“…Xong chưa? Giờ không nhìn nữa chứ?”
“Ừ.”
Lưu Tích từ cổng thành chạy điên cuồng đến trung tâm thành thở phào nhẹ nhõm.
“Ối giời ơi, suýt nữa thì chết thật rồi. Ánh mắt gì mà đáng sợ thế kia?”
Rõ ràng đang đi trong khi nhìn chằm chằm xung quanh, thế mà chẳng biết từ lúc nào đã chạm mắt với một nhân vật.
Không biết lý do.
Như bị thứ gì đó hút hồn mà ánh mắt tự nhiên ngẩng lên thì phải.
‘…….’
Nhân vật chạm mắt ấy có dáng vẻ cực kỳ ấn tượng.
Mái tóc đen hiếm thấy ở thiên hạ trừ hoàng tộc.
Nghịch lý thay, đôi mắt nâu chứng minh hắn không phải hoàng tộc.
‘Kyau!’
…Và hai đứa trẻ đang trong lòng hắn.
Vì khoảng cách xa nên không nghe được tiếng trẻ con nhưng đại khái chắc là phản ứng như vậy.
Nam nhân trông như đang giữ chức vị không tầm thường ngồi vắt vẻo trên tường thành đang quan sát bọn họ.
Ừ.
Chỉ chạm mắt thôi mà đã khiến binh sĩ bình thường run rẩy vì khí thế đáng sợ từ các võ tướng xung quanh hắn.
Lưu Tích lắc đầu rồi nói.
“Nơi này rốt cuộc là cái quái gì vậy?”
Thành thật thì có nhiều người võ nghệ cao hơn nàng.
Không chỉ Quản Hợi chắc đang ở đâu đó trong Lạc Dương mà nhân vật cai quản Duyện Châu láng giềng Dự Châu nhìn từ xa cũng vượt trội hơn hắn.
‘Ư ư ưm…! Nhìn cường giả là muốn thử sức ngay…!’
‘Yên nào. Đã bảo đừng động vào quân đội ấy rồi mà.’
Lúc ấy để kiềm chế đống cơ bắp trông như sắp lao tới bất cứ lúc nào thì mệt mỏi kinh khủng…
Đây là trực giác của nàng nhưng nếu mặc kệ đống cơ bắp ấy thì xác suất cao sẽ chết.
Chắc là chưa kịp lại gần người tên Tào Tháo kia thì đã chết một cách tức tưởi rồi.
Dù họ không sợ chết nhưng cái chết vô nghĩa thì vẫn muốn tránh.
Võ nghệ cao cường thì có vô số.
Thiên hạ rộng lớn thế kia, thiếu gì người như vậy.
Nhưng các võ tướng vừa gặp khác hẳn.
‘…….’
Hoàn toàn như đã vượt ra khỏi phạm vi con người vài bước.
Hơn nữa bốn quái vật như vậy tụ họp một chỗ đủ khiến Lưu Tích bị sốc.
Nói thế này hơi quá nhưng nếu giao chiến thì không nên đối đầu trực diện mà phải dùng mọi thủ đoạn như phản bội hay ám sát mới có khả năng thắng.
“Này, đống cơ bắp. Lần này không kêu máu sôi sùng sục nữa à?”
Lưu Tích nhớ lại dáng vẻ Hà Mạn mỗi khi thấy cường giả là lao tới như lợn rừng rồi hỏi.
Trước câu hỏi ấy thì phản ứng của Hà Mạn rất bất ngờ.
“Không phải chứ, đồng chí. Giờ đang nói cái gì vậy?”
“Ưm?”
“Dù ta có làm ngươi khó chịu đến đâu thì cũng không nên nói lời bảo ta chết chứ.”
Hà Mạn nói như thực sự bị tổn thương.
“Quá đáng thật đấy. Giờ tim ta đau lắm.”
“…….”
Sao đột nhiên lại hành xử như người bình thường vậy.
Có phải bị sốc quá lớn nên tinh thần đi lạc đã trở về không?
Nhìn cách chữa trị rối loạn nhân cách của đống cơ bắp ấy thì họ thực sự đáng kinh ngạc.
Khi Lưu Tích đang nghĩ ngợi thì Hà Nghi gần đó lên tiếng.
“…Lần này lời hắn đúng. Ngươi sai rồi.”
“…Là lỗi của ta sao?”
Nghe vậy thì mắt Lưu Tích trợn tròn, lão nhân lắc đầu.
“Đẩy người bình thường vào chỗ quái vật thì phản ứng ấy là đương nhiên mà.”
“…….”
Nhớ lại cách chúng thường hành xử thì Lưu Tích chỉ thấy oan ức.
Lúc ấy từ gần đoàn người vang lên giọng nói quen thuộc.
“Gây náo loạn kha khá mà trông vẫn lành lặn nhỉ.”
“Ừ?”
Nữ nhân sở hữu võ lực mạnh nhất trong tàn dư Khăn Vàng hiện tại thở dài thườn thượt.
Quản Hợi – đã vào Lạc Dương trước họ một bước dùng giọng điềm tĩnh nói.
“Tạm thời phải sống im thin thít như chuột chết đi đấy.”
“…Nghiêm trọng vậy sao?”
“Vâng.”
Trước câu hỏi của Lưu Tích thì Quản Hợi khẽ nhìn xung quanh.
“…….”
Vô số ánh mắt từ giữa bách tính, từ ngõ hẻo lánh.
Những kẻ không biết ai phái đến đang giám sát đoàn người.
Quả nhiên là thủ đô Lạc Dương của nhà Hán.
Như đang cảnh cáo rằng nếu họ làm gì ngu ngốc thì lập tức mất đầu.
Nếu không cảm thấy áp lực trong tình huống này thì mới là nói dối.
Nhưng vì từng trải qua tình huống còn kinh khủng hơn nên có thể bình tĩnh vượt qua.
‘Này. Sao ngươi cứ bám theo hoài vậy?’
Tóc đỏ và mắt đỏ như chứa máu.
Vị tướng được gọi là Thiên Hạ Vô Song với tốc độ mà chính nàng cũng không nhận ra chĩa vũ khí vào cổ rồi nói.
‘Cứ ngoan ngoãn theo ta.’
‘…….’
‘Không thì chết?’
Trực tiếp đối diện sát khí kinh người ấy thì chuyện nhỏ cũng có thể cười bỏ qua.
Quản Hợi từng đến Lạc Dương trước đây cười bình thản rồi nói.
“Đi đường chắc mệt và đói rồi, trước hết ăn cơm đã rồi tính tiếp nhé.”
“…Thì làm vậy đi.”
Đoàn người chưa biết gì về Lạc Dương vì luôn ở Dự Châu chỉ biết lẽo đẽo theo Quản Hợi.
──────────
“Ồ. Thật sự thành công rồi.”
Mấy ngày sau khi Trương Liêu xuất chinh.
Ta thốt lên kinh ngạc khi nghe tin Trương Liêu chiếm toàn bộ Dự Châu mà không cần giao chiến lần nào.
Vừa vào Dự Châu đã gặp đám đạo tặc rồi đánh một trận nhưng vì không có tổn thất nào nên gọi là chiến đấu cũng không hợp.
Trương Liêu dẫn đầu kỵ binh xông lên thì chúng ngã rạp như lá rụng.
Đạo tặc đâu được huấn luyện tử tế hay dùng trang bị tốt nên đương nhiên thôi.
Chúng chỉ giúp quân ta tăng công trạng mà thôi.
Quả nhiên là những cái cây hào phóng.
Hy vọng kiếp sau đừng làm hại người khác nữa mà sống lương thiện nhé.
Sau khi diệt đạo tặc thì không có chuyện gì đặc biệt.
Dự Châu Thứ sử Khổng Trụ vừa thấy quân kéo đến trước thành đã mở cổng hàng phục ngay lập tức.
Trần Vương Lưu Sủng tạo không khí bất thường một lát rồi hội đàm với Trương Liêu sau đó rút quân.
Khăn Vàng từng hoành hành ở Dự Châu trở nên im ắng, Dự Châu Thứ sử và Trần Vương, những thế lực có tên tuổi, cũng không có hành động gì đặc biệt.
Khi tình hình diễn biến như vậy thì các hào tộc khắp Dự Châu chỉ có một hành động duy nhất với tôi.
Phục tùng.
Các hào tộc Dự Châu trước đây đóng chặt cửa rồi nhìn ngó phán đoán đại thế đã nghiêng về phía tôi nên gửi đủ loại thư từ và tài vật thề trung thành.
Sau Ích Châu thì Dự Châu cũng bị nuốt chửng mà không cần giao chiến.
Chỉ nghĩ thôi đã thấy miệng ngọt ngào.
…Nhưng rốt cuộc đã nói chuyện gì mà Lưu Sủng lại ngoan ngoãn rút lui vậy.
Dù nghĩ thế nào cũng không tưởng tượng nổi.
Chuyện này đợi Trương Liêu về rồi hỏi sau vậy.
Tôi gật đầu sắp xếp suy nghĩ xong thì nhìn Gia Cát Lượng gần đó.
“…….”
Gia Cát Lượng đang chăm chú nhìn văn kiện rồi trầm ngâm suy nghĩ, dáng vẻ rõ ràng là đang băn khoăn điều gì.
Ta cẩn thận tiến lại gần rồi hỏi.
“…Giờ đang làm gì mà tập trung thế?”
“Á á?!”
Ồ. Giật mình thật sự luôn.
Tiếng kêu lần đầu nghe đấy.
Khi tôi thò đầu qua vai con bé thì Gia Cát Lượng mặt như gặp ma vội vàng lùi lại.
Gia Cát Lượng lùi về sau đỏ mặt rồi ho khan hỏi.
“Chủ, chủ công. Đột nhiên có việc gì ạ…?”
“Chỉ xem ngươi đang làm gì thôi.”
Nhưng không ngờ con bé giật mình đến vậy, bất ngờ thật.
Có phải xảy ra chuyện nghiêm trọng gì mà tôi không biết không?
Có lẽ nhận ra ý trong ánh mắt tôi nên Gia Cát Lượng lén giấu văn kiện ra sau.
“Không có gì đâu nên không cần lo lắng ạ.”
“Thật chứ?”
“Vâng.”
Tôi nhìn phản ứng ấy rồi nói.
“Vậy mà trên văn kiện có danh sách khả nghi đấy…”
“…….”
Gia Cát Lượng nghe lời tôi thì đồng tử hơi run, tôi nheo mắt rồi tiếp tục.
“…Thật chứ?”
“Vâng.”
“Thật sự thật chứ?”
“Đúng vậy ạ.”
“Thật sự, thật sự thật chứ?”
“……Chủ công.”
Bị phát hiện trêu đùa rồi.
Quả nhiên thông minh thật.
Tôi xoa đầu Gia Cát Lượng đang hơi phụng phịu rồi nói.
“Ừ. Ngươi nói vậy thì ta tin.”
“…….”
“Nhưng đừng tự mình gánh hết. Lỡ có chuyện lớn thì nguy.”
Gia Cát Lượng trong lịch sử nguyên bản cũng vì chống đỡ Thục quốc mà chết vì kiệt sức.
Tư Mã Ý mệt thì nghỉ ngơi thích hợp nhưng Gia Cát Lượng thì không, nên tôi lo lắng.
…Đây không phải nói xấu Tư Mã Ý đâu, đừng hiểu lầm.
Bàng Thống cũng hay đọc sách giải trí, nghỉ ngơi đầy đủ.
Trong đám tiểu mưu sĩ thì nếu chọn người làm việc chăm chỉ nhất thì chỉ có Gia Cát Lượng.
Tôi gõ nhẹ lên cái đầu nhỏ rồi dùng giọng kiên quyết nói.
“Nếu thấy mệt thì ta sẽ ép nghỉ nên nhớ kỹ đấy.”
“…Vâng. Thần sẽ khắc cốt ghi tâm ạ.”
Nghe lời tôi thì Gia Cát Lượng cúi đầu thật thấp.
0 Bình luận