Lớp học đề cao thực lực c...
Tứ Cửu- Năm nhất học kỳ 1
- Chương 001: Ngôi trường đáng ngờ
- Chương 002: Lời triệu hồi của Ma Vương
- Chương 003: Cuộc sống bình yên ngày một xa dần
- Chương 004: Người đó là một tên zâm ngầm
- Chương 005: Nhiệm vụ ép buộc dành cho dân làng H-kun
- Chương 006: Siêu trộm Masumi
- Chương 007: Suy đoán về việc phân lớp
- Chương 008: Bạn học cũ trường Soubu
- Chương 009: Nhân vật chính trong lời đồn
- Chương 010: Tiền bối và hậu bối
- Chương 011: Đồng minh nạn nhân của Ma Vương
- Chương 012: Hai nỗi đau dạ dày
- Chương 013: Dò xét ở thư viện
- Chương 014: Phương pháp kiếm điểm
- Chương 015: Đây chẳng phải là câu hỏi thừa sao?
- Chương 016: Vụ cá cược
- Chương 017: Sự khác biệt giữa thiên tài và kẻ ngốc
- Chương 018: Tay to của lớp D
- Chương 019: Những người che giấu thực lực
- Chương 020: Tiền bối ban lộc
- Chương 021: Nữ hoàng và vệ sĩ của cô
- Chương 022: Nhân vật ưu tú của lớp A
- Chương 023: Chủ động nhận thua
- Chương 024: Người yêu sách
- Chương 025: Mối quan hệ bạn bè nhạt nhẽo
- Chương 026: Chào mừng đến với hiện thực
- Chương 027: Tất cả mọi người đều là rác rưởi ha
- Chương 028: Điều tốt nhất cho tất cả
- Chương 029: Lệnh triệu tập của Chabashira-sensei
- Chương 030: Hạ khắc thượng
- Chương 031: Cậu quả nhiên là đồ zâm ngầm đó mà
- Chương 032: Đứa trẻ rắc rối hơn cả tưởng tượng
- Chương 033: Không được gây phiền phức cho xã hội
- Chương 034: Đúng vậy, chính tớ đã tố cáo
- Chương 035: Tự chán ghét mình
- Chương 036: Lãnh đạo lớp C
- Chương 037: Tin đồn lan khắp khối
- Chương 038: Động thái của lớp C
- Chương 039: Đừng tùy tiện từ bỏ bạn học
- Chương 040: Chị muốn nhờ em “chôn cất” cậu ta
- Chương 041: Lý do chấp thuận
- Chương 042: Mụ giáo viên chết tiệt
- Chương 043: Cuộc thi piano toàn quốc
- Chương 044: Tên bốn mắt siscon tsundere chết tiệt
- Chương 045: Chết tiệt đám người dưng!
- Chương 046: Để tôi dạy cho cậu một bài học
- Chương 047: Cá đã cắn câu
- Chương 048: Bạn tập
- Chương 049: Ai bảo cứ phải văn võ song toàn!
- Chương 050: Đám ô hợp
- Chương 051: Khiến tôi nhớ lại quá khứ đen tối là tội nặng lắm đấy
- Chương 052: Đúng là gã đàn ông hết thuốc chữa.
- Chương 053: Cuối cùng cũng hiểu rõ tình cảnh của mình rồi
- Chương 054: Hợp đồng công bằng
- Chương 055: Đe dọa và Trừng phạt
- Chương 056: Đề xuất của Matsushita
- Chương 057: Cứ chờ đấy, tên khốn mắt cá chết!
- Chương 058: Món nợ khó trả nhất
- Chương 059: Mình quả nhiên không ưa nổi lớp này
- Chương 060: Một sự tồn tại đẹp đẽ
- Chương 061: Hình như không trốn được rồi
- Chương 062: Cậu chọc nhầm người rồi
- Chương 063: Hình như mình cũng chọc nhầm người rồi
- Chương 064: Cùng tổ chức lớp học nhóm nào
- Chương 065: Sâu dậy sớm bị chim xơi
- Chương 066: Tôi muốn đối đầu với Ayanokouji
- Chương 067: Sakayanagi, cái đồ ranh ma
- Chương 068: Chỉ cần lớp D không thắng là được
- Chương 069: Cậu không phải là cố tình đấy chứ?
- Chương 070: Thứ bảy này, tớ xin phép làm phiền
- Chương 071: Lớp C kỳ quái
- Chương 72: Nữ phụ phản diện Kushida-chan
- Chương 073: Cậu cũng cặp kè với cô nàng lớp C rồi à
- Chương 074: Quái thú Ryuuen tiến hóa
- Chương 075: Phương án tối ưu sẽ không được chấp nhận
- Chương 076: Vạ lây vô cớ
- Chương 077: Lịch sử trò chuyện gạ gẫm
- Chương 078: Chốn lý tưởng bị xâm chiếm
- Chương 079: Đừng giẫm lên vết xe đổ
- Chương 080: Rồi sẽ có lúc cậu phải khóc
- Chương 081: Nỗi băn khoăn của Ayanokouji
- Chương 082: Kushida dai dẳng không buông
- Chương 083: Động tác quen mắt thế nhỉ?
- Chương 084: Lời đề nghị của Kushida
- Chương 085: Hai người phiền phức
- Chương 086: Đố kỵ là nguyên tội
- Chương 087: Vạ lây vô cớ
- Chương 088: Chơi đến đây là được rồi
- Chương 089: Điều kiện của Ryuuen
- Chương 090: Đành chịu vậy thôi
- Chương 091: Kinh nghiệm của mình không còn tác dụng nữa?
- Chương 092: Muốn hẹn hò với trai đẹp♪
- Chương 093: Gã này là ai?
- Chương 094: Màn leo cây
- Chương 095: Nơi muốn đến
- Chương 096: Chúc mừng sinh nhật
- Chương 97: Dường như lại có chuyện phiền phức rồi
- Chương 098: Vũ khí bí mật thật sự
- Chương 099: Không tiền thì phải học cho giỏi
- Chương 100: Một lớp trưởng xứng đáng
- Chương 101: Ngờ đâu lại là Yuri hạng nặng
- Chương 102: Tôi chỉ biết đúng một cách đó
- Chương 103: Ma vương trường Soubu
- Chương 104: Chuyện này không thể cho qua dễ dàng như vậy
- Chương 105: Sáng sớm tinh mơ đã phải tăng xông
- Chương 106: Sao trận boss này lại là đánh liên hoàn thế?
- Chương 107: Đống kiến thức vô dụng lại tăng lên rồi…
- Chương 108: Trăm nghe không bằng một thấy
- Chương 109: Có quy định như vậy sao?
- Chương 110: Món quà sinh nhật tuyệt vời nhất
- Chương 111: Chênh lệch giữa các lớp
- Chương 112: Bậc thầy châm lửa
- Chương 113: Thua ngay ngày đầu tiên
- Chương 114: Sao lại làm chuyện thừa thãi thế!
- Chương 115: Cứ từ từ mà nghĩ đi
- Chương 116: Cậu lại ngã cầu thang nữa à?
- Chương 117: Sao cậu cũng lắm chuyện thế nhỉ?
- Chương 118: Tên gián điệp này sao mà ngông cuồng quá vậy
- Chương 119: Kiệt tác tối cao trộm đồ lót rồi
- Chương 120: Hành vi kỳ lạ của Ayanokouji
- Chương 121: Sai lầm tương tự
- Chương 122: Bạn bè thì nên giúp đỡ lẫn nhau
- Chương 123: Ý nghĩa của chiếc máy ảnh
- Chương 124: Giới hạn trí tuệ của Ryuuen
- Chương 125: Chúng ta đi nhặt vỏ sò nhé
- Chương 126: Cùng nhau ngẩn người ngắm lửa trại?
- Chương 127: Hợp tác vui vẻ?
- Chương 128: Một nhiệm vụ khó nhằn
- Chương 129: Để họ chó cắn chó
- Chương 130: Tái hiện cảnh tượng kinh điển
- Chương 131: Cô phiền đủ chưa?
- Chương 132: Cả lớp D loạn cào cào
- Chương 133: Đây là dấu hiệu muốn gây chuyện rồi
- Chương 134: Ai nấy đều không chịu ngồi yên
- Chương 135: Câu chuyện bắt đầu từ một gói bánh quy…
- Chương 136: Horikita tự đưa tới cửa
- Chương 137: Giải pháp và kẻ phản bội
- Chương 138: Màn kịch vụng về của Ibuki
- Chương 139: Tản bộ ‘cùng nhau’
- Chương 140: Mồ chôn của phe Katsuragi
- Chương 141: Chiếc máy ảnh này nhặt được dưới đất thôi
- Chương 142: Sao ai cũng thích lục soát người khác thế nhỉ?
- Chương 143: Thất Vũ Hải bị trộm đồ
- Chương 144: Harem ngược trong truyền thuyết
- Chương 145: Trình câu cá của Kiệt tác tối cao
- Chương 146: Toàn làm chuyện xấu xa
- Chương 147: Dàn diễn viên đã vào vị trí
- Chương 148: Ibuki và ác quỷ
- Chương 149: Quái thú Ryuuen và Kiệt tác tối cao
- Chương 150: Cuộc gặp gỡ ngày mưa
- Chương 151: Cậu đừng thua nhỏ nhé
- Chương 152: Ai bảo các người học chung lớp với Sakayanagi làm gì
- Chương 153: Nỗi nhục nhã thật sự
- Chương 154: Dẫu đối thủ là Kiệt Tác Tối Cao thì đã sao?
- Chương 155: Người chiến thắng cuối cùng là tôi
- Chương 156: Bạn Sakayanagi của Lớp B
- Chương 157: Chỉ là “bạn bè” mà thôi
- Chương 158: Kẻ thù chung
- Chương 159: Bốn lớp tụ họp
- Chương 160: Cẩn thận phía sau
- Chương 161: Tiệc chúc mừng của lớp cậu, mời tôi làm gì chứ?!
- Chương 162: Ichinose, đồ phản bội!
- Chương 163: Chúc mừng sinh nhật tôi
- Chương 164: Nhóm Dậu... là ai vậy nhỉ?
- Chương 165: Học sinh càng ngoan ngoãn càng chịu thiệt
- Chương 166: Kết quả Một đồng nghĩa với kẻ phản bội
- Chương 167: Phó mặc
- Chương 168: Chọn cô ta, hay chọn tôi?
- Chương 169: Chẳng ngờ người cần xem lại là chính mình
- Chương 170: Quy luật dẫn đến chiến thắng
- Chương 171: Thật ra các cậu không phải tinh anh
- Chương 172: Người nổi tiếng lớn của khối năm nhất
- Chương 173: Ý nghĩa của việc giới thiệu bản thân
- Chương 174: Thú vui tìm ra kẻ nói dối
- Chương 175: Đừng nói xấu học sinh sau lưng!
- Chương 176: Tao đã nhìn thấu mánh khóe của mày rồi
- Chương 177: Phương pháp cải thiện mối quan hệ với Ryuuen
- Chương 178: Có nên liên thủ không?
- Chương 179: Đừng bắt nạt người thật thà
- Chương 180: Lý do đơn thuần
- Chương 181: Một lời đề nghị không tưởng
- Chương 182: Cậu có muốn thắng đậm hơn không?
- Chương 183: Tôi muốn có Kết quả Một
- Chương 184: Không còn lựa chọn nào khác
- Chương 185: Bí mật bị che giấu
- Chương 186: Điều kiện không thể từ chối
- Chương 187: Hành động của mỗi người
- Chương 188: Thất bại của Kiệt Tác Tối Cao
- Chương 189: Sự tồn tại đặc biệt
- Chương 190: Quá khứ của đôi bên
- Chương 191: Từ nay về sau, vẫn phải nỗ lực hết mình
- Chương 192: Phương án cải cách của Nagumo
- Chương 193: Người tự do số hai
- Chương 194: Chuyến đi chơi đáng mong đợi
- Chương 195: Kẻ thích thể hiện
- Chương 196: Món quà sinh nhật muộn
- Chương 197: Lời thỉnh cầu của Katsuragi
- Chương 198: ‘Tin vui’
- Chương 199: Những cô em gái
- Chương 200: Tung hô tuổi trẻ thật là tuyệt vời!
- Chương 201: Sóng gió nghe lén
- Chương 202: Trục xuất hết tất cả
- Chương 203: Mùi vị quen thuộc
- Chương 204: Thật sự không phải kẻ theo dõi
- Chương 205: Quá khứ của Ichinose
- Chương 206: Hành vi thay thế
- Chương 207: Thanh xuân của mỗi người
- Chương 208: Hẹn hò đôi
- Chương 209: Ủy viên kỷ luật
- Chương 210: Lời đề nghị của hậu bối
- Chương 211: Tình hình có vẻ tệ đi
- Chương 212: Sơ suất của Kiệt Tác Tối Cao
- Chương 213: Cái giá nhỏ nhoi
- Chương 214: Hội nghị và bói toán
- Chương 215: Bà thầy bói này quả nhiên không đáng tin chút nào
- Năm nhất học kỳ 2
- Năm nhất học kỳ 3
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Năm nhất học kỳ 1
Chương 005: Nhiệm vụ ép buộc dành cho dân làng H-kun
3 Bình luận - Độ dài: 1,685 từ - Cập nhật:
Click vào link khi MUA BẤT KỲ THỨ GÌ trên Shopee để hỗ trợ HAKO. Có thể được tặng mã Free ship khi mua.
Chương 005: Nhiệm vụ ép buộc dành cho dân làng H-kun
“Thật ra, nói huỵch toẹt ra thì cũng chẳng có gì to tát.”
Ba câu hỏi của Hikigaya không phải ngẫu nhiên, hai câu đầu chỉ là mồi nhử.
Hai câu hỏi về giới tính và lớp được phân công chắc chắn sẽ thu hẹp đáng kể phạm vi mục tiêu. Kết quả cũng y như Hikigaya dự đoán, Haruno không chịu tiết lộ cho cậu những thông tin này.
Thế nhưng câu hỏi thứ ba, thành tích lúc nhập học, tính chất của nó lại không hoàn toàn giống hai câu đầu.
Haruno chắc chắn là một thiên tài. Người có thể khiến cô hứng thú tuyệt đối không phải kẻ chỉ đơn thuần học giỏi. Hơn nữa, kỳ thi đầu vào của trường Koudo Ikusei cũng chẳng có gì đặc biệt, chỉ là những câu hỏi ở trình độ trung học cơ sở thông thường. Dẫu cho mỗi môn đều đạt điểm tuyệt đối thì trong mắt Haruno cũng chẳng thấm tháp vào đâu.
Theo lý mà nói, dù có xem bảng điểm, cũng chưa chắc tìm được người đó.
Thế nhưng, Haruno vẫn từ chối yêu cầu của Hikigaya.
Điều này cho thấy một sự thật: điểm thi của mục tiêu không còn là vấn đề giỏi hay dở nữa, mà rất có thể người đó đã cố tình đạt một số điểm rất kỳ quái, kỳ quái đến mức chỉ cần liếc qua là nhận ra kẻ này có vấn đề.
Ví dụ như điểm cả năm môn thi đều giống hệt nhau chẳng hạn.
Những kẻ làm ra chuyện này thường có hai kiểu tính cách.
Kiểu thứ nhất đơn thuần là muốn gây chú ý, tức là muốn phô diễn cho người xung quanh thấy mình lợi hại ra sao. Với hạng người đó, thi cử chỉ như trò chơi, thậm chí đạt điểm tuyệt đối cũng chẳng còn là thử thách, cao thủ thực sự là muốn thi bao nhiêu điểm cũng được bấy nhiêu điểm.
Nhưng Hikigaya cảm thấy, vì yêu cầu của Haruno là tìm người, nên không thể nào là hạng người nổi bật như thế được.
Như vậy sẽ mất đi ý nghĩa của việc tìm kiếm.
Còn kiểu thứ hai thì phức tạp hơn một chút. Hạng người này bề ngoài có vẻ không thích khoe mẽ, thích che giấu bản thân, nhưng thực chất nội tâm lại vô cùng tự phụ, ngạo mạn, coi thường tất cả mọi người xung quanh, và quan trọng nhất là thường xuyên không kìm nén nổi bản tính thích gây chuyện của mình.
Còn được gọi là zâm ngầm.
Thật ra, bản chất của cả hai là như nhau, chỉ là cách thể hiện không giống nhau lắm mà thôi.
“Tuyệt vời, quả không hổ là Hikigaya-kun nhỉ, không bao giờ khiến chị thấy nhàm chán.”
Nghe Hikigaya giải thích, Haruno trông càng vui hơn, cảm giác như món đồ chơi yêu thích vừa được nâng cấp, lại còn là nâng cấp tự động miễn phí.
“Cơ mà, tuy mưu kế này cũng không tệ,” Haruno đột ngột đổi giọng, “nhưng Hikigaya-kun, em có để ý không? Trong chuyện này có một điểm yếu chí mạng đấy nhé.”
“Phải, em đúng là đã đánh cược một phen.”
Hikigaya gật đầu thừa nhận. Nói thẳng ra, điểm yếu lớn nhất chính là, tất cả những điều này biết đâu chỉ do cậu nghĩ nhiều mà thôi.
Có thể người học sinh bí ẩn kia chẳng phải dạng thầm lặng thích gây chú ý gì cả, mà chỉ đơn giản thi được một số điểm rất bình thường và quyết tâm che giấu bản thân. Khả năng đó cũng rất cao.
Nhưng ngoài thành tích nhập học, Hikigaya thật sự chẳng nghĩ ra được có thể hỏi điều gì khác.
Dù sao thì bây giờ mọi người đều là học sinh mới, mối liên hệ giữa nhau thực sự quá ít ỏi.
Haruno mỉm cười, giơ ngón trỏ lên lắc lắc: “Không đúng đâu, hướng suy nghĩ của em không sai, chỉ là em đã bỏ qua một vấn đề cơ bản: lỡ như chị không lấy được bảng điểm nhập học thì sao? Phải biết là chị chỉ là một giáo viên thực tập bình thường thôi, cũng đâu phải giáo viên chủ nhiệm.”
Quả thật, theo lý mà nói thì đây đúng là một lỗ hổng lớn.
Nhưng đó chỉ là dựa trên tình huống ‘bình thường’ mà thôi.
“Tiểu thư Haruno, trước khi nhập học em có tìm hiểu một chút về ngôi trường này. Hội đồng quản trị ở đây có một người tên Sakayanagi, và ông ta dường như có mối liên hệ mật thiết với nhà Yukinoshita… không, cả ngôi trường này đều có mối liên hệ mật thiết với tập đoàn xây dựng Yukinoshita,” Hikigaya trầm giọng.
Ngôi trường này từ khi xây dựng đến khâu bảo trì sau này, phần lớn công việc đều được thầu bởi tập đoàn xây dựng Yukinoshita. Mà nhà Yukinoshita vốn lấy công ty xây dựng làm nòng cốt, đồng thời lại là ủy viên hội đồng tỉnh, ít nhiều cũng thuộc dạng có máu mặt ở đây rồi.
Haruno là trưởng nữ nhà Yukinoshita, từ nhỏ đã được đào tạo để trở thành người kế nghiệp, vậy mà giờ đây lại chẳng hiểu sao chạy tới đây làm giáo viên.
Nếu nói sau lưng chuyện này chẳng có gì khuất tất, Hikigaya tuyệt đối không tin.
“Ể, đến cả những chuyện này em cũng điều tra rồi cơ à?” Haruno làm bộ lùi lại một chút. “Càng ngày chị càng thấy Hikigaya-kun nguy hiểm quá đấy, thật không biết ai đã dạy dỗ em thành một đứa trẻ hư hỏng thế này.”
Hikigaya lập tức phản bác: “Không có chuyện đó đâu, đây chỉ là thông tin có sẵn trên mạng thôi. Với lại, tiểu thư Haruno, trước khi đánh giá tôi, phiền chị đi soi gương lại mình đi đã.”
“Nhưng học sinh cấp ba bình thường đâu có cố ý đi tra mấy thứ đó làm gì, phải không?”
“Đó là vì ngôi trường này rất đáng ngờ, em làm vậy cũng vì cuộc sống học đường sau này của mình thôi.”
Nếu là người khác nói vậy, Hikigaya còn chẳng thèm biện minh, nhưng riêng Haruno thì không có tư cách nói cậu là kẻ nguy hiểm.
Người này mới là nguy hiểm nhất đó!
“Rồi rồi, nếu em đã có câu trả lời, vậy thì cố gắng mà tìm đi nhé, chị đây rất trông đợi ở em đấy!”
Haruno chuyển chủ đề một cách lộ liễu, mà Hikigaya cũng không định hỏi nhiều, dù sao có một số chuyện không biết mới là tốt nhất.
Nhưng ngay lúc đối phương xoay người chuẩn bị rời đi, lại đột nhiên ngoảnh đầu lại.
“À đúng rồi, ngày mai sẽ có buổi giới thiệu và tuyển thành viên cho các câu lạc bộ, lúc đó Hikigaya-kun nhất định phải đến đấy.”
“Xin lỗi, em đã quyết định tham gia Câu lạc bộ Về Nhà, một câu lạc bộ vô cùng triển vọng rồi.”
Hikigaya chẳng có ấn tượng tốt đẹp gì về hoạt động câu lạc bộ. Năm hai trung học cơ sở, cậu bị một cô giáo độc thân lớn tuổi nào đó ép gia nhập Câu lạc bộ Tình nguyện. Năm ba, lại bị một nữ chủ tịch hội học sinh có máu ác ma nào đó xoay như chong chóng, chẳng biết đã lãng phí bao nhiêu thời gian tuổi trẻ.
Nhưng lên trung học phổ thông thì khác rồi. Hikigaya đã hạ quyết tâm sẽ không đi vào vết xe đổ đó nữa, nhất định phải sống một cuộc đời lười nhác, vô vị!
“Không được, bắt buộc phải đến,” Haruno tủm tỉm cười đáp. “Nếu dám không đến thì… em biết rồi đấy nhé?”
Biết cái gì mà biết! Em không biết!
Chiêu cũ sao mà có tác dụng với Thánh Đấu Sĩ được chứ!
Dù rất muốn hét lên như vậy, nhưng nghĩ đến hậu quả khôn lường, Hikigaya cũng chỉ đành gật đầu tỏ ý đã hiểu.
Biết sao giờ, dân làng H sao chống lại nổi Ma Vương chứ.
Sau khi Haruno tâm trạng phơi phới cất tiếng hát vu vơ rồi rời đi, Hikigaya không gượng nổi nữa. Toàn thân xương cốt như bị rút sạch, cậu mềm oặt nằm bò ra bàn.
Cậu đưa đôi mắt vô hồn nhìn lên trần nhà, cặp mắt vốn đã rất lờ đờ ấy nay lại càng thêm thẫn thờ.
“Mình… muốn về nhà.”
Tiếc thay, cũng chỉ có thể nghĩ vậy mà thôi.
Tóm lại, cứ về ký túc xá một chuyến đã, xem xét cái ổ nhỏ sẽ gắn bó với mình ba năm tới ra sao.
Nhưng trước đó, còn một việc quan trọng hơn phải làm.
Rời khỏi dãy nhà học đặc biệt, Hikigaya hăm hở tiến đến trước một máy bán hàng tự động.
Bị Ma Vương kia giày vò một hồi, giờ đây cậu rất cần MAX Coffee – thứ nước uống linh hồn của Chiba – để vỗ về trái tim tổn thương, tiện thể bổ sung đường cho bộ não đã quá tải. Đúng là một công đôi việc.
Thế nhưng.
“Không có?! Sao lại không có chứ!”
Tìm tới tìm lui mấy lượt, vẫn không thấy tăm hơi MAX Coffee trong danh mục sản phẩm, Hikigaya chết lặng tại chỗ.
Quả thật, MAX Coffee vẫn chưa phủ sóng toàn cõi Nhật Bản, là một loại sản phẩm đặc trưng chỉ bán ở khu vực quanh Chiba mà thôi.
Nhưng đây chẳng phải là Trường trung học Koudo Ikusei ở Tokyo sao!
Là Tokyo đó!
Ngay sát cạnh Chiba cơ mà!
Tại sao ở đây cũng không có chứ!
“…Muốn chết”
Đối với Hikigaya mà nói, ý nghĩa cuộc sống một nửa là Komachi, nửa còn lại là MAX Coffee. Nói cách khác, ở ngôi trường này, cậu đã chẳng còn động lực để sống nữa rồi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
3 Bình luận