301-400

Chương 381: Dự Châu (9)

Chương 381: Dự Châu (9)

Biết là đường đột, nhưng ở đây tôi muốn hỏi một câu.

Bạn nghĩ mỗi ngày có bao nhiêu người qua lại thủ đô Lạc Dương của nhà Hán?

Bao nhiêu chứ.

Đương nhiên là cực kỳ đông.

Tại sao thủ đô lại gọi là thủ đô.

Vì giao thông thuận tiện và mọi hoạt động tiêu dùng đều tập trung nên mới gọi là thủ đô.

Trừ khi bị ngoại xâm hay nội loạn khiến quốc gia hỗn loạn rồi phải vội vã chạy trốn thì thủ đô thường có đặc điểm như vậy.

Đương nhiên lao động ra vào nơi ấy có bao nhiêu, thương nhân vào bao nhiêu.

Vì vậy binh sĩ kiểm tra ở cổng thành thực sự đang trải qua địa ngục.

“Dừng lại! …Xác nhận thân phận!”

Nhìn kìa.

Mới đổi ca chưa bao lâu mà đã lộ rõ vẻ mệt mỏi.

Vì dân chúng muốn ra vào Lạc Dương quá đông nên phương pháp kiểm tra cũng được đơn giản hóa nhưng cũng có giới hạn của nó.

“Đại, Đại tướng quân. Ngài đến đây có việc gì ạ?”

“A. Chuyện đó sao?”

Khi tôi chọn một chỗ thích hợp rồi nhìn chằm chằm cổng thành thì một nam nhân tiến lại gần với thái độ cung kính.

Trang phục giáp trụ trông rất cao cấp nên chỉ nhìn thôi cũng biết là quản lý phụ trách cửa đông Lạc Dương.

Có thể xem là tương tự chức Lạc Dương Bắc Bộ Úy (落陽北部尉) nơi Tào Tháo từng dùng gậy đánh chết thân thích của Thập Thường Thị.

Dù thời đại hay vùng đất nào thì quyền hạn của chức vụ quản lý xuất nhập quân sự cũng rất lớn.

Nói thẳng ra thì ngay cả hoàng đế nếu vi phạm giờ giới nghiêm cũng có thể bị đóng cổng bảo ngày mai mới vào.

Đây không phải nói dối.

Thực sự có sự kiện quan viên giám sát cổng thành lấy lý do giờ giới nghiêm mà chặn đường hoàng đế.

…Dĩ nhiên nếu hoàng đế là nhân vật bình thường thì chắc chắn không gánh nổi hậu quả nhưng nhân vật chính của sự kiện ấy là Quang Vũ Đế kiến lập hậu Hán nên viên hiệu úy trung thành với nhiệm vụ mà không nhìn sắc mặt đã được thăng chức cao hơn.

Ngược lại viên quan nhận ra Quang Vũ Đế rồi mở cổng lại bị giáng chức.

Dù là hoàng đế cũng không có ngoại lệ với pháp luật… Đó là một giai thoại dạy bài học như vậy.

Tôi nhìn viên quản lý rồi dùng giọng không có gì đặc biệt mở miệng.

“Không có chuyện gì lớn. Chỉ là có thứ cần xác nhận thôi.”

“Xác nhận… ạ?”

Nghe câu trả lời của tôi thì viên quản lý nghĩ tôi đến kiểm tra bất ngờ vì nghi ngờ công việc của mình mặt mày tái mét.

Ưm… Nếu ví với hiện đại thì giống như vài cấp cao đột nhiên đến đồn cảnh sát chốt chặn vậy.

Là tôi thì tôi cũng sợ run rẩy thôi.

“Gì vậy. Cuối cùng cũng là công việc à.”

“Đại khái giống vậy.”

Lữ Bố vừa nãy hỏi tôi đến đây làm gì càu nhàu với biểu cảm bất mãn.

“Hừ. Lại là câu trả lời mơ hồ gì thế kia?”

“Là công việc thì là công việc… Nhưng nếu hỏi có phải việc bắt buộc phải làm thì cũng không phải.”

Chỉ là nửa tò mò nửa công việc nên mới đến đây thôi.

───Bách tính sẽ sớm đến Lạc Dương.

Bức thư của Trương Giác hiện đang ở Dự Châu cùng Trương Liêu làm việc chăm chỉ.

───A, trên đường đi phát hiện dược liệu Hoàng (黃) nên gửi kèm. Đây là dược liệu có tác dụng phụ mạnh nên nhất định phải theo đơn của y quan mới sử dụng.

Trong thư có kèm dược liệu gọi là Hoàng (黃).

Lượng ít đến mức nghĩ ‘Chỉ có thế thôi sao?’

Vì thư có phần đột ngột nên tôi đến tìm Hoa Đà có kiến thức y học vượt trội nhất hỏi thì đây là dược liệu gọi là Ma Hoàng (麻黃).

‘Đây là dược liệu phát hãn (發汗, khiến ra mồ hôi) thường được kê đơn cho người bị cảm lạnh hay ớn lạnh.’

‘…Vậy sao?’

‘Nếu dùng quá liều thì có thể dẫn đến tử vong, là dược liệu nguy hiểm… Nhưng với lượng ít thế này thì không vấn đề gì.’

Hóa ra là dược liệu nguy hiểm hơn tưởng tượng rất nhiều.

Trên đời có dược liệu nào không nguy hiểm đâu nhưng thứ này nếu lạm dụng thì có thể chết bất cứ lúc nào.

Có một điểm nghi hoặc là tại sao Ma Hoàng lại viết là Hoàng (黃).

Dù Trương Giác không sánh được với Hoa Đà nhưng cũng không phải y quan non nớt đến mức nhầm tên dược liệu.

Hoa Đà cũng bình thản nhận xét rằng lượng đã được điều chỉnh chính xác mà.

…Ta nghĩ vậy nhưng thực ra đã đoán được phần nào.

Câu nói bách tính sẽ sớm đến và chữ Hoàng (黃) cố ý thêm vào sau.

Dù nghĩ thế nào cũng giống như ám chỉ Khăn Vàng (黃巾軍).

Trương Giác lo lắng có kẻ khác đọc trộm thư nên mới nói vòng vo như vậy.

“…….”

Nên gọi là chu đáo hay sao đây.

Ai dám đọc trộm thư gửi đến Đại tướng quân chứ nhưng cẩn thận thì không có gì xấu.

Khi viên quản lý và binh sĩ giám sát cổng thành đang đổ mồ hôi lạnh dồn sức kiểm tra thì tôi nói với Lữ Bố.

“Lữ Bố.”

“Ừ? Gì vậy?”

“Trong đám bách tính kia, ngươi có thể phân biệt được những kẻ trông hơi đánh đấm không?”

“Hơi đánh đấm…? A ha.”

Lữ Bố thoáng nghiêng đầu nhanh chóng hiểu lời tôi rồi hỏi lại.

“Ý là những kẻ giỏi đánh nhau đúng không?”

“Ừ.”

“Hừ hừ! Hỏi chuyện đương nhiên!”

Lữ Bố dùng biểu cảm và động tác tự tin khịt mũi.

“Ta là ai chứ! Với ta thì chỉ cần nhìn dáng đi cũng phân biệt được hết!”

“Ồ hô.”

Quả nhiên là nhân vật được gọi là Thiên Hạ Vô Song.

Trong Tam Quốc diễn nghĩa, Tào Tháo ám sát Đổng Trác thất bại nên dùng mưu kế dâng Thất Tinh Bảo Đao nhận từ Vương Doãn rồi chạy trốn, Lữ Bố quan sát rồi nói rằng dù nhìn thế nào thì tên này cũng định ám sát ngài, nhìn thấu chính xác.

Đổng Trác không nghi ngờ lời Lữ Bố gọi Tào Tháo quay lại thử, khi Tào Tháo cưỡi ngựa rời thành thì nhận ra hắn thực sự định ám sát mình nên nổi trận lôi đình hạ lệnh truy nã.

Sau đó gặp Trần Cung rồi xảy ra sự kiện Lữ Bá Xa có thể nhìn thấu nhân tính Tào Tháo cùng vô số chuyện khác nhưng giờ chưa xảy ra nên tạm bỏ qua.

Dù sao thì sự nhạy bén của Lữ Bố đến mức có thể xảy ra những chuyện ấy.

Tôi nhờ Lữ Bố một việc.

“Vậy thì quan sát bách tính và phân biệt những kẻ đặc biệt giúp ta được không?”

“…Đặc biệt?”

“Ví dụ như võ nghệ cao cường đến mức khả nghi.”

“Mức đó thì không khó.”

Nghe lời tôi thì Lữ Bố gật đầu.

“Nhưng chỉ phân biệt thôi sao? Không cần bắt giữ à?”

“Chỉ muốn quan sát từ xa thôi.”

“Ưm… Dù sao cũng đặc biệt thật.”

Lữ Bố lẩm bẩm như không hiểu ý tôi chút nào.

“…….”

Tôi cũng nghĩ đến việc nhờ Tư Dữ gần đó nhưng Tư Dữ không thích tôi biến mất khỏi tầm mắt dù chỉ chốc lát nên khả năng từ chối rất cao.

“…….”

Vấn đề là Tư Hỉ đang trong lòng tôi cũng thừa hưởng tính khí ấy từ mẹ.

Nhìn ánh mắt hai người gửi đến tôi kìa.

Như sắp bắn laser vào tôi vậy.

“A bu a!”

“Ưm…. Thưa Chủ công, thần biết nói vậy là mạo phạm, nhưng….”

Lúc ấy Quan Vũ đang bị con gái mình sờ soạng mặt lén tiến lại gần tôi.

Tôi nhìn Quan Bình đang cười toe toét nhìn tôi rồi khẽ cười.

“Ừ. Đưa đây.”

“Thần, thần thật thất lễ.”

Bất ngờ ôm hai đứa trẻ trong lòng thì tôi trông không phải Đại tướng quân mà giống hệt người cha đang khổ sở vì việc nuôi con.

…Ít nhất tạm thời không phải lo tập tay nữa.

Trẻ con không nặng nhưng vì sợ làm rơi nên không thể không dồn sức.

Dù sao vì những đứa trẻ ấm áp này thì có gì mà không làm được.

“Bù u u…”

“Á. Lữ Hòa giận rồi.”

Lúc ấy Lữ Bố đang ôm Lữ Hòa phát ra âm thanh ấy nhưng không còn cách nào khác.

Hai đứa thì còn xoay xở được nhưng ba đứa thì quá sức.

Trong truyện tranh hải tặc cũng có kiếm sĩ dùng miệng ngậm một trong ba thanh kiếm mà.

“…….”

Dù vậy nếu giao Tư Hỉ cho mẹ nó thì lại bám áo không buông nên không có cách nào.

Nếu ở ngoài bị thương thì sao đây.

Tôi chết cũng không muốn thấy cảnh ấy.

“…Ừ?”

Lúc ấy Trương Phi dùng tay che nắng nhìn chằm chằm gì đó phát ra giọng nghi hoặc.

“Ở kia có kẻ nhìn là thấy khả nghi rồi.”

“Thật sao?”

“Ừ. Kia kìa.”

Nghe vậy thì tôi nhanh chóng quay đầu nhìn hướng Trương Phi chỉ.

Và ở đó nhìn thấy.

“Ơ… Đến Lạc Dương có việc gì vậy?”

“Hừ ưm──! Không thấy cơ bắp này sao!”

Nam nhân cơ bắp khổng lồ đang khoe cơ bắp của mình.

“Ta là Đại Hiền… Không! Ta đến đây để nộp đơn làm lính, nguyện trung thành với quốc gia này──!!”

“…….”

“Mắt nhìn gì vậy! Không tin ta sao!”

Nam nhân đội nón lá lạ lùng đang tỏa ra sự hiện diện khắp mọi hướng.

“…Là nhân vật hơi đặc biệt nhỉ.”

“Hơi đặc biệt thì chưa đủ đâu.”

Nghe lời Lưu Bị đang theo tôi gần đó thì tôi chỉ có thể đáp lại như vậy.

Khiến người ta không nghĩ đến khả năng khả nghi vì quá đường hoàng.

“Thằng điên này…”

“…….”

Nữ nhân có lẽ là người đi cùng cơ bắp buông lời chửi thề, nam nhân khác thì khoanh tay im lặng.

Phải gọi là gì đây.

Trương Giác.

Quả nhiên mang theo những nhân vật đặc biệt dưới trướng thật.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!