“…….”
“…….”
Hôm nay cũng như mọi ngày, tôi lại có một trận đọ mắt nhìn nhau không chớp mắt với Tư Hỉ đang ôm trong lòng, rồi sau đó mệt mỏi nằm dài ra.
Quả nhiên con người là sinh vật tiến hóa sao.
Tư Hỉ khác hẳn mẫu thân xấu hổ nên tránh ánh mắt mà là một đối thủ cực kỳ mạnh mẽ.
Tôi nằm dài trên chỗ ngồi rồi đột nhiên ánh mắt rơi vào tờ lịch treo trên tường.
Không hổ là lịch cổ đại thì hình dáng nhìn thật khó chịu.
Lần sau phải nhờ làm cho dễ nhìn hơn mới được.
Tôi nghe nói thời cổ đại Trung Quốc dựa vào hiện tượng thiên thể trên trời để tạo ra lịch pháp (曆法) rồi tính toán ngày tháng, đương nhiên tôi hoàn toàn không hiểu gì.
Kiến thức về lịch pháp mà tôi biết chỉ có mỗi việc chòm sao trên bầu trời đêm thay đổi theo mùa và thời gian ngày đêm dài ngắn khác nhau mà thôi.
Nhưng chuyện mùa hè ngày dài, mùa đông đêm dài thì bất kỳ người hiện đại nào cũng biết là kiến thức phổ thông mà.
Dù có xem sách sắp xếp lịch pháp thì với tôi cũng chỉ nghe như mây trôi trên trời nên không hiểu nổi.
Thái Sơ lịch (太初曆) là gì, Tứ Phân lịch (四分曆) là gì chứ.
Sao cứ nói chuyện chỉ mình mấy người biết vậy.
…Dù sao thì cũng có chuyên gia cực kỳ xuất sắc về thiên văn thuật nên không phải vấn đề lớn.
Trương Giác.
Đạo sĩ trong các đạo sĩ, quan sát bầu trời dự đoán thiên cơ, thi triển đủ loại yêu thuật.
Nếu tôi thực sự muốn học lịch pháp thì đến học Trương Giác cũng là cách tốt.
Nhưng với tôi không có chút nhiệt tình học hành nào thì không biết có theo kịp lời dạy không nữa.
Tôi cứ như vậy mà nhìn lịch treo tường trong bao lâu không biết.
“…A.”
Khi đang xác nhận ngày tháng thì tôi đột nhiên nhận ra một lễ hội lớn sắp đến.
Chuseok (Thu Tịch - 秋夕).
Lễ hội lớn diễn ra vào ngày rằm tháng tám âm lịch.
Vì đây là Trung Quốc nên gọi là Tết Trung Thu (Trung Thu tiết - 中秋節) mới đúng.
Ý nghĩa của Tết Trung Thu chẳng có gì to tát.
Chỉ là giữa mùa thu nên gắn chữ Trung Thu (中秋) mà thôi.
Người ta nói đây là ngày trăng tròn và sáng nhất trong năm.
…Thành thật thì tôi không biết có phải tròn nhất không nữa.
Tết Trung Thu… tức là Chuseok thì là lễ hội chung của toàn bộ văn hóa Đông Á.
Không chỉ Hàn Quốc và Trung Quốc mà Việt Nam, Nhật Bản và nhiều quốc gia khác cũng tổ chức lễ hội này.
Nguồn gốc của Tết Trung Thu cũng khá đơn giản.
Chỉ là các quân chủ cổ đại nhìn thấy trăng tròn hoàn mỹ nên cầu mong mọi việc sau này suôn sẻ mà làm lễ tế, dân chúng nhìn thấy thì cùng làm lễ theo rồi trở thành lễ hội.
Có thể thấy rõ người ở vị trí cao ảnh hưởng đến văn hóa thế nào.
Và hiện tại chính là thời đại mà vị quân chủ cổ đại ấy đang làm lễ tế.
Người ta nói Tết Trung Thu trở thành lễ hội toàn quốc vào thời Đường nên ở thời Hán sớm hơn rất nhiều thì dân chúng cũng cùng làm lễ tế rồi ăn uống vui vẻ.
Lễ tế thường diễn ra trong bầu không khí nghiêm trang và trang nghiêm là chuyện bình thường.
“Đang nghĩ gì mà trầm ngâm thế?”
Lữ Bố đang chăm sóc Lữ Hòa ở gần đó nhìn tôi nằm dài rồi hỏi.
“Lễ hội.”
“…Lễ hội?”
Danh tiết (名節).
Từ chỉ những ngày cố định hàng năm để vui chơi hoặc kỷ niệm.
…Quả nhiên lễ hội thì không thể nhịn được.
Nếu người khác không tạo không khí lễ hội thì chỉ mình tôi tạo không khí lễ hội mà thôi.
Khi Lữ Bố nghiêng đầu thì tôi bật dậy khỏi chỗ rồi nói.
“Đi mua hồ bính (胡餠) thôi!”
“Tự dưng lại đi mua bánh?”
Lữ Bố nghe tiếng hét của tôi thì trên đầu nổi dấu hỏi.
Hồ bính (胡餠).
Nói khác là bánh trung thu (Nguyệt bính - 月餅).
Nếu Hàn Quốc ăn tteok trong Trung Thu thì Trung Quốc ăn bánh trung thu trong Tết Trung Thu.
Chắc với người hiện đại thì cái tên bánh trung thu quen thuộc hơn hồ bính.
Tên bánh trung thu là sau này mới có, thực ra bánh trung thu từ thời Hán đã tồn tại trong dân gian với tên hồ bính (胡餠).
Vậy người đặt tên hồ bính thành bánh trung thu là ai.
Chính là Dương Quý Phi, một trong tứ đại mỹ nhân Trung Quốc.
Bà nói tên hồ bính không đẹp nên gọi là bánh trung thu đi thì Đường Huyền Tông đồng ý liền đổi luôn.
Thời kỳ Tết Trung Thu trở thành lễ hội toàn quốc là thời Đường, thời kỳ hồ bính được gọi là bánh trung thu cũng là thời Đường.
Nhìn vậy thì đúng là quốc gia ngọt ngào như tên gọi.
…Dĩ nhiên chữ Đường (唐, nhà Đường) và chữ Đường (糖, kẹo đường) là hai chữ Hán khác nhau.
Nhưng chữ Hán trông giống nhau mà.
Tôi nói với Lữ Bố vẫn đang để dấu hỏi trên đầu.
“Giải thích chi tiết thì phiền nên ta đi mua nhanh đây!”
“Chờ, chờ đã! Cùng đi!”
Khi tôi bật dậy khỏi chỗ thì Lữ Bố khéo léo ôm Lữ Hòa rồi cầm theo Phương Thiên Họa Kích.
Đương nhiên Tư Dữ cũng đứng dậy để bảo vệ tôi và Tư Hỉ trong lòng tôi.
Khi tôi bước đi thì mở toang cửa phòng, và
“…….”
Đối diện mắt với Điêu Thuyền đang đứng ngay trước cửa.
…Giật mình quá.
Cô ấy đứng đó làm gì vậy.
Nữ nhân ấn tượng với vẻ ngoài đoan trang, đeo Thất Tinh Bảo Đao ở thắt lưng đã được tôi cho phép.
Điêu Thuyền có dáng vẻ như đang đứng đây vì có chuyện muốn nói rồi tình cờ đối diện với tôi mở toang cửa.
Tôi cũng không phải kẻ vô duyên nên lên tiếng hỏi Điêu Thuyền.
“…Có chuyện gì sao?”
“Vâng ạ. Chủ nhân.”
Điêu Thuyền cung kính giữ lễ rồi đáp.
“Nếu là hồ bính (胡餠) thì tiểu nữ có thể làm cho ngài…”
“Thật sao?”
Quả nhiên với tay nghề nấu nướng của Điêu Thuyền thì có thể làm được.
So với việc ra ngoài mua thì ở nhà thong thả thưởng thức hồ bính hấp dẫn hơn nên tôi gật đầu.
“Vậy thì nhờ ngươi.”
“Vâng.”
Nữ nhân sau này được gọi là khuynh quốc chi sắc cung kính hành lễ rồi lui ra.
Vừa đẹp vừa nấu ăn giỏi…
Là nữ nhân hội tụ đầy đủ yếu tố khiến nam nhân thích.
Khi tôi đang gật gù một mình nhớ đến Điêu Thuyền thì Lữ Bố đang quan sát tôi hỏi.
“…Đinh Lăng thích nữ nhân nấu ăn giỏi sao?”
“Ừ? Dĩ nhiên là thích chứ.”
Vị giác chiếm phần lớn trong hạnh phúc của con người.
Đến mức có người giải tỏa stress bằng cách ăn rồi mắc bệnh luôn.
Nấu nướng là công việc nặng nhọc có thể gọi là lao động nên nếu giỏi thì đã ghi điểm mấy phần rồi.
Còn có câu nói cùng sống cả đời với nữ nhân nấu ăn giỏi nữa mà.
Liên quan đến chuyện này thì nam nhân thường tranh luận nghiêm túc rằng giữa nữ nhân xinh đẹp và nữ nhân nấu ăn giỏi thì cái nào tốt hơn.
Nghe câu trả lời của tôi thì Lữ Bố lộ vẻ quyết tâm như nghĩ ra gì đó.
“Vậy thì ta cũng phải luyện nấu ăn mới được!”
“Ơ ơ…”
Tôi nhìn Lữ Bố đang nắm chặt Phương Thiên Họa Kích bằng một tay mà lộ vẻ hoảng hốt.
…Lữ Bố nấu ăn sao?
Bộ óc tôi bắt đầu xoay chuyển điên cuồng khi các từ ngữ kết hợp thành câu văn bất thường.
‘Ư a! Lại đập nát rồi!’
Do điều chỉnh lực sai mà đập vỡ thớt hay dao bếp.
‘Bóc vỏ thì dễ thôi! Nhìn này…’
Làm giảm trọng lượng khoai tây hay táo xuống dưới một nửa.
‘…Sao lại đen thui thế này?’
Thể hiện thuật luyện kim kỳ diệu biến nguyên liệu nấu ăn thành than.
Dù nghĩ thế nào cũng không thấy tương lai sáng sủa nên không khỏi có dự cảm chẳng lành.
…Nhưng tưởng tượng Lữ Bố nấu ăn giỏi thì không hiểu sao lại mong chờ.
Ừ. Biết đâu chỉ là định kiến của tôi thôi?
Nhìn thế giới một cách lệch lạc thì không tốt.
Tôi hỏi Tư Dữ ở gần đó.
“Tư Dữ thì sao? Có muốn luyện nấu ăn không?”
“…Không ạ. Em không sao.”
Tư Dữ dùng khuôn mặt vô cảm điềm tĩnh đáp.
“Với em thì an nguy của chủ nhân quan trọng hơn tất cả.”
“Ưm…”
Tôi suy nghĩ một lát trước câu trả lời ấy rồi buông một câu.
“Nếu hai chúng ta bị mắc kẹt ở đâu đó thì sao?”
“…….”
“Nếu ta đói meo đến mức ngất xỉu, hoặc ăn nhầm gì đó rồi lăn ra chết thì làm sao?”
“…!”
Nghe vậy thì đồng tử Tư Dữ mở to như đèn lồng.
Tôi thường bị người xung quanh ngăn cản vì sợ luyện nấu ăn sẽ bị thương.
Nhờ vậy mà tôi gần như không biết gì về nấu nướng.
Thời đại này không có mì ăn liền tiện lợi nên vấn đề càng nghiêm trọng.
Dĩ nhiên tình huống tôi và Tư Dữ bị mắc kẹt ở đâu đó là không có thật.
Nếu thực sự lo thì cứ mang theo thịt khô là được.
…Vấn đề là thịt khô thời xưa dở tệ.
Cảm giác như nhai vỏ cây, không biết là thịt khô hay cục muối vì mặn kinh khủng.
Nghĩ đến thịt khô thời hiện đại thì sẽ rất hối hận.
Tôi từng thế đấy.
Thật sự là đồ ăn nhét vào bụng để sống sót.
Dân du mục phương Bắc dùng thứ này làm thực phẩm chính thì đáng sợ thật.
Ở đó vì khí hậu khô lạnh đặc trưng nên không cần ướp muối cũng được nên tốt hơn chút…
“…Em sẽ cố gắng.”
Có lẽ câu tôi buông ra là đòn chí mạng nên Tư Dữ cũng như Lữ Bố lập tức đứng ra nói sẽ luyện nấu ăn.
Rốt cuộc có thể ăn món do thê tử tự tay làm không đây?
Tương lai thế nào thì chưa biết nhưng giờ thì hơi mong chờ.
0 Bình luận