Tôi vượt qua cửa thành Dương Bình Quan thì trước mắt hiện ra một bình nguyên rộng lớn.
Đúng như lời nói, núi non chính là một bức tường thành khác bảo vệ Hán Trung.
Con đường rộng rãi duy nhất thì bị Dương Bình Quan chặn lại, còn các đường khác thì rủi ro quá lớn nên địch không dám tùy tiện xâm nhập.
Từ khi nhìn thấy thì tôi đã đại khái đoán được nhưng từ góc nhìn phòng thủ thì quả thật là vùng đất rất tốt.
Sau khi tiến vào Hán Trung thì tôi lập tức tìm chỗ thích hợp an trại rồi bắt đầu quyết định cách xử lý những kẻ đã hàng.
“Ngươi là Trương Lỗ sao?”
“…Đúng vậy. Đại tướng quân.”
Tôi nhìn nam nhân mang ấn tượng ôn hòa đang quỳ gối theo sự dẫn dắt của Cam Ninh.
Thân hình khá đầy đặn nhưng không hề xấu xí mà ngược lại trông rất dễ mến.
Có lẽ không có ai hợp với từ “hậu đức” hơn hắn.
Dù vậy vì tôn trọng thân phận một nước quân chủ nên tôi không trói dây.
Tôi nhìn Trương Lỗ đang lặng lẽ chờ đợi cách xử trí của mình rồi nói.
“Để xem nào… Nghe nói ngươi đã sáng lập tôn giáo Ngũ Đấu Mễ Đạo (五斗米道) rồi cai quản Hán Trung.”
“Vâng ạ.”
Trương Lỗ dùng khí sắc điềm tĩnh đáp lại câu hỏi của tôi như thể chẳng có gì cần giấu giếm.
Trương Lỗ là nhân vật đặc biệt hơn tôi nghĩ.
Hắn là quân chủ đã sáng lập Ngũ Đấu Mễ Đạo, sau này được gọi là nguồn gốc Đạo giáo, rồi lập quốc gia chế độ chính giáo hợp nhất, dựa vào đó cai quản Hán Trung.
Vì là nguồn gốc của Đạo giáo nên có thể xem là nhân vật đã để lại một dấu ấn trong giới tôn giáo.
…Dù trong Tam Quốc thì xuất hiện rồi biến mất mà không có chút cảm giác tồn tại nào.
Nếu Thái Bình Đạo là tôn giáo nổi dậy như lửa cháy dưới ngọn cờ lật đổ chính quyền hậu Hán thì Ngũ Đấu Mễ Đạo là tôn giáo tự lập ở thành trì hẻo lánh rồi tự sống tự tại với nhau.
Lý do tôn giáo này được gọi là Ngũ Đấu Mễ Đạo thì đơn giản.
Để nhập đạo thì phải nộp năm đấu gạo.
Tôi lướt qua trúc giản ghi chép cách Trương Lỗ cai quản Hán Trung đến nay.
Hắn coi việc tham gia công trình công cộng và bố thí lương thực là đức hạnh, lập cơ quan phân phát miễn phí lương thực do tín đồ cúng dường để không có ai đói khổ bên đường.
Hơn nữa hắn còn phân chia giai cấp trong tín đồ, ai đọc Đạo Đức Kinh (道德經) do Lão Tử (老子) soạn thì được thăng cấp cao hơn.
Nói cách khác tín đồ Ngũ Đấu Mễ Đạo tham gia công trình công cộng cung cấp sức lao động, bố thí lương thực mình có cho người đói khổ, và nỗ lực học tập để đọc Đạo Đức Kinh.
…Cái gì vậy, tên này có năng lực hơn tưởng tượng nhiều?
Ngũ Đấu Mễ Đạo không dừng lại ở một tà giáo mà trở thành nguồn gốc Đạo giáo thì quả nhiên có lý do.
Lão nhân này dù sáng lập tôn giáo nhưng không có ghi chép nào cho thấy hắn lợi dụng để bóc lột dân chúng.
Dĩ nhiên hắn có biểu hiện chút dục vọng quyền lực như đổi tên Hán Trung thành Hán Ninh nhưng so với các quân hùng khác thì mức này chỉ là đáng yêu thôi.
Tôi dùng giọng điềm tĩnh mở miệng.
“Khác với một kẻ nào đó, ngươi đã hàng thuận nên ta sẽ đánh giá cao điểm này.”
“…….”
Nghe lời tôi thì Trương Vệ gần đó run rẩy toàn thân.
Đúng vậy.
Ngươi có chỗ để chột dạ mà. Phải không?
Nếu tên này không khăng khăng quyết chiến thì có lẽ tôi đã chiếm Hán Trung nhanh hơn chút nữa.
Dĩ nhiên tôi đánh hơi hơi bẩn thỉu nên tổn thất gần như không có nhưng thời gian kéo dài khá lâu.
Khi tôi khẽ liếc nhìn Trương Vệ thì Trương Lỗ cung kính cúi người nói.
“Đại tướng quân, xin ngài hãy khoan dung xử trí.”
“…Hừm.”
Cái này cũng nên gọi là gặp được huynh đệ tốt sao.
Dù sao tôi cũng không có ý định làm gì Trương Vệ nhưng khẽ đe dọa chút thì hắn sẽ tự giác rụt rè hơn.
Tôi giả vờ giọng như chỉ nhịn một lần rồi mở miệng với Trương Vệ.
“Ngươi từ nay về sau không được gây chuyện nữa.”
“Vâng, vâng, sao có thể dám ạ!”
Trương Vệ lộ biểu cảm cực kỳ tái nhợt rồi phủ phục hành lễ.
Có vẻ hắn biết những kẻ dám sỉ nhục tôi trước mặt sẽ bị bệ hạ xử lý thế nào.
…Ưm, lại phải gửi thư nữa rồi.
Nếu cứ để mặc thì chẳng bao lâu Trương Vệ sẽ bị triệu hồi về kinh sư rồi mất tích không dấu vết.
Lưu Ngu, người phụ trách liên lạc giữa hoàng đế và tôi.
Nữ nhân được gọi là trụ cột hoàng thất ấy có thói quen thu thập toàn bộ thông tin về những kẻ dám làm tổn hại uy tín tôi rồi báo cáo lên bệ hạ.
Khi tôi còn là Đại tướng quân thì đã vậy, giờ là quốc tế thì khỏi nói.
Giờ thì dù chỉ là sỉ nhục nhỏ nhặt cũng khiến cô ấy soi mói cho bằng được.
Như kiểu Big Brother vậy, cái này là sao đây.
Thông thường trên chiến trường thì nói lời nặng nề với nhau là chuyện đương nhiên nhưng làm chuyện đương nhiên ấy lại suýt chết.
Hôm nay lại quyết định cứu thêm một người nên tôi vừa nhớ nội dung thư cần viết vừa tiếp tục nói.
“Ta sẽ cân nhắc việc ngươi cai quản Hán Trung tốt đến nay và không đốt kho tàng khiến bách tính rơi vào khốn cùng mà đối đãi hậu hĩnh.”
“Thần xin vinh dự nhận lãnh. Đại tướng quân.”
Trương Lỗ liên tục hành lễ bày tỏ lòng biết ơn với tôi.
Ưm… Đại khái nên phong quan chức gì đây.
Giống như Tào Tháo ở lịch sử gốc thì để Trương Lỗ tiếp tục cai quản Hán Trung sẽ tốt hơn sao?
Ngũ Đấu Mễ Đạo đã lan rộng khắp Hán Trung và cũng không phải tập đoàn quá cực đoan nên chắc không có vấn đề gì.
Tôi không đặc biệt tin tôn giáo nhưng biết rõ lịch sử nhân loại không thể tách rời tôn giáo.
Tôn giáo không phải muốn diệt là diệt được.
Con người vốn bản năng càng cấm thì càng muốn làm.
Dù có nỗ lực diệt tôn giáo nhưng theo tôi biết thì không có cái nào thành công.
Tôi suy nghĩ một lát rồi nhớ đến việc giao Giang Hạ cho Hoàng Tổ, hàng tướng của Lưu Biểu, thì gật đầu.
Đúng vậy. Giang Hạ cũng giao rồi thì Hán Trung có là gì.
Tôi dùng giọng bình thường mở miệng với Trương Lỗ.
“Ngươi cứ tiếp tục cai quản Hán Trung như trước đây.”
“…! Cảm, cảm tạ ngài!”
Ngay khi tôi nói ra thì Trương Lỗ vẫn u ám lập tức nở nụ cười rạng rỡ.
Dù đã đầu hàng nhưng việc bổ nhiệm lại một kẻ từng đối đầu với mình làm Thái thú quả là đối đãi cực kỳ đặc biệt.
Chính vì loạn thế gian hùng Tào Tháo thi hành chính sách này nên mới thu hút được nhiều nhân tài.
Dĩ nhiên nghiệp chướng Từ Châu đại tàn sát quá lớn nên suýt nữa thất bại trước khi thống nhất thiên hạ.
Các nhân tài theo Trương Lỗ cũng không ngờ tôi đưa ra quyết định này nên lộ vẻ hoảng hốt, đặc biệt biểu cảm của Trương Vệ từng khăng khăng quyết chiến thì cực kỳ đáng xem.
Quyết định này của tôi sẽ truyền đến các quân hùng đang do dự có nên đánh với tôi hay không một thông điệp.
‘Chúng ta cứ ngoan ngoãn hàng thì cả đời không lo thiếu thốn chứ?’
‘…Có lẽ vậy?’
Ý là so với đánh nhau rồi bị ghét bỏ thì hàng thuận sẽ không có hậu họa.
Dù sao khả năng thắng đã cực thấp.
Hơn nữa chính thống cũng do địch chiếm ưu thế thì hàng thuận là có phú quý vinh hoa đi kèm, ai lại không hàng chứ?
Trừ khi giống một Lưu (劉) thị hay Viên (袁) thị nào đó bị dục vọng làm hoàng đế làm điên thì sẽ hàng tôi.
Tôi nói với Trương Lỗ.
“Tuy nhiên nếu lại một lần nữa nổi phản thì sẽ không có cơ hội tiếp theo, hãy nhớ kỹ.”
“Thần nào dám ạ.”
Trương Lỗ cung kính hành lễ.
Tôi nhìn hắn rồi đưa mắt cho Triệu Vân và Cam Ninh.
“…….”
Hai người ấy như chẳng có gì khó khăn thì vung vũ khí chặt đứt dây trói các võ tướng quân Trương Lỗ bị trói.
Có cách để binh sĩ cởi dây trói mà sao lại cố tình vung vũ khí.
Đây là cảnh cáo phải tự giác hành xử tốt sao?
Tôi xua tay với các võ tướng vẫn còn đang ngẩn ngơ.
“Giờ thì lui đi. Ta còn việc phải xử lý riêng.”
“Vâng!”
Trương Lỗ đáp lại với dáng vẻ vui mừng dâng trào.
Nhìn vậy thì chắc không phản bội đâu.
Tôi nhìn Trương Lỗ nhanh chóng rời khỏi chỗ rồi quay đầu lại.
“Cam Ninh.”
“Ừ? Đầu lĩnh, có chuyện gì?”
Cam Ninh đáp lại lời gọi của tôi với thái độ thoải mái đến mức thiếu lễ nghi.
Nhưng đầu lĩnh là cái gì nữa.
Đây là cách cô ấy thể hiện lễ nghi theo kiểu riêng sao?
Tính cách thật đặc biệt, tôi nghĩ vậy rồi bỏ qua.
“Việc Gia Cát Lượng giao phó thì xử lý tốt chứ?”
“A… Cái đó hả?”
Cam Ninh nhận câu hỏi của tôi thì quay đầu vẫy tay với tên cướp sông trông khá to con.
Tên cướp sông nhận tín hiệu của Cam Ninh thì bước lên phía trước rồi mở nắp hộp mình đang cầm.
“…….”
Tôi xác nhận nội dung trong hộp thì im lặng một lát.
Trong hộp tên cướp sông cầm là cái đầu của nam nhân mang ấn tượng bỉ ổi.
“A, để tránh hiểu lầm thì nói trước, cái này cũng là tiểu mưu sĩ kia chỉ thị đấy.”
“…Gia Cát Lượng sao?”
“Hắn tội quá nhiều nên bảo cứ ngụy trang thành tai nạn rồi giết luôn.”
Cam Ninh nhún vai.
“Ngụy trang thành nội ứng bị phát hiện rồi bị võ tướng xung quanh giết chết.”
“…Ừ.”
Nghĩ đến tính cách nhân vật ấy thì cũng không có gì lạ.
Dù vậy không ngờ lại giết không chút do dự thế này.
‘Chủ công, việc xử lý kẻ nội ứng thì xin giao cho thần ạ?’
‘Ưm? Ta không ý kiến gì nhưng…’
‘Cảm tạ.’
Tôi nhớ lại biểu cảm của Gia Cát Lượng mà hoàn toàn không đoán được con bé đang nghĩ gì.
‘Hiii…’
Giờ thì tôi hiểu tại sao Bàng Thống lại run rẩy khi nhìn biểu cảm ấy.
1 Bình luận