301-400

Chương 332: Man Vương (蠻王) (9)

Chương 332: Man Vương (蠻王) (9)

Sau khi Mạnh Hoạch bị Triệu Vân đánh bại thì trận chiến diễn ra dễ dàng.

“Đại, Đại Vương bị đánh bại rồi!”

“Chạy đi! Mau chạy đi!”

Binh sĩ đội quân trâu, những kẻ chỉ tin tưởng và theo Mạnh Hoạch, thì ngay cả đến phút cuối cũng không nghĩ đến việc kháng cự mà chỉ lo chạy tán loạn bốn phía.

Dĩ nhiên những Nam man tộc đã xâm nhập sâu vào trận hình thì không thể một lần nữa phá vòng vây chạy thoát.

“Đám này! Lúc lao vào thì hùng hổ lắm mà giờ lại định chạy trốn sao!”

“Nếu không hàng thì cùng với đám trâu đó bị giết thịt hết!”

Binh sĩ quân ta lao tới với khí thế đáng sợ như thể đã chờ đợi cơ hội này.

Đa số đội quân trâu đã bị binh sĩ giữ chân không nhúc nhích được gì, những Nam man tộc may mắn chưa bị bắt thì nhanh chóng bị Ngụy Diên và Cam Ninh đã dọn dẹp tình hình đánh bại.

Tôi nhìn quang cảnh ấy rồi lẩm bẩm.

“…Quả nhiên nguy hiểm thật.”

Sức phá hoại phá tan phòng trận rồi tạo ra biến số thì không thể xem thường.

May mà các tướng lĩnh và binh sĩ xuất sắc bình tĩnh ứng phó, nếu là đội quân tầm thường thì ngay khoảnh khắc đàn trâu lao tới thì tình hình đã đảo ngược.

Cảm giác như đã thấy hết các loài động vật cả đời ở đây.

Đây đâu phải sở thú mà.

“Đại Vương bị đánh bại sao…?”

“Vậy giờ phải làm sao….”

Bộ binh Nam man định phối hợp với đòn lao của Mạnh Hoạch nhưng bị trận hình chặn lại không tiến lên được thì nhìn tình hình này bắt đầu xáo động.

“Ư a a! Tỷ tỷ──!!”

…Phản ứng của tướng lĩnh chỉ huy đám bộ binh ấy cũng chẳng khác mấy.

Cô nương trông như phiên bản thu nhỏ của Mạnh Hoạch thì lộ vẻ cực kỳ hoảng loạn, đôi mắt run rẩy.

Chỉ huy binh sĩ mà đã thế này thì tình hình làm sao khá hơn được.

Ngay sau đó quân dự bị do Gia Cát Lượng chỉ huy bắt đầu bao vây kẻ địch, quân Nam man sĩ khí đã rơi thì lần lượt vứt vũ khí hàng phục.

Mãnh thú, Đằng Giáp Binh, voi, đến cả trâu.

Trận chiến với Nam man tộc đầy rẫy vô số chuyện đã kết thúc như vậy.

──────────

Dĩ nhiên chiến tranh với Mạnh Hoạch không phải bắt một lần là kết thúc.

Thất Túng Thất Cầm (七縱七擒).

Thành ngữ nổi tiếng nói Mạnh Hoạch bị bắt bảy lần rồi mới thật lòng quy phục Gia Cát Lượng.

Ý nghĩa của câu nói ấy là gì.

Mạnh Hoạch không phải kẻ sẽ hàng chỉ vì bị bắt một hai lần.

“Hàng phục sao! Nói đùa cũng có giới hạn!”

Nhìn xem.

Rõ ràng cô ta là kẻ xông tới trước mà lại đối xử với tôi bằng thái độ chẳng có lỗi gì, thật đường hoàng.

Dù Mạnh Hoạch không xông tới thì sớm muộn tôi cũng sẽ tấn công nên không để tâm lắm.

Tôi nhìn Mạnh Hoạch bị trói chặt bằng dây thừng mà vẫn gào thét inh ỏi.

“Không hàng phục sao, tại sao vậy?”

“Ngươi hỏi điều đương nhiên! Ta chưa từng chiến đấu hết sức đâu!”

Cuối cùng thì cái kiểu trẻ con mà ai đọc Tam Quốc cũng biết đã xuất hiện.

“Chưa chiến đấu hết sức sao. Chẳng phải đã dẫn đại quân ít nhất mười vạn đến đây sao?”

Tôi xem xét những người cùng Mạnh Hoạch tấn công Ích Châu.

Đóa Tư Đại Vương, Mộc Lộc Đại Vương, Ngột Đột Cốt và Chúc Dung vân vân.

Toàn bộ tinh anh các bộ lạc Nam man tụ họp thành đội hình toàn sao.

Chỉ riêng Nam man tộc tôi đang giữ làm tù binh đã lên đến hàng vạn.

Nếu biết chi phí ăn uống cho đám tù binh này thì chắc chắn sẽ kinh ngạc ngất xỉu.

“Ha ha! Chỉ vì con số ấy mà run sợ sao?!”

Nhưng Mạnh Hoạch thì cười lớn như chẳng có gì.

“Nếu thân này trở lại Nam man thì có thể dẫn theo gấp đôi quân số!”

“…….”

“Hơn nữa ở địa hình không quen thuộc nên làm sao gọi là chiến đấu hết sức được!”

Tự biện minh thì thật sự đỉnh cao.

Mạnh Hoạch giờ chỉ đang nói lời hoa mỹ, thực tế chỉ là không muốn hàng nên cố chấp mà thôi.

Tôi dùng giọng điềm tĩnh nói.

“Nếu không hàng ta thì có thể chết đấy?”

“Muốn giết thì giết! Ta không sợ chết!”

Trong ánh mắt Mạnh Hoạch trả lời như vậy thì không hề có chút sợ hãi.

Tự tôn mạnh kinh khủng mà uy hiếp cũng không thông.

Thật sự là kiểu người mệt mỏi.

Vì vậy dù bị bắt sáu lần vẫn cố chấp đòi trận chiến này vô hiệu sao.

Trong trận chiến này đã đánh bại toàn bộ nhân mạch của Mạnh Hoạch bắt đầu từ Mộc Lộc Đại Vương nên chắc chắn không đến bảy lần, nhưng mệt mỏi thì vẫn mệt mỏi.

Ở đây có cách chặt đầu Mạnh Hoạch rồi kết thúc gọn gàng.

Nhưng nếu làm vậy thì lại tạo thêm một man di thù địch với tôi.

Ừ.

Giống như kỵ binh phương bắc cứ bấm chuông rồi chạy mất ấy.

Chỉ là đối thủ không tốt thôi, bản thân Mạnh Hoạch không phải kẻ vô năng.

Ngược lại có thể nói là có năng lực.

Hòa giải các bộ lạc ngày nào cũng nội chiến và sống hòa thuận với tất cả Nam man.

Ở đây thì tự xưng Man Vương (蠻王) khoe khoang nhưng là nhân vật có năng lực xứng đáng với lời ấy.

…Vấn đề là thật sự có thể trở thành vua.

Vì tự tôn mà vứt bỏ vô số lương thực và binh sĩ thì không phải hành động vương giả nên có.

Tôi hỏi Mạnh Hoạch.

“Vậy nếu lần sau lại bại trận thì có thể coi là hàng phục được chứ?”

“…Ừ!”

“Tốt. Vậy thì đi đi.”

“……?”

Khi tôi nói vậy thì Mạnh Hoạch hiện dấu chấm hỏi trên đầu.

“Thật sự thả ta sao? Thật chứ?”

“Ta không phải kẻ nói một đằng làm một nẻo.”

Có lẽ tự nói mà cũng thấy không hợp lý nên Mạnh Hoạch vẫn lộ vẻ ngẩn ngơ.

Tôi nói với binh sĩ gần đó.

“Đang làm gì vậy? Mau thả dây thừng ra.”

“Vâng, vâng ạ!”

Bị tôi đột ngột chỉ định thì binh sĩ vội vàng tháo dây trói cho Mạnh Hoạch, Mạnh Ưu và những người khác.

Tôi nói với Mạnh Hoạch vẫn chưa nắm được tình hình.

“Lần sau gặp thì mong ngươi hàng phục.”

“…Hừ! Lúc ấy tình hình sẽ khác hẳn bây giờ!”

Cuối cùng Mạnh Hoạch cũng nắm được tình hình thì bước chân thình thịch rời đi.

“Ơ, tỷ tỷ! Cùng đi!”

Mạnh Ưu cùng lúc được tháo trói với Mạnh Hoạch cũng theo sau cô ta.

Xác nhận câu trả lời của Mạnh Hoạch rồi tôi nói với những tù binh khác.

“Các ngươi định làm sao?”

Mộc Lộc Đại Vương, Ngột Đột Cốt, Đóa Tư Đại Vương, Chúc Dung….

Tôi hỏi những danh tướng nổi tiếng mà Mạnh Hoạch lùng sục khắp Nam man.

Người trả lời đầu tiên là Mộc Lộc Đại Vương toàn thân bôi thứ thuốc nhuộm không rõ nguồn gốc.

“Ờ thì… Dù ta nói không từ bỏ ở đây thì cũng chẳng còn gì để làm nữa.”

Mãnh thú và voi bản thân tự hào cũng mất hết, yêu thuật thì bị phá trong chớp mắt.

Giờ chỉ còn lại binh sĩ bị tôi bắt làm tù binh nên quyết định của Mộc Lộc Đại Vương rất đơn giản.

“Ta hàng phục.”

Mộc Lộc Đại Vương khác Mạnh Hoạch là chịu khuất phục tự tôn rồi hàng tôi một cách ngoan ngoãn.

Người tiếp theo mở miệng là Ngột Đột Cốt, giờ nhìn vẫn chưa quen.

“Ta, vẫn, còn, nhớ, lúc, ấy.”

Trong tình hình mọi người bị trói dây thừng thì robot Nam man duy nhất bị xích sắt thì dùng giọng trầm nói.

“Cảnh tượng, đất đá, bất ngờ, ập xuống, và cái chết, từ trên trời, giáng xuống.”

“…….”

“Nếu, lúc, ấy, mưa, không, rơi, thì, toàn, bộ, bị, thiêu, chết.”

Có vẻ mai phục của Bàng Thống đã trở thành vết thương lòng lớn.

Tôi khẽ liếc nhìn Bàng Thống thì Bàng Thống xấu hổ trốn sau lưng Tư Mã Ý.

Ngột Đột Cốt từng nhắm mắt nhớ lại quá khứ thì mở miệng.

“Chúng, ta, không, còn, tâm, tư, đối, địch, với, kẻ, đã, biết, điểm, yếu, của, chúng, ta.”

Nhưng nói ngắt quãng đến mức khó chịu.

Thật sự là robot nên chọn từ phù hợp mất thời gian sao?

Trong lúc tôi nghĩ linh tinh thì lời Ngột Đột Cốt vẫn tiếp tục.

“Ô Qua quốc, sẽ, không, chiến, đấu, với, Đại, tướng, quân.”

Ô Qua quốc… Là tên nước Ngột Đột Cốt cai quản sao?

Nghe vậy thì tôi dùng giọng điềm tĩnh nói.

“Tốt. Còn hai người kia thì sao?”

“Ta cũng hàng phục!”

Ngay khi tôi hỏi thì Đóa Tư Đại Vương lập tức cúi người.

“Đột nhiên lóe sáng rồi mất ý thức, tỉnh dậy thì toàn thân bị trói chặt!”

“…….”

Cái đó mà nói một cách đường hoàng được sao.

Đóa Tư Đại Vương cười ha ha rồi nói.

“Độc cũng hết sạch rồi nên chúng ta cũng hàng phục!”

Trước dáng vẻ thừa nhận thất bại sảng khoái thì tôi gật đầu.

“…Ta, không hàng.”

“Hử?”

Người đưa ra câu trả lời bất ngờ nhất chính là Chúc Dung.

Nữ nhân tóc đỏ da đồng giống Mạnh Hoạch dùng giọng điềm tĩnh tiếp tục.

“Bên cạnh hai con ngốc đó mà không có ta thì chúng biết sống sao?”

“Không sao cả nhưng….”

Tôi quan sát thân thể Chúc Dung một lượt rồi nói.

“Có ổn không?”

“…….”

Có vẻ bị thương nặng nên toàn thân quấn băng.

Mạnh Hoạch cường tráng nên không nhận ra nhưng tôi thì biết.

Với tình trạng ấy thì không trụ được lâu.

“…Còn lo cho kẻ địch nữa, thật là người tốt bụng.”

“Ta đúng là vậy.”

Nghe câu trả lời của tôi thì Chúc Dung cười khẩy rồi xoay người.

“Muốn sửa tính ngoan cố như trâu của nàng thì ít nhất cũng phải làm đến mức này chứ.”

“…….”

“Hẹn gặp lại trên chiến trường.”

Dù bị thương nặng nhưng Chúc Dung không hề nhăn mặt mà vẫn đường hoàng bước đi.

…Sửa tính ngoan cố như trâu sao.

Rốt cuộc là ý gì đây.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!