Tôi nghe kế sách của Gia Cát Lượng rồi gật đầu.
Chắc chắn không phải kế hoạch tồi.
Khi đồi đất hoàn thành thì thực tế tường thành không khác gì bị vô hiệu hóa.
Không cần dựa vào thang hay công thành khí giới vô ích, chỉ cần thong thả bước đi vượt tường thành thì từ lúc ấy trở đi là địa ngục A Tu La mở.
Thường thì công thành chiến là sân chơi của phe có ưu thế về lực lượng. Một khi đánh mất lợi thế phòng thủ của tường thành, phe thủ thành nếu không có kỳ tích xảy ra, chỉ còn nước chờ chết trước kẻ thù tràn qua tường thành.
Chỉ là chiến thuật này từng được Đường Thái Tông Lý Thế Dân sử dụng khi tấn công thành An Thị và thất bại thảm hại nên nghe có vẻ hơi phèn thôi.
Cảnh cố gắng xây đồi đất rồi bị Cao Câu Ly cướp mất rồi liên tục thua thảm thì thật sự đáng thương.
Tôi nhìn tường thành do Mạnh Hoạch xây dựng rồi trầm tư.
Thành thật thì không phải thành được xây dựng tốt lắm.
Chỉ có hình thức tường thành mà thôi, chiều cao cũng khá thấp, trông cũng không vững chãi lắm.
Có lẽ vấn đề là Nam man tộc không quen với thành trì.
Hay đơn giản là thiếu kỹ thuật.
So với Hổ Lao quan nơi địa hình cũng bẩn thỉu tương tự thì khác nhau một trời một vực.
Nếu các kỹ sư đang làm việc chăm chỉ ở Lạc Dương nhìn thấy thì chắc chắn sẽ ôm cổ đau đớn.
Nhưng kẹt nỗi địa hình hiểm trở thế này nên không thể dễ dàng huy động vũ khí công thành được, thật đáng tiếc.
Cây cối mọc dày đặc không có chỗ đặt chân nên chỉ đi bộ thôi đã khó chịu chết đi được, làm sao mang khí giới đến đây.
Xung quanh toàn gỗ nên chế tạo tại chỗ thì không khó nhưng chắc chắn mất thời gian dài.
Tôi suy nghĩ linh tinh một lát rồi dùng giọng điềm tĩnh mở miệng.
“Ừ, cứ tùy ý làm đi.”
“Thần sẽ đáp ứng kỳ vọng của chủ công.”
Nhận được sự cho phép của tôi thì Gia Cát Lượng cúi người hành lễ.
Sau đó hành động của Gia Cát Lượng thì đơn giản.
“Đến ngày mai thì mỗi người hãy chuẩn bị một cái bao có thể đựng thứ gì đó.”
“…….”
Lập tức ra lệnh cho toàn bộ binh sĩ mang bao đến.
Đương nhiên đối tượng cũng bao gồm cả tù binh Nam man tộc.
“Nếu không tuân theo lệnh này thì chém đầu.”
“!!”
Ban đầu Nam man tộc phản ứng khá thờ ơ nhưng khi Gia Cát Lượng nhận ra điều đó cười rồi đưa ra cảnh cáo lạnh lùng thì họ giật mình hoảng hốt rồi vội vàng bắt đầu hành động.
Rồi đến ngày hôm sau.
Người có bao thì mang bao đến, người không có thì đan quần áo mình đang mặc thành thứ gì đó tương tự bao.
Ý chí không muốn chết bằng cách nào đó thì lộ rõ.
Dù sao nếu vì không có bao mà đầu rơi thì chẳng còn gì oan ức hơn.
Gia Cát Lượng cũng không phải người thiếu linh hoạt nên loại ấy thì điềm tĩnh bỏ qua.
Lệnh tiếp theo của Gia Cát Lượng cũng đơn giản.
“Bây giờ thì đến ngày mai hãy đổ đất đầy vào bao ấy.”
“…?”
“Lần này nếu không tuân lệnh thì chém đầu.”
Nếu không tuân thì chém đầu thì biết làm sao được.
Binh sĩ và tù binh thì nghiêng đầu trước lệnh đột ngột nhưng vẫn đào đất xung quanh rồi đổ đầy vào bao.
Một điểm ấn tượng là vì số người làm việc vượt quá mười vạn nên núi xung quanh gần như bị hủy hoại tự nhiên.
Đây chính là sức mạnh của số lượng sao.
Tôi nhìn cảnh cỏ dại rễ cắm sâu trong đất nằm la liệt trên mặt đất rồi thầm mặc niệm một lát.
Kiếp sau đừng sinh ở nơi này mà sinh ở Amazon đi.
Dù lời cầu nguyện của tôi thế nào thì binh sĩ và tù binh cũng đã chuẩn bị mỗi người một bao đất rồi chờ ở doanh trại.
Xác nhận binh sĩ rồi Gia Cát Lượng cười hừ hừ nói.
“Giờ thì Mạnh Hoạch sẽ bị bắt vào ngày mai.”
“…Vậy sao?”
“Vâng ạ.”
Trước thái độ tự tin ấy thì tôi chỉ có thể gật đầu.
Rồi đến bình minh ngày hôm ấy.
Gia Cát Lượng không cho binh sĩ ngủ dùng giọng điềm tĩnh mở miệng.
“Toàn bộ binh sĩ hãy mang bao đất đến gần tường thành rồi vứt đi.”
“…….”
“Ai lên được tường thành đầu tiên thì sẽ nhận thưởng lớn.”
Khi Gia Cát Lượng ra lệnh thì binh sĩ nhận ra ý đồ của con bé mà mang cả bao đất do tù binh chuẩn bị rồi di chuyển nhanh như bay.
“Kẻ, kẻ địch tập kích! Kẻ địch tập kích──!!”
Kẻ địch đang cảnh giới gần đó trên tường thành thì vội vàng hét lớn nhưng Nam man tộc đang ngủ say thì phản ứng khá chậm.
Có lẽ vì chúng tôi kéo dài thời gian không tấn công nên tâm lý đã buông lỏng.
Có vẻ quá ỷ lại vào sự vững chãi của tường thành lần đầu trải nghiệm.
Không phải không hiểu tâm trạng ấy nhưng vẫn quá chủ quan.
Tôi nhớ lại dáng vẻ Mạnh Hoạch cười đắc ý trên tường thành rồi lắc đầu.
Binh sĩ thì dù không nặng cũng tung hứng bao đất rồi vứt dưới tường thành, trong lúc Nam man tộc chưa kịp tỉnh thì đồi đất nối liền tường thành đã hình thành.
Sau đó thì… đơn giản thôi.
Trước khi đồi đất hoàn thành thì nữ nhân tóc bạc lam từ vị trí nhảy nhẹ lên tường thành rồi nhìn quanh một lượt rồi lẩm bẩm bằng giọng điềm tĩnh.
“Ta là người lên đầu tiên.”
Còn cần nói gì nữa.
Nữ nhân ấy chính là Mã Siêu.
“Vậy thì người nhận thưởng lớn là ta sao?”
Mã Siêu nói vậy rồi nở nụ cười đẹp đẽ không hợp với chiến trường.
Rốt cuộc đang nghĩ đến phần thưởng gì mà vui đến vậy.
…Không phải cái tôi đang nghĩ đâu nhỉ?
“Chết đi──!!”
Lúc ấy binh sĩ Nam man tộc nhận ra Mã Siêu xâm nhập thì dùng giọng mạnh mẽ hét lớn rồi lao tới.
Dáng vẻ không hề sợ hãi mà lao vào trước tướng lĩnh xuất sắc như Mã Siêu thì quả nhiên rất hợp với danh xưng dân tộc chiến đấu.
Nhưng chỉ dựa vào khí thế thì đối thủ không tốt.
“Khục!”
“Đám này giống hệt đám ở quê nhà.”
Mã Siêu dùng thương vung một cách bình thản đánh chết Nam man tộc rồi buông lời.
“Không chịu từ bỏ cũng giống, lao vào không sợ chết cũng giống…”
“Ư a!”
“Sống ở nơi khắc nghiệt thì tính cách đều giống nhau sao?”
“Ức!”
Mã Siêu vừa nói vừa không ngừng vung thương.
…Có người khẽ mách nên tôi biết nhưng đúng là tính cách thay đổi chóng mặt khi có tôi ở gần và khi không có tôi ở gần.
Dù không cưỡi ngựa mà vẫn như đồ tể chém ngã kẻ địch thì để lại ấn tượng sâu sắc.
“Ồ, không dễ đối phó nhỉ?”
Cam Ninh đang xoay song kích nhìn tường thành thì huýt sáo.
“Thật sự càng nhìn càng thấy kỳ lạ. Sao cứ liên tục xuất hiện những nhân vật thế này?”
Có lẽ vì đã từng liều mạng với Trương Liêu và Quan Vũ.
Cam Ninh có giác quan xuất sắc trong việc nắm bắt sức mạnh của người khác thì cười lớn.
“Nếu cứ đứng yên thì mất cơ hội lập công rồi!”
Cam Ninh nói vậy rồi giống như Mã Siêu nhảy vọt lên từ đồi đất.
“Nào, ta là người thứ hai! Kẻ nào muốn chết thì toàn bộ lao lên đi──!”
Tôi nhìn lướt qua các tướng lĩnh đang tung hoành trong địch trận như trong nhà mình.
Hoàng Trung thì từ xa đơn phương bắn tên, Trương Liêu cũng lên tường thành gần như cùng lúc với Cam Ninh.
Triệu Vân thì thay thế Tư Dữ và Lữ Bố không thể tùy tiện hành động để hộ vệ tôi.
Khi đội tiên phong do Từ Hoảng và Cao Thuận dẫn dắt bao vây thành thì tôi đưa ra kết luận.
Như Gia Cát Lượng cam đoan thì thành do Mạnh Hoạch thủ thì có vẻ không qua nổi hôm nay.
──────────
Rồi tấn công thành thì đã qua bao lâu.
“…….”
“…….”
Khi mặt trăng biến mất và bình minh dần ló dạng thì Mạnh Hoạch lại bị trói chặt kéo đến trước mặt tôi.
Tôi cứ nghĩ lần này cũng giống lần trước bị ai đó đánh ngất rồi kéo đến nhưng lần này lại tỉnh táo?
Có lẽ đã có thay đổi trong tâm trí.
Tôi nói với Mạnh Hoạch đang cúi gằm đầu như xấu hổ vì bại trận nhiều lần.
“Thế nào. Như lời ta nói lần trước thì đã chiếm được căn cứ của ngươi rồi.”
“…….”
“Giờ đã thật lòng muốn hàng phục ta chưa?”
“…….”
“…?”
Dù tôi hỏi nhưng Mạnh Hoạch vẫn tiếp tục im lặng.
Giờ đang làm gì vậy.
Có lẽ đang suy nghĩ xem nói lời biện minh gì thì mới không phải hàng phục tôi sao?
Nếu là Mạnh Hoạch mà tôi biết thì chắc chắn có thể như vậy.
“Sao lại vô lễ đến thế…!”
“Thôi. Cứ đứng yên đi.”
Tôi ngăn các tướng lĩnh đang định lao tới với vẻ mặt giận dữ rồi tiếp tục nói.
“Có vẻ đang có điều gì đó khiến ngươi băn khoăn. Ta sẽ điềm tĩnh chờ.”
“Thần…”
“Ừm?”
Lúc ấy Mạnh Hoạch dùng giọng nhỏ mở miệng.
“…Hàng…”
“Cái gì? Nói lại lần nữa xem.”
Cô ta lẩm bẩm gì đó nhưng giọng quá nhỏ nên không nghe rõ.
Khi tôi khẽ nghiêng người về phía trước thì Mạnh Hoạch đang cúi đầu đột ngột ngẩng phắt lên hét lớn.
“Thần xin hàng phục!”
“…….”
“Vậy nên xin hãy cứu sống Chúc Dung!”
Trước lời cầu xin bất ngờ ấy thì tôi chớp mắt.
Đột nhiên nói gì vậy.
Khi tôi quay đầu nhìn các tướng lĩnh gần đó thì Trương Liêu dùng giọng điềm tĩnh giải thích.
“Hiện tại Chúc Dung đang bất tỉnh ạ.”
Nghĩ lại thì giờ ở đây có Mạnh Hoạch và Mạnh Ưu nhưng không thấy Chúc Dung.
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
“…Lý do?”
“Có lẽ vết thương do Lữ Bố tướng quân gây ra đã nhiễm trùng.”
Lữ Bố gần đó chỉ vào mình rồi nói.
“Hử? Lỗi của ta sao?”
“Cũng có thể.”
Tôi nhún vai.
Tôi đang nghĩ cách bẻ gãy cái tính ngoan cố như trâu của Mạnh Hoạch thì phương pháp lại là dùng tính mạng mình để uy hiếp.
“Xin nhờ ngài ạ!”
“Xin hãy cứu sống tỷ ấy!”
Cảnh Mạnh Hoạch và Mạnh Ưu vốn tự tôn mạnh mẽ khóc lóc quỳ rạp dưới đất thì khá hiếm thấy.
0 Bình luận