301-400

Chương 320: Phượng Hoàng (鳳凰) (2)

Chương 320: Phượng Hoàng (鳳凰) (2)

“Ồ, tên kia ăn gì mà lớn đến thế kia?”

Hai đạo quân đối đầu nhau qua một bình nguyên rộng lớn.

Giữa lúc quân đội do Bàng Thống dẫn dắt và quân Đằng Giáp Binh do Ngột Đột Cốt chỉ huy đang trừng mắt nhìn nhau thì một nữ nhân lẩm bẩm đùa cợt.

Người trả lời câu hỏi ấy không ai khác chính là Bàng Thống.

“Đại, Đại tướng quân từng nói hắn là kẻ sống bằng cách nhai sống những dã thú hung ác ở Nam man…”

“A ha. Vậy nên mới không còn giống người nữa sao?”

Cam Ninh tóc nâu sẫm có vài sợi tóc lòa xòa gật gù.

“Quả nhiên lời nói không được ăn bừa là có lý do.”

“…….”

Người xưa cũng biết nướng thịt bằng lửa mà tên này ngay cả hành động ấy cũng không làm.

Giờ thì hiểu tại sao hắn lại có thân hình gần với dã thú hơn người.

Ngột Đột Cốt, kẻ khoe khoang thân hình khổng lồ, nhận ra nữ nhân trước mặt đang sỉ nhục mình thì bước lên phía trước.

“Miệng, chỉ biết, nói nhảm.”

“Hử?”

“Ngươi, cũng là tướng lĩnh, thì, bước lên, đây.”

Nghe Ngột Đột Cốt nói từng câu từng chữ thì Cam Ninh khẽ nheo mắt.

“Nói cũng không ra hồn. Ngươi thật sự bị bệnh ở đâu đó rồi à?”

“…….”

Nghe lời châm chọc ấy thì biểu cảm Ngột Đột Cốt méo mó dữ tợn.

“Hiii…”

Con người khổng lồ vốn đã dữ tợn nay còn làm mặt càng đáng sợ hơn thì Bàng Thống run rẩy toàn thân.

“Sao, sao lại khiêu khích chứ…?”

“Ha ha! Đừng lo. Tiểu mưu sĩ.”

Nhìn Bàng Thống run lẩy bẩy thì Cam Ninh cười lớn một trận rồi xoay đôi kích trong tay bước lên phía trước.

“Đầu lĩnh cũng đã ra lệnh rồi mà.”

Dù chuyện gì xảy ra cũng phải bảo vệ tiểu mưu sĩ và tuân theo kế hoạch của nàng.

Bảo vệ người đóng vai trò đầu não trên chiến trường là chuyện đương nhiên nhưng lý do không chỉ có vậy.

“…….”

Ánh mắt như nhìn đứa trẻ không biết khi nào sẽ chết.

Xét theo một cách thì nghĩ vậy cũng là đương nhiên.

Giữa một tiểu quái vật âm hiểm không đoán được suy nghĩ và một tiểu quái vật có ánh mắt không hề thua kém hổ báo thì kẻ luôn lộ vẻ sắp chết đến nơi.

Tự cho là đang thu nhỏ sự tồn tại nên trốn ở góc khuất nhưng lại nổi bật vô cùng.

Nhìn con thú nhỏ sợ hãi chắc sẽ có cảm giác như vậy.

Kết quả là hiện tại bên cạnh tiểu mưu sĩ đã bố trí đội cảnh vệ nghiêm ngặt đến mức dù có tập kích ban đêm cũng không làm gì được.

Dáng vẻ cưỡi ngựa mặc giáp, tay cầm khiên tròn giữ vững trận hình hộ vệ.

Còn cần nói gì nữa.

Đây chính là những binh sĩ thường ngày hộ vệ Đại tướng quân.

Việc giao binh tinh nhuệ hộ vệ Đại tướng quân cho tiểu mưu sĩ chứng tỏ nàng được yêu chiều đến mức nào.

Bản thân ngài ấy từng nói chỉ cần Tư Dữ và Lữ Bố là đủ.

Dáng vẻ tự nhiên tán tỉnh nữ nhân thì thật sự khiến người ta phải khâm phục.

Vì là đội hộ vệ nên Thiên Hạ Vô Song hiếm khi hứng thú với việc huấn luyện binh sĩ đã trực tiếp huấn luyện khắc nghiệt rồi chọn ra.

Dù vậy vẫn chưa yên tâm nên còn giao thêm nàng và các tướng lĩnh khác nữa…

Trừ khi sét đánh từ trên trời rơi xuống thì sẽ không có chuyện gì xảy ra.

“Dù sao thì cứ nhìn đi. Đây chỉ là món khai vị thôi.”

Cam Ninh xuống ngựa giữ khoảng cách thích hợp rồi thong thả bước đến trước mặt Ngột Đột Cốt.

Đối mặt với thân hình khổng lồ 1 trượng 2 thước (khoảng 276cm) ngay trước mắt thì Cam Ninh huýt sáo.

“Ồ, ngươi thật sự là người sao? Hay là thú vật hóa thành hình người?”

“…Không, cưỡi, ngựa sao.”

“Ngựa?”

Nghe câu hỏi của Ngột Đột Cốt thì Cam Ninh nhún vai.

“Cưỡi thì cũng cưỡi được nhưng ta không thấy lý do gì phải cưỡi cả.”

“…….”

“Cưỡi ngựa rồi cũng phải xuống nhanh thôi mà.”

Cam Ninh dùng kích của mình gõ nhẹ lên vai rồi cười.

“Vốn dĩ ta quen chiến đấu bằng hai chân hơn.”

“…….”

Nghe vậy thì Ngột Đột Cốt im lặng.

Ngột Đột Cốt vốn định ngay khi giao chiến thì bẻ cổ ngựa như Cam Ninh vừa nói.

Ai thích để con cá đã bắt được trượt mất chứ.

Về sức mạnh thì không ai sánh bằng hắn.

Ngay cả vũ khí sắc nhọn cũng không xuyên thủng được.

Một khi đã giao chiến thì thắng lợi thuộc về hắn.

Vậy thì chỉ còn lại việc chặt đầu tướng địch hay không chặt được mà thôi.

Cam Ninh hơi cúi người xuống nói.

“Thôi đừng nói nữa. Xông lên đi. Ngươi là kẻ mạnh nhất Nam man mà?”

“…….”

“Thật sự chậm chạp quá. Hay vì thân hình to lớn nên di chuyển khó khăn?”

“U aaa──!!”

Cuối cùng không chịu nổi sự khiêu khích của Cam Ninh thì Ngột Đột Cốt vung rìu lớn.

Vù uu u─!

Cây rìu khổng lồ chế tạo phù hợp với thân hình khổng lồ của Ngột Đột Cốt xé gió phát ra tiếng sắc bén.

“Ồ, tự tin ghê nhỉ?”

Trước đòn tấn công quá mức chính trực thì Cam Ninh cười khẩy rồi nhẹ nhàng né sang bên.

Ầm─!

Một đòn chứa sức mạnh kinh khủng của Ngột Đột Cốt thì đập nát mặt đất khiến bụi đất bắn tung tóe tứ phía.

Đến mức này thì không nên gọi là rìu nữa mà là cây chùy khổng lồ.

“Sức mạnh thì đỉnh thật.”

Từng giao chiến với Vạn Nhân Chi Địch mà có kẻ sở hữu sức mạnh thế này sao.

Thân hình không khác nàng là mấy mà lại có sức mạnh tương đương hắn thì thật sự đáng kinh ngạc.

Dĩ nhiên tên man di trước mặt thì chẳng là gì.

“Nhưng động tác quá lớn!”

Khác với Quan Vũ dù tung đòn lớn mà không lộ sơ hở thì Ngột Đột Cốt đúng nghĩa là sơ hở khắp nơi.

Chân, eo, cổ.

Có thể tùy ý chọn chỗ đánh đều là sơ hở lớn.

“Để xem phản ứng thế nào nào?”

Cam Ninh vung kích về phía bắp chân không mặc giáp của Ngột Đột Cốt…

Kééét──!!

Đòn tấn công ấy phát ra tiếng kim loại chà xát rồi bị bật ra.

“Hử?”

Cam Ninh trợn mắt tròn xoe rồi lập tức lộn nhào lui về sau trước dáng vẻ Ngột Đột Cốt đã lấy lại tư thế.

Uỳnh─!

Ngay khi Cam Ninh lui về thì một đòn tấn công sắc bén đã giáng xuống vị trí vừa rồi.

“…Tên này thật sự không phải người à?”

Cam Ninh nhớ lại cảm giác tay vừa rồi thì lẩm bẩm.

Không, dùng kích chém vào da trần mà sao lại phát ra tiếng chà xát sắt thép chứ.

Nàng từng nghe chuyện tiên nhân cưỡi mây hay đạo sĩ biến thành đủ loại động vật nhưng chưa từng nghe kẻ không bị đao thương xuyên thủng.

“…Sợ rồi, sao?”

Ngột Đột Cốt lại đập nát mặt đất rồi lộ vẻ đắc ý.

“Với, thứ vũ khí, nhỏ bé, như vậy, thì, ngay cả, vết xước, cũng không, để lại, được.”

“Ngươi, nói, nhanh, chút, được, không.”

“…….”

Cam Ninh bắt chước giọng nói của Ngột Đột Cốt một lần rồi dùng giọng như không có gì nói.

“Ngươi cố tình thể hiện mình là kẻ ngốc không nói được tiếng người sao? Sao lại nói thế?”

“Ta──!! Không phải, kẻ ngốc───!!”

“…Nhìn thì đúng là thế.”

Có lẽ vì da dày và sức mạnh kinh khủng nên trí tuệ bị thoái hóa.

Nhìn Ngột Đột Cốt lao tới như bò tót giận dữ thì Cam Ninh gãi đầu.

‘…Nếu vũ khí không xuyên thủng thì chỉ còn cách đánh đấm thôi.’

Vấn đề duy nhất là con thú này dù bị đánh mấy đòn cũng không ngã.

Không phải không thể thắng nhưng chắc chắn sẽ mất quá nhiều thời gian.

‘Tiểu mưu sĩ cũng bảo cứ đối phó vừa phải rồi rút lui…’

Uỳnh─!

Cam Ninh nhẹ nhàng né đòn tấn công quá mức chính trực rồi đồng thời vung đôi kích đánh mạnh vào bụng Ngột Đột Cốt.

Bịch!

“Hự!”

Nếu là binh sĩ bình thường thì đòn này sẽ lập tức làm xương vỡ nát.

Nhưng Ngột Đột Cốt chỉ lùi một bước rồi vẫn đứng vững như tảng đá.

Cam Ninh nhìn hắn rồi nói.

“Ồ. Càng đánh càng thấy kinh ngạc đấy.”

Xem ra danh hiệu Nam man đệ nhất tướng không phải giả.

Nếu tên thú vật này lao vào thì bộ binh bình thường chắc chắn không chống đỡ nổi dù chỉ trong chốc lát.

“Thôi. Ta đói rồi nên lần sau đánh tiếp.”

“…Dám, bỏ chạy, sao!”

“Nếu ghét thì đuổi theo đi.”

Cam Ninh nhảy lùi ra sau rồi khéo léo đáp lên lưng ngựa rồi lập tức quay đầu.

“Ư, ư a a… Tạm thời rút lui trước ạ!”

Bàng Thống nhìn cảnh ấy thì run rẩy toàn thân rồi vội vàng chạy trốn.

“…….”

Binh sĩ xung quanh thì không phân biệt được tiểu mưu sĩ này đang rút lui theo kế hoạch hay thật sự sợ hãi mà chạy trốn trước khi giao chiến.

Ngay cả quân ta đã nhận kế hoạch trước còn nghĩ vậy thì quân địch sẽ nghĩ thế nào.

“Mau, đuổi theo!”

Ngột Đột Cốt đã bị khiêu khích của Cam Ninh chọc giận đến cực điểm thì bắt đầu đuổi theo quân địch đang chạy trốn.

Tổng cộng ba vạn Đằng Giáp Binh.

Quân tinh nhuệ tối thượng của Nam man quân bật lại đao thương và tên cũng không xuyên thủng lao về phía địch.

───Đạp nát hết!!

───Brù ồ ồ!

Vào lúc bản doanh Đại tướng quân chính thức giao chiến với voi chiến của Mộc Lộc Đại Vương.

───Oa a a a!!

───Đánh bại địch!!

Một trận chiến ác liệt khác cũng đang sắp sửa bùng nổ ở một chiến trường khác.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!