Tôi bắt giữ Mộc Lộc Đại Vương rồi sau đó cố tình lộ rõ hướng di chuyển để nâng cao cảnh giác của Mạnh Hoạch.
Lý do tôi hành động như vậy thì rất đơn giản.
‘Đại, Đại tướng quân, ngài có thể chặn viện binh của Mạnh Hoạch nếu có không ạ…?’
‘Chuyện đó thì đơn giản thôi.’
Để loại bỏ mối đe dọa có thể làm rối loạn kế hoạch mà Bàng Thống đã nghĩ ra.
Kế hoạch dụ Đằng Giáp Binh do Ngột Đột Cốt dẫn dắt vào khe núi rồi tiêu diệt toàn bộ.
Nếu viện binh của Mạnh Hoạch đột phá vòng vây cứu Ngột Đột Cốt thì chẳng phải công cốc sao.
Tôi dùng binh khí bí mật của Gia Cát Lượng và sức mạnh áp đảo của các tướng lĩnh dưới quyền để đánh bại Mộc Lộc Đại Vương trong chớp mắt.
Sau đó tôi cố tình tuần tra gần doanh trại Mạnh Hoạch một cách phô trương để chọc tức cô ta.
Tôi cũng nghĩ đến việc cắt đứt đường tiếp tế nhưng nếu trong lúc ấy cô ta chạy đến cứu Ngột Đột Cốt thì tình hình lại rối tung.
Đường tiếp tế thì sau này cắt cũng được nên trước mắt tập trung đánh bại đội quân Đằng Giáp Binh.
Trước hành động khiêu khích liên tiếp của tôi thì Mạnh Hoạch giận dữ phái vài đạo quân đến.
Tôi thì mỗi lần đều mừng rỡ như được cho bánh kẹo mà nuốt chửng hết.
Nếu cô ta tự nguyện tách quân thì tôi chỉ có lợi thôi.
Mạnh Hoạch đang thắng liên tiếp ở Ích Châu nên có lẽ nghĩ tôi cũng giống các đội quân từng đối đầu trước đây.
Cô ta vẫn chưa biết Mộc Lộc Đại Vương đã bị tôi đánh cho tan nát sao?
“Thần thường hay chậm chạp nên có lẽ cô ta nghĩ thần đang làm vậy!”
Mộc Lộc Đại Vương toàn thân bôi thứ thuốc nhuộm không rõ nguồn gốc thì bị trói dây thừng mà vẫn dùng giọng đầy sức mạnh nói.
“Vậy nên thần phải ở tình trạng này đến bao giờ chứ!”
“Ta cũng không biết.”
“Không thể nào!”
Trừ lúc ăn cơm thì thân trên bị trói chặt bằng dây thừng nên Mộc Lộc Đại Vương dùng giọng kinh ngạc hét lớn.
Theo lời Trương Giác thì nên hạn chế tự do hành động của yêu thuật sư.
Nếu đáp ứng điều kiện thì cô ta có thể dùng yêu thuật quái dị bất cứ lúc nào nên không được lơ là cảnh giác.
Phù ô ô──!
Lúc ấy con voi trắng đang ở tư thế khó chịu giống Mộc Lộc Đại Vương thì kêu lên.
Nếu voi phát điên giữa trận hình thì sẽ đại loạn.
“Ơ, không chịu ngoan sao? Có muốn ta biến thành thịt luôn không?”
Phù ô ô…
Lữ Bố ở gần vỗ vỗ vào mũi thì voi lập tức ngoan ngoãn.
Cố tình vỗ vào chỗ tên từng xuyên thủng thì thật sự uy hiếp.
Người ta nói giác quan của dã thú thường vượt trội hơn người.
“…….”
Xung quanh có Tư Dữ, Lữ Bố và các tướng lĩnh đáng sợ khác thì con thú nào dám nảy ý xấu.
Trực giác sinh tồn qua thời gian dài tiến hóa của động vật thì không thể xem thường.
Nói thẳng thì nếu nó phát điên ngay bây giờ thì vô số thương ném và tên sẽ biến voi thành thứ từng là voi.
Ngoài ra nhờ mang theo tù binh bộ lạc Mộc Lộc Đại Vương nên tốc độ hành quân giảm đáng kể.
Nhưng chúng tôi là đạo quân nào chứ.
Dù tốc độ chậm hơn chút thì cũng không phải không đối phó được với Mạnh Hoạch.
“Rút, rút lui! Lui quân!”
“Ư a a! Sao lại có con quái vật như vậy!”
Tôi nhìn tướng lĩnh dưới trướng Mạnh Hoạch là Đổng Đồ Na dẫn binh sĩ chạy thục mạng thì gật đầu.
Nếu Mạnh Hoạch đích thân đến thì tôi còn có thể bắt rồi thả để trừ dần mạng cô ta nhưng tiếc quá.
“Hừ, chẳng là gì…”
Mã Siêu cùng kỵ binh Khương tộc tung hoành chiến trường thì lau máu trên thương nói.
“Phải nhanh chóng kết thúc để tiếp tục việc lúc nãy…”
“Ưm? Tướng quân, ý ngài là sao ạ?”
Phó quan gần đó hỏi thì Mã Siêu dùng giọng lạnh lẽo đáp.
“…Ngươi không cần biết.”
“Vâng, vâng ạ! Thần hiểu rồi!”
Phó quan Khương tộc nhận ra không khí bất thường thì vội vàng giữ khoảng cách.
Hắn cũng vất vả thật.
Sao lại hỏi thừa thế chứ…
“…….”
Triệu Vân đang dẫn bộ khúc của tôi thì giữ vẻ mặt điềm tĩnh.
Tỷ muội vườn đào, những người ngày nào cũng lao vào tôi, đã yêu cầu được ở lại Lạc Dương vì phòng khi có chuyện.
Thành thật thì dù không phải lý do ấy thì ta cũng cho nghỉ phép nên chúng ở lại.
Giờ không biết họ đang làm gì ở Lạc Dương.
Có lẽ đang cười đùa vui vẻ ở đâu đó.
Tôi cũng muốn vui vẻ nhưng nếu tôi không có mặt thì những nhân tài tính tình khó chịu có thể gây chia rẽ.
Ngồi vị trí Đại tướng quân mà chỉ ở kinh sư làm màu thì tôi cũng thấy không ổn.
Vốn dĩ để lập uy quyền thì tôi đích thân xuất chinh là cách để lại ấn tượng sâu sắc nhất.
Tào Tháo hay Lưu Bị dù tuổi cao vẫn đích thân dẫn quân thì cũng vì lý do ấy.
Ngoài việc lập uy quyền thì lo lắng nếu bản thân không có mặt thì chiến tranh sẽ thế nào.
Mặc dù họ đã tự tạo ra những vết nhơ như Xích Bích hay Di Lăng, nhưng đó là do đương sự quá tự phụ vào khả năng của bản thân và bỏ ngoài tai lời khuyên của những người xung quanh.
Tôn Quyền cũng oai phong dẫn quân rồi thua ở Hợp Phì nên cũng tương tự.
…Có lẽ một ngày nào đó tôi cũng làm chuyện ngu ngốc mà đại bại.
Phải nghe lời thật tốt mới được.
“Chủ công! Có báo cáo ạ!”
Khi tôi đang trầm tư thì truyền lệnh gần đó tiến đến hành lễ.
Tôi nhìn truyền lệnh rồi hỏi.
“Chuyện gì?”
“Vâng! Đạo quân thứ hai đã đánh bại Đằng Giáp Binh do Ngột Đột Cốt dẫn dắt ạ!”
Bàng Thống làm được rồi.
Gần đây có khói đen bốc lên từ khe núi thì…
Có vẻ kế hoạch hỏa công Bàng Thống đề xuất đã thành công.
Mong là Hoàng Trung làm tốt.
Trong Tam Quốc Diễn Nghĩa thì Gia Cát Lượng nhìn cảnh Nam man binh cháy chết mà than thở.
Giết hại nhiều người thảm như vậy thì chắc chắn không chết yên lành.
Nếu vậy thì trăm vạn đại quân Tào Tháo bị thiêu ở Xích Bích thì sao.
Thành thật thì tôi cũng tò mò.
Dù sao cũng không thể biết suy nghĩ của La Quán Trung nên thôi bỏ qua.
Nhớ lại thì sau khi khói đen bốc lên thì không lâu sau mưa rơi thì phải.
Cái đó là sao nhỉ?
“Những Đằng Giáp quân sống sót sau hỏa công thì đã bắt làm tù binh ạ… Nên xử lý chúng thế nào ạ?”
“Bắt làm tù binh?”
Đã dụ Đằng Giáp Binh vào khe núi rồi thiêu cháy mà vẫn có người sống sót sao.
Có lẽ nhờ mưa rơi đúng lúc hay đã tính cả điều này.
Nếu là vế sau thì tôi chắc chắn sẽ kinh ngạc.
“Tổng cộng bao nhiêu tù binh?”
“Vâng. Khoảng một vạn người ạ.”
Tốc độ hành quân vốn chậm nay lại chậm hơn nữa.
Từ Hán Trung và Kinh Châu vẫn liên tục gửi lương thực nên không lo chết đói nhưng quản lý tù binh cũng phiền phức nên hơi lo lắng.
Dù vậy thả tự do thì ngu ngốc.
Nếu thả gần quê hương thì chúng tự về với gia đình nhưng thả man di ở nơi xa lạ thế này thì mười phần chín sẽ lại hợp lưu với Mạnh Hoạch.
Không có lương thực và không biết đường thì làm gì được chứ.
Điều may mắn là đã bắt cả Mộc Lộc Đại Vương và Ngột Đột Cốt làm tù binh nhưng…
───Từ đây về quê hương các ngươi có biết đường không?
───Ơ… Thần không biết lắm ạ!
───…….
Thành thật thì tôi không tin mấy kẻ đó có thể an toàn về quê.
Cảm giác chúng chỉ mù quáng theo Mạnh Hoạch mà không nghĩ gì.
Tôi từng nghĩ nên cử người dẫn đường nhưng có điểm hơi bận tâm nên không muốn làm vậy.
Trước hết đã nhận lời hứa không hợp tác với Mạnh Hoạch nhưng tình hình sẽ thế nào thì không ai biết.
Dù sao với danh tiếng Man Vương (蠻王) của Mạnh Hoạch thì giữ lại an toàn hơn.
Còn phải hỏi kỹ Mộc Lộc Đại Vương nữa.
“Mộc Lộc Đại Vương sao.”
“Vâng!! Đúng vậy!!”
Tôi không phải huấn luyện viên quát tháo tân binh mà sao cô ta lại hét lớn thế này.
Có lẽ muốn lấy lòng tôi nên tôi hỏi điều thắc mắc với Mộc Lộc Đại Vương.
“Ngươi biên chế mãnh thú như hổ thành đội quân thế nào?”
“…? Chỉ cần cho ăn no rồi huấn luyện là được thôi ạ.”
“…….”
Mộc Lộc Đại Vương đáp như thể tôi hỏi điều đương nhiên.
Vậy huấn luyện thế nào chứ.
“……Trước mắt còn việc gấp nên để sau ta hỏi tiếp.”
“…? Vâng, thần hiểu rồi!”
Tôi rời mắt khỏi Mộc Lộc Đại Vương đang đáp đầy sức mạnh rồi nói với phó quan gần đó.
“Nếu có kẻ đối xử thô bạo với tù binh man di thì nghiêm trị theo quân pháp mà báo cho toàn quân.”
“Vâng!”
Nếu ngược đãi Nam man tộc thì dễ sinh bất mãn và gây chuyện.
Nhưng giết tù binh?
Nghĩ đến lý do Hạng Vũ thắng mọi trận cuối cùng bại vong thì tuyệt đối không thể làm vậy.
Đó là tạo thêm kẻ thù quyết chiến đến cùng.
Trừ khi muốn xóa sổ dân tộc Nam man khỏi Trung Quốc thì không nên làm vậy.
Tôi giữ vị trí chờ Bàng Thống hội quân và không lâu sau quân đội Bàng Thống xuất hiện ở xa xa.
…Mang theo một nhân vật khổng lồ đến mức nhìn thôi đã thấy vô lý.
Gì vậy, robot sao?
0 Bình luận