kẻ ấy là nghịch tặc phản Hán.
Quy tắc mạnh mẽ ấy được giữ nghiêm ngặt suốt bốn trăm năm nhà Hán tồn tại.
Khi chủ công công khai bức bách hoàng đế thì Tuân Úc vẫn im lặng nhưng lại phản đối kịch liệt việc Tào Tháo xưng Ngụy vương.
Vì Tào Tháo lên vương vị tức là công khai quay lưng với nhà Hán.
Cuối cùng Tuân Úc phản đối thì bị -bịt miệng bằng hộp rỗng- và như dự đoán thì Tào Phi nối ngôi Tào Tháo lên hoàng đế thì nhà Hán hoàn toàn diệt vong.
“Dù sao thì có lý do phức tạp nên đừng gọi ta là Vương. Hiểu chưa?”
“Vâng… Vậy thì…”
Tôi không tự tin giải thích chuỗi quá trình phức tạp ấy nên cứ nói không được rồi giải quyết vấn đề danh xưng của Mạnh Hoạch.
“…Vậy nên! Chúc Dung của chúng thần thật sự sẽ ổn chứ?!”
Giật mình.
Tôi khẽ giật mình trước dáng vẻ Mạnh Hoạch đột ngột dí sát đầu vào.
Trước lời hỏi tha thiết ấy thì tôi chỉ có thể nói điều này.
“Ta không phải y sư nên không thể đưa ra câu trả lời chắc chắn.”
“Không thể nào… Chúc Dung rõ ràng nói có cách mà…”
“Ừm? Nói vậy sao?”
Tôi nghe lời lẩm bẩm của Mạnh Hoạch thì hỏi lại.
Mạnh Hoạch nghe câu hỏi của tôi thì chậm rãi đáp.
“Vâng. Nàng vui vẻ nói chủ công đã đưa thuốc hợp với cơ thể.”
À, nói cái đó sao.
Tôi nhớ lại gói thuốc lúc ấy tùy tiện ném cho Chúc Dung rồi gật đầu.
Tôi chưa từng dùng nên không biết nhưng vì người đưa gói thuốc ấy là người ấy nên hiệu quả chắc chắn.
Thành thật thì phải bị thương mới dùng được.
Giờ dù tôi lỡ chân ngã thì trước khi chạm đất cũng có hai người đỡ lấy.
Nghe giải thích của Mạnh Hoạch thì tôi mang chút hy vọng nói.
“Vậy thì có thể nhìn theo hướng tích cực.”
“Thật sao… Ực?!”
Mạnh Hoạch mắt lấp lánh định dí sát đầu vào tôi nữa nhưng bị tay Lữ Bố chặn lại.
Phát ra tiếng kỳ lạ thật.
“Đến đó thôi.”
Lữ Bố đưa tay chặn đường tiếp cận của Mạnh Hoạch thì gầm gừ nói.
“Nếu lại gần hơn nữa thì sẽ có chuyện lớn đấy.”
“Vâng, vâng…”
Đúng là không có khoảng cách thật.
Nói cách khác là nhân vật có lực thân thiện cực kỳ cao.
Nhìn Mạnh Hoạch gần gũi thì tôi hiểu tại sao nhân vật này có thể thống nhất Nam man.
Tôi đứng dậy rồi nói với Mạnh Hoạch.
“Ta sẽ cố hết sức nên ngươi cũng cố lên.”
“Vâng…!”
Mạnh Hoạch mắt đỏ hoe gật đầu mạnh mẽ.
Tôi nhìn dáng vẻ ấy rồi nghĩ.
Quả nhiên là người tốt.
Ghi chú
Ví dụ dễ hiểu là mấy anh tóc vàng da ngăm đen trong mấy bộ nờ tờ rờ, hoặc là gyaru.
0 Bình luận