301-400
Chương 366: Năng thần trị thế, gian hùng loạn thế (7)
0 Bình luận - Độ dài: 2,367 từ - Cập nhật:
Từ lâu tôi đã trăn trở suy nghĩ xem nên đối đãi với Tào Tháo như thế nào.
Không phải đang phân vân xem Tào Tháo là địch hay là đồng minh, mà đúng nghĩa đen là nên tận dụng năng lực của cô ấy ra sao.
Có nên tiếp tục để cô ấy hành xử như thuộc hạ của thế lực tôi như đến giờ không?
Hay là dù có chút ồn ào cũng nên hợp nhất hoàn toàn thế lực rồi điều khiển?
Nếu ví với game Tam Quốc thì chính là chuyện đó.
Nên bổ nhiệm thành quân đoàn thứ hai rồi vận hành theo khái niệm chư hầu.
Hay là bản thân tôi là quân chủ phải tự tay kiểm tra từng chút một rồi quản lý.
Trong game thì vì hạn chế của trí tuệ nhân tạo nên theo dõi vài lần rồi nổi điên nên chỉ giao vai trò vận chuyển vật tư, nhưng nơi này là hiện thực rõ ràng.
Ít nhất sẽ không xảy ra chuyện tôi phải tức giận vì tên ngu ngốc kia sao lại tự đào hố như vậy.
Nhưng vì là hiện thực nên ngược lại có những điểm cần chú ý hơn.
Khi nghĩ đến tương lai thì việc trao cho cô ấy quá nhiều quyền lực rốt cuộc có phải việc đúng đắn không.
Không phải lo Tào Tháo sẽ nổi loạn chống lại tôi.
Nếu Tào Tháo thực sự muốn thì tôi đã bị đâm sau lưng không biết bao nhiêu lần rồi đầu vỡ toác từ lâu.
Vậy có phải lo lắng hậu duệ nắm giữ quyền lực khổng lồ sẽ gây ra vấn đề giống như một trong những lịch sử đen tối lớn nhất Trung Quốc là Loạn Bát Vương không?
Cái đó thì lại không phải.
Vốn dĩ là Bát Vương (八王) mà.
Không phải Vương (王) thì làm sao nổi loạn được?
Ta đã từng nhắc đến rồi chứ.
Nhờ Bạch Mã Chi Minh (白馬之盟) mà Lưu Bang chia sẻ với nhân tài dưới trướng nên người không phải họ Lưu (劉) không thể lên ngôi Vương.
Sau khi Hán Cao Tổ chết thì Lữ Thái hậu lên nhiếp chính nắm quyền.
Lữ hậu, một trong tam đại ác nữ Trung Quốc, tự ý phong tước Vương cho thân tộc họ Lữ (呂) rồi sau này bị Chu Bột, Trần Bình và các khai quốc công thần nhà Hán diệt sạch cả gia tộc.
Đó là mức độ mà tước Vương (王) có quy củ kéo dài suốt bốn trăm năm lịch sử nhà Hán.
Tào Tháo muốn lên ngôi Vương thì Tuân Úc cùng nhiều đại thần phản đối chẳng phải vô cớ.
Thường nói lịch sử là sổ tay đáp án sai của nhân loại.
Trong sổ tay đáp án sai đã ghi rõ ràng rằng đừng làm chuyện như vậy thì làm gì có lý do để làm.
Tôi đâu phải kiểu người không ngồi vị trí cao thì miệng mọc gai…
Ngược lại nếu có cơ hội thì tôi còn muốn vứt luôn chức Đại tướng quân đi cho rồi.
Vốn dĩ nhà Hán không chọn chế độ phong kiến (封建制) mà chọn chế độ quận huyện (郡縣制).
Toàn bộ lãnh thổ được chia nhỏ thành quận (郡) và huyện (縣) rồi hoàng đế trực tiếp phái quan lại nhiệm kỳ để cai quản trực tiếp.
Quan lại nhiệm kỳ do ai đó bổ nhiệm.
Với người từng sống ở thời hiện đại thì đây là hệ thống hành chính cực kỳ quen thuộc mà.
Chỉ cần thay quận (郡) và huyện (縣) thành đạo (道) hoặc khu (區), thay từ hoàng đế thành từ thích hợp khác…
Ta-da.
Cấu trúc chính trị quen thuộc với chúng ta đã hoàn thành.
Như vậy thì không thể vì huyết thống mà tự ý truyền lại chức quan như Châu mục hay Đại tướng quân cho con cái.
Giống như thị trưởng Seoul không thể truyền chức thị trưởng cho con trai hay con gái mình vậy.
Nếu chuyện như vậy xảy ra?
Thì hoàng đế, chí tôn của quốc gia, sẽ trực tiếp tuyên bố tôi là nghịch tặc rồi diệt tam tộc.
Đúng nghĩa là cấu trúc tập trung toàn bộ quyền lực vào trung ương.
Nhìn châu Âu thời trung cổ cứ phong kiến này nọ rồi loạn hết cả lên thì biết.
Nhìn vậy thì Tần Thủy Hoàng, người đầu tiên đưa ra chế độ quận huyện, quả là nhân vật có năng lực.
Vấn đề là ông ta già đi thì dần dần hóa điên.
Quyền lực rốt cuộc là cái gì chứ…
Vốn dĩ Loạn Bát Vương xảy ra cũng có lý do đơn giản.
Lý do lớn nhất là một nữ nhân kỳ quặc và xấu xí tự ý thao túng quốc gia, nhưng cũng có phần lỗi của Tư Mã Viêm phục hồi chế độ phong kiến rồi phong Vương cho từng khu vực trong khi hô hào rằng mình khác với Ngụy quốc đã bị mình diệt.
Chắc chắn là khác thật khi tạo ra Ngũ Hồ Thập Lục Quốc, vết nhơ lịch sử lớn nhất Trung Quốc.
Nhìn những chuyện xảy ra sau khi Tư Mã Viêm chết thì Ngụy quốc còn đáng thương hơn.
Dù có chế độ quận huyện mà vẫn xảy ra đấu tranh quyền lực thì nghĩa là hoàng đế cực kỳ vô năng.
Giống như Tư Mã Viêm mà tôi vừa nhắc đến, hay Nhị Thế Hoàng Đế nối ngôi Tần Thủy Hoàng vậy.
Đó thì không phải lĩnh vực tôi có thể can thiệp được.
Chỉ có thể ở dưới âm phủ cầm gậy chờ đợi, khi tên hoàng đế vô năng chết thì đập cho hắn kêu khóc thảm thiết.
Linh Đế (靈帝), hoàng đế tệ hại nhất hậu Hán, giờ chắc đang bị Quang Vũ Đế đánh tơi bời dưới âm phủ.
Thế giới mà quái lực loạn thần thực sự tồn tại thì đánh đập một con ma dưới âm phủ có gì khó.
Dù sao thì Đô đốc vô năng nên xử lý công việc sai sót hay hậu đại đấu tranh quyền lực thì nhờ chế độ quận huyện nên không cần lo lắng.
Vậy vấn đề tôi đang lo lắng rốt cuộc là gì.
Rất đơn giản.
Tính cách của Tào Tháo không biết khi nào sẽ bùng nổ, bay về hướng nào khiến tôi lo lắng.
Tào Tháo Mạnh Đức (曹操 孟德).
Thống lĩnh, võ lực, trí lực, chính trị, mị lực…
Ông là thiên tài không có điểm nào thiếu sót.
Năng lực thống lĩnh từng giành thắng lợi cuối cùng ở vô số trận bất lợi thì khỏi cần nói.
Bị Lữ Bố chiếm bản doanh nhưng ngược lại đuổi hắn đi, đối đầu thế lực Viên Thiệu có quân lực gấp mấy lần cũng lật ngược tình thế giành thắng lợi.
Về võ lực thì sao? Khi quân lính trong doanh trại nổi loạn, một mình ông đã dùng kiếm chém chết hàng chục tên.
Có ghi chép rằng Tào Tháo một lần đi săn đã bắn hơn sáu mươi con chim trĩ nên chắc không chỉ kiếm mà cung cũng giỏi.
Trí lực thì không thể bỏ qua.
Sau trận Quan Độ thì Viên Hy và Viên Thượng chạy trốn đến Liêu Đông nương tựa Công Tôn Khang nên Tào Tháo dự đoán nếu tiếp tục gây áp lực thì Công Tôn Khang sẽ liên hợp với hai anh em, thế là đã cố ý rút quân để Công Tôn Khang cảnh giác rồi giết hai anh em.
Ngoài ra còn năng lực chính trị cai quản lãnh thổ khổng lồ Ngụy quốc, mị lực khiến Trương Liêu, Từ Hoảng cùng vô số nhân tài xuất chúng trung thành…
Tào Tháo nếu chỉ xét năng lực thì tương đương Quang Vũ Đế, vị hoàng đế mạnh nhất hậu Hán.
Không phải vô cớ mà trong game Tam Quốc thì ông có ngũ giác đầy đủ.
Nhưng nhân vật như vậy rốt cuộc tại sao lại thất bại trong việc thống nhất thiên hạ.
Lý do rất đơn giản.
Đôi khi… không, khá thường xuyên thì tính cách tâm thần của Tào Tháo lại bùng nổ.
Tào Tháo là nhân vật đang tiến triển tốt đẹp thì đột nhiên điên lên gây ra đại họa.
Từ Châu đại tàn sát.
Cần phải nói chi tiết sao?
Sự kiện lớn khiến nhân vật Tào Tháo bị đóng dấu ác nhân khắp thiên hạ.
Hơn nữa Từ Châu đại tàn sát xảy ra đến hai lần, đây không phải hành động bột phát vì giận dữ mà là kế hoạch tàn sát hàng chục vạn chỉ vì trút giận, cho thấy tính cách đáng sợ của Tào Tháo.
Đây là nguyên nhân khiến hào tộc Từ Châu như Gia Cát Lượng và Lỗ Túc quay lưng với Tào Tháo, hơn nữa còn tạo lý do để đối thủ cả đời Lưu Bị đứng lên chống lại Tào Tháo.
Cuối cùng vì sự kiện này mà đại bại ở Xích Bích nên quả báo quay về đúng nghĩa.
Ngoài ra còn vô số giai thoại thể hiện tính cách Tào Tháo.
Tuân Úc, đã nỗ lực vô số vì hắn.
Ông phản đối hành động lên ngôi Vương của Tào Tháo nên bị Tào Tháo ghét rồi phải uống độc tự sát.
Một khi đánh giá không còn giá trị sử dụng thì dù là nhân vật trung thành đến đâu cũng không thương tiếc vứt bỏ.
Tào Tháo trước khi chết còn nói điều duy nhất hối tiếc là mất con trưởng Tào Ngang.
Nghĩa là hắn hoàn toàn không cảm thấy tội lỗi với vô số sinh mạng vô tội bị hắn giết.
───Ngài là năng thần trị thế, gian hùng loạn thế.
Giờ nhìn lại vẫn thấy câu này diễn tả Tào Tháo một cách xuất thần.
Tôi cũng nên xem tướng số nếu có cơ hội.
Quả bom lớn không biết khi nào sẽ phát nổ đại hiệu đồ ở đâu.
Tôi đã tiếp tục suy nghĩ xem nên khống chế điểm yếu duy nhất của Tào Tháo là tính cách như thế nào.
Sau khi suy nghĩ chồng chất suy nghĩ thì tôi đã đưa ra một quyết định.
Ta sẽ để cô ấy ở bên cạnh rồi tự tay giám…
Không, tự tay quản lý cô ấy.
Tào Tháo khi ở bên tôi thì trở nên nhu thuận một cách kỳ lạ nên tôi định lợi dụng điều đó.
Giờ đây ngay cả những nhân vật có tính tình dữ dằn như Tư Dữ hay Lữ Bố cũng được tôi kiềm chế tốt mà.
Nếu ví với game thì tôi định trung thành với vai trò khống chế.
Khi khống chế bị phá hủy thì toàn bộ lính đường sẽ biến thành lính siêu cấp…
Nghĩ thôi đã thấy hơi sợ.
“Dạ thưa…”
“Ừ?”
Khi tôi đang tiếp tục suy nghĩ thì từ gần đó vang lên giọng nói rụt rè.
Một trong những tiểu mưu sĩ đã trưởng thành rõ rệt so với lần đầu gặp giống như Tư Mã Ý hay Gia Cát Lượng.
Bàng Thống dùng đôi mắt trong veo nhìn tôi khiến tôi khẽ cười rồi hỏi.
“Sao vậy? Lại thiếu tiền mua sách à?”
“A, không phải! Không phải chuyện đó đâu!”
Không phải cái này.
Dáng vẻ rụt rè dò xét ánh mắt tôi giống hệt lần trước muốn xin mua gì đó.
Bàng Thống mặt đỏ bừng do dự một lát rồi hỏi tôi.
“Phiêu, Phiêu Kỵ tướng quân…”
“…….”
“Tại sao lại phong cho Tào Tháo chức Phiêu Kỵ tướng quân (驃騎將軍), có thể cho thần biết lý do không ạ…?”
“À, chuyện đó sao?”
Có vẻ đã có nhiều lời ra tiếng vào vì bổ nhiệm quan chức quá cao cho Tào Tháo.
Dù sao cũng là bổ nhiệm đột phá thật.
Quan chức gốc của Tào Tháo… hình như là Chinh Đông tướng quân (征東將軍) hay Chinh Nam tướng quân (征南將軍) gì đó.
Từ đó nhảy vọt qua Tứ Phương tướng quân, Vệ tướng quân, Xa Kỵ tướng quân một cách khủng khiếp.
Nếu tôi là người đứng đầu quân bộ thì Tào Tháo đã trở thành người đứng thứ hai quân bộ.
Tôi nghĩ đây là câu hỏi đương nhiên nên gật đầu.
“Đã phong quan chức thì phải phong rộng rãi mới được.”
“…….”
“Hơn nữa nàng có năng lực tương xứng.”
Tào Tháo trong lịch sử nguyên bản là nhân vật có thể vượt qua ngôi Vương để lên ngôi Hoàng đế.
Chỉ là ông không làm vậy mà thôi.
Thực tế thì Tào Phi kế vị Tào Tháo đã “thiền nhượng” từ Hiến Đế nên có thể thấy rõ.
Ông biến hoàng thất thành con rối rồi không cướp ngôi Hoàng đế.
Tư Mã Ý có lẽ cảm động trước điều đó nên sau này hành động tương tự Tào Tháo.
“Vậy sao…”
Có vẻ câu trả lời của tôi không làm Bàng Thống hài lòng nên con bé khẽ nhìn về phía sau mình.
…Dù nhìn thế nào cũng đang dò xét ánh mắt ai đó.
Chẳng lẽ có người khác ở đó?
“Hừm…”
“…?!”
Khi tôi bước từng bước thì Bàng Thống giật mình kinh hãi.
Quả nhiên có người ẩn nấp.
Khi tôi nhìn quanh góc phải thì quả nhiên.
“…Á.”
Quân sư mới lớn của chúng ta đang nghe lén cuộc trò chuyện.
Tôi khẽ cười một cái rồi nói với Tư Mã Ý.
“Sao vậy? Ghen tị à?”
“A, không phải đâu!”
Vậy sao.
Không biết có gì phải dò xét mà nghe lén thế này.
Dù đã qua thành nhân nhưng trẻ con vẫn là trẻ con.
Đến mức này thì Gia Cát Lượng lại trở thành người trưởng thành nhất…
Cốp!
“Á!”
Gì vậy.
Ngươi cũng ở đây à.
“…….”
“…….”
Tôi nhìn tiểu bạch đang cố lén chạy trốn rồi ngã sõng soài tại chỗ mà im lặng.
Đây là lần đầu tiên thấy Gia Cát Lượng lộ dáng vẻ hoảng loạn như vậy.
0 Bình luận