301-400

Chương 363: Năng thần trị thế, gian hùng loạn thế (4)

Chương 363: Năng thần trị thế, gian hùng loạn thế (4)

Tào Tháo đúng như tôi dự đoán đã đánh tan tác Đào Khiêm trong chớp mắt.

Theo tin mật báo thì tướng lĩnh và binh sĩ cảm thấy không còn hy vọng nữa nên đã mở cổng thành đầu hàng…

Có vẻ Đào Khiêm là kẻ vô năng hơn tôi tưởng nhiều.

Tôi cứ ngỡ một người từng sát cánh cùng Hoàng Phủ Tung dẹp loạn Khương tộc ở Tây Lương sẽ trụ được lâu hơn cơ đấy.

Hoặc có lẽ đơn giản là Tào Tháo quá mức xuất chúng.

Dù bên nào thì cũng đều là giả thuyết có khả năng nên không thể vội vàng đưa ra phán đoán.

Có một điểm đặc biệt là cuộc tiến công của Tào Tháo không dừng lại ở đó.

Phá Trúc Chi Thế (破竹之勢).

Thành ngữ mang ý nghĩa một khi đã nắm được đà thì phải đi đến cùng, giống như chẻ tre.

Sau này khi Đông Ngô diệt vong thì từ này đã xuất hiện.

Tào Tháo đã thực hành chính thành ngữ ấy, sau khi chiếm được Từ Châu thì lập tức đánh lên Thanh Châu.

Thanh Châu…

Đây là vùng đất có liên quan rất sâu sắc với Tào Tháo mà.

Tào Tháo đã tiêu diệt đám đạo tặc quy mô lớn xảy ra ở Thanh Châu rồi thu nhận những kẻ hàng phục làm bộ hạ, chính là Thanh Châu binh mà ai biết Tam Quốc đều từng nghe qua một lần.

Tào Tháo ăn chặn hàng vạn binh sĩ miễn phí rồi từ khoảnh khắc ấy trở nên cực kỳ mạnh mẽ.

Nếu rơi vào tay kẻ vô năng thì Thanh Châu binh chỉ là quả sung đẹp mã nhưng Tào Tháo là chỉ huy xuất chúng hiếm có khi nhìn toàn bộ lịch sử Trung Quốc.

Nếu quan tâm đến lịch sử thì ai cũng biết Binh Pháp Tôn Tử.

Binh Pháp Tôn Tử truyền đến thời hiện đại thì có vô số phiên bản được tạo ra, nguyên bản làm nền tảng cho vô số phiên bản ấy chính là Ngụy Vũ chú Tôn Tử (魏武註孫子) do Tào Tháo chú giải.

Nghĩa là Tào Tháo đã dùng Ngụy Vũ chú Tôn Tử để giải thích Binh Pháp Tôn Tử một cách dễ hiểu, rồi các binh pháp gia khác dựa vào đó đưa ra các phiên bản tái diễn giải khác.

Nhìn vậy thì Tôn Tử đã viết binh pháp thật sự khó hiểu.

Dù sao cũng là một trong những binh pháp gia đỉnh cao của Trung Quốc thì từ ngữ chọn lựa hẳn rất hóc búa.

Ngay cả tôi giờ đây cũng từng đọc rồi ném phắt đi không phải một hai lần.

Đại tướng quân ngu ngốc không hiểu nổi nguyên bản chút nào…

Tôi muốn phiên bản chú giải dễ hiểu và nhanh chóng.

Nếu thật sự muốn đọc thì có cách là mang theo các tiểu mưu sĩ xung quanh nhưng tôi không muốn đọc sách đến mức ấy.

Không phải vấn đề tự tôn kiểu người lớn không thể nhờ trẻ con giúp đỡ mà đơn giản là không muốn đọc.

Hán Cao Tổ Lưu Bang cũng vì khó hiểu nên ghét học hành, thấy nho sĩ là đi tiểu lên người.

Nếu sau này Thúc Tôn Thông (叔孫通) không tạo ra phiên bản “chỉ đọc cái này là ngài cũng thành thạo lễ pháp!” rồi cải tạo đám côn đồ giống Lưu Bang thì hoàng cung đã loạn từ lâu rồi.

Tôi là người còn đi xa hơn một bước.

Không phải vấn đề hiểu hay không hiểu mà ý chí học hành từ gốc đã không có.

Dù sao thì trong những nhân vật nổi tiếng ở Thanh Châu mà Tào Tháo xâm lược thì chỉ có một người duy nhất.

Khổng Dung (孔融).

Chính là hậu duệ đời thứ 20 của Khổng Khâu (孔丘) ấy.

Ừ. Khổng Khâu.

Chính là Khổng Tử (孔子), người sáng lập Nho giáo.

Ở thời đại coi trọng huyết thống thế này thì danh hiệu hậu duệ Khổng Tử là cực kỳ ghê gớm.

Với các nho sĩ học Nho giáo thì ai cũng phải kính trọng hậu duệ của Khổng Tử nên đương nhiên thôi.

Khổng Dung cũng có thể nói là được hưởng lợi từ Đổng Trác, lý do là khi Đổng Trác phân phát quan chức lung tung thì Khổng Dung cũng nằm trong số đó.

Sau khi được bổ nhiệm làm Bắc Hải tướng thì Khổng Dung lập tức hướng đến Thanh Châu ổn định dân tâm, sau này khi đám đạo tặc quy mô vài chục vạn nổi dậy thì đóng chặt cổng thành cố gắng không để thiệt hại lan rộng.

Bắc Hải tướng đã làm vậy thì Thứ sử cai quản Thanh Châu làm gì?

Lão ta lo lắng sợ hãi suốt ngày làm lễ cúng bái rồi ốm yếu dần mà chết.

Tên chắc là Tiêu Hòa (焦和) thì phải.

Không biết lão ta đang chơi lối chơi cầu nguyện gì đây.

Dù sao thì lý do tôi không chú ý lắm đến Khổng Dung thì đơn giản.

Lão này.

Chính là hình mẫu điển hình khi nhắc đến nho sĩ.

Trên thì tận trung với chủ quân, dưới thì khiến bách tính an cư lạc nghiệp.

Giống như hiếu thuận với cha mẹ thì cũng giữ lòng trung thành với chủ quân.

Tuân thủ giáo huấn Nho giáo đến mức nào mà đã thực hiện tang lễ ba năm thời đó người ta ngại ngùng ở tuổi mười ba còn nhỏ như vậy.

Thực tế là khi thực hiện tang lễ ba năm thì đến mức sắp chết mới được người xung quanh đỡ dậy nên có thể biết Khổng Dung là nhân vật thế nào.

Khi Đổng Trác hoàn toàn nắm quyền rồi tác oai tác quái thì người luôn đối đầu từng việc một với Lư Thực chính là Khổng Dung.

Nhưng lão này lại giỏi ăn nói kinh khủng?

Khổng Dung giỏi tranh luận đến mức ngay cả Tào Tháo ban đầu còn đối đáp nhưng thua vài lần rồi sau đó chỉ im lặng bỏ qua.

Cùng lắm là Tuân Úc được gọi là Trương Tử Phòng của Tào Tháo mới có thể thắng được, thế là đủ hiểu rồi chứ gì.

Với Đổng Trác bị chửi freestyle chắc chắn là khốn đốn lắm.

Nhưng vì là hậu duệ Khổng Tử nên danh tiếng quá cao nên không thể tùy tiện động vào?

Đổng Trác vốn đã nhiều kẻ thù nên cuối cùng trao quan chức cho Khổng Dung rồi đuổi ra xa trung ương.

Nghĩ đến tình hình Khăn Vàng hoành hành ở Bắc Hải lúc ấy thì rõ ràng ý đồ là đến đó chết luôn đi.

Nhưng Khổng Dung cầm cự tốt hơn dự đoán, cứ thế cai quản Bắc Hải chăm chỉ rồi nhận chiếu chỉ từ Tào Tháo đang bảo vệ Hiến Đế mà quy thuận.

Sau đó tiếp tục đối đầu với Tào Tháo coi thường hoàng thất nhà Hán rồi bị ghét cay ghét đắng, chịu tội bất hiếu oan ức rồi tam tộc bị diệt.

Dù vậy đến khoảnh khắc mất mạng vẫn phê phán Tào Tháo nên có thể biết tính cách thẳng thắn đến mức nào.

Khổng Dung là nhân vật giống Vương Doãn và Đổng Thừa, thà chết chứ không chịu nhìn nhà Hán diệt vong.

Vì là nhân vật như vậy nên tôi không chú ý đến Khổng Dung.

“Hừm…”

“Chủ công. Có điều gì phiền muộn ạ?”

Khi tôi gõ gõ bàn mà chìm vào suy tư thì Gia Cát Lượng nhận ra cực kỳ nhạy bén đã lên tiếng hỏi.

Tôi muốn nghe ý kiến tiểu mưu sĩ nên dùng giọng điềm tĩnh đáp.

“Hiện tại Tào Tháo đang chiếm các quận huyện ở Thanh Châu để ổn định đất đai đúng không.”

“Vâng. Gần đây hành động ấy khiến thiên hạ xôn xao.”

Gia Cát Lượng nghe lời tôi thì điềm tĩnh cười nhẹ.

Tôi nhìn Gia Cát Lượng đã trưởng thành hơn so với lần đầu gặp rồi chậm rãi tiếp tục.

“Như vậy thì tất nhiên sẽ xung đột với Khổng Dung cai quản Bắc Hải… Ta không biết nên xử lý thế nào.”

“Đó là điều ngài phiền muộn sao.”

Gia Cát Lượng nhìn tôi bằng đôi mắt trắng giống màu tóc và đồng tử đen.

“Nếu là chuyện đó thì có cách rất đơn giản.”

Gia Cát Lượng, túi trí tuệ kỳ diệu, không phụ lòng mong đợi của tôi mà phe phẩy quạt lông trắng rồi lập tức đưa ra giải pháp.

“Hãy thỉnh cầu bệ hạ gửi chiếu chỉ đến Khổng Văn Cử (孔文擧, tự của Khổng Dung).”

“Chiếu chỉ?”

“Vâng. Nếu Khổng Văn Cử đúng như lời đồn thì sẽ từ bỏ quyền lực của mình rồi lập tức đến hoàng thất.”

À… Nghĩa là dùng đúng cách Tào Tháo đã dùng trong lịch sử nguyên bản.

Lưu Biểu từ chối chiếu chỉ này rồi nói thân thể già yếu hay đại loại ăn cứt đi nên bị chặt đầu.

Có vẻ như bịa đặt gì đó?

Tôi chỉ nói sự thật thôi.

Nghe ý kiến Gia Cát Lượng thì tôi gật đầu.

“Tốt. Làm vậy thì sẽ không đổ máu vô ích. Cảm ơn.”

“Làm việc đương nhiên với tư cách mưu sĩ phụng sự chủ công mà thôi.”

Gia Cát Lượng nói vậy nhưng trông rất vui vẻ.

──────────

Thanh Châu, quận Bắc Hải, huyện Bình Thọ (靑州 北海郡 平壽縣).

Nhân vật từng hoạt động ở Lạc Dương nhưng bị Đổng Trác ghét rồi đuổi về phương đông giờ đang đối đầu với một đạo quân.

Khổng Dung Văn Cử (孔融 文擧).

Sau khi Thanh Châu Thứ sử do triều đình phái đến làm lễ cúng rồi chết oan uổng thì ông trở thành trung tâm hoạt động, dốc hết sức ổn định Thanh Châu.

Ngoại hình sạch sẽ, lễ nghi hoàn mỹ không một tì vết.

Huyết thống khiến tất cả những người học Nho giáo đều phải kính nể.

“Tào Mạnh Đức──!!”

Khổng Dung dù đối mặt với thế lực có quân lực áp đảo so với mình nhưng vẫn không hề nao núng.

“Ngươi vì sao rời khỏi nhiệm sở (Nhậm địa - 任地, nơi nhận nhiệm vụ và làm việc) do triều đình chỉ định rồi đến tận đây!”

“A a… Vậy sao.”

Tào Tháo nghe tiếng hét đàng hoàng của Khổng Dung thì khẽ gật đầu.

“Ta thắc mắc tại sao ngươi không mở rộng thế lực dù đã tiêu diệt đám đạo tặc hoành hành ở Thanh Châu nhưng hóa ra chỉ chuyên tâm làm việc Bắc Hải tướng (北海相) thôi.”

“…….”

“Không biết nên gọi là trung thành sâu sắc hay là thiếu linh hoạt đây.”

“Im miệng!”

Trước giọng điệu có phần mỉa mai của Tào Tháo thì Khổng Dung vẫn không hề nao núng mà đối đáp.

“Ta đánh giá cao việc ngươi trừng phạt xứng đáng Đào Cung Tổ (陶恭祖, tự của Đào Khiêm) từng xâm lược lãnh thổ khác để lộ dã tâm!”

“…Rồi sao?”

“Nhưng giờ lại muốn tự ý mở rộng thế lực đến tận Thanh Châu thì có ý đồ gì!”

“…….”

“Ngươi cũng chẳng khác gì đám nghịch tặc chiếm cứ khắp thiên hạ!”

Trước câu hỏi ấy thì Tào Tháo khẽ cười.

“Ta chỉ muốn giữ lời mình nói thôi.”

“Cái gì?”

“Duyện Châu, Từ Châu, Thanh Châu.”

Tào Tháo nói đến đó rồi lộ ánh mắt lạnh lẽo.

“Ta sốt ruột nên không chờ lâu được nữa.”

“…….”

“Tránh ra ngay. Nếu không sẽ chém hết.”

“…Toàn quân──! Chuẩn bị chiến đấu──!!”

Khi bầu không khí căng thẳng đến mức sắp nổ tung thì nữ nhân ấn tượng lém lỉnh chen vào.

“Chờ, chờ đã! Xin chờ một chút!”

“…Có chuyện gì. Phụng Hiếu (奉孝).”

Khi mưu sĩ yêu quý bước ra trước thì Tào Tháo trấn tĩnh lại rồi dùng giọng điềm tĩnh nói.

Nữ nhân bước ra trước thì mồ hôi lạnh túa ra rồi vội vàng mở miệng.

“Theo dự đoán của thần thì sớm muộn cũng có thể hòa bình đạt thỏa thuận mà không đổ máu!”

“…….”

“Thần hiểu ngài đang sốt ruột nhưng xin chờ thêm chút nữa!”

Mưu sĩ mà Tào Tháo yêu quý nhất trong lịch sử nguyên bản.

Trước lời khẳng định của quân sư nhìn thấu tương lai ở mức dự tri thì Tào Tháo khẽ nhắm mắt lấy lại bình tĩnh.

“Tốt. Giờ thì chờ vậy.”

“Huu…”

Nghe câu trả lời ấy thì nữ nhân thở phào nhẹ nhõm.

Rốt cuộc phu quân (夫君, cách gọi tôn kính chồng người khác) kia là ai mà chủ công ngày càng lộ vẻ sốt ruột thế này.

Quân sư thiên tài Quách Gia (郭嘉) chỉ mong dự đoán của mình không sai mà thôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!