Quan phủ ở Hán Trung.
Trong tòa nhà bên trong treo đầy vật phẩm trang trí tượng trưng cho Đạo giáo thì một nam nhân đang nổi giận đùng đùng.
“Lưu Đản thằng khốn kia rốt cuộc đã kéo Đinh Lăng đến đây rồi!”
Dám dâng cống phẩm khổng lồ rồi bảo tấn công hắn sao!
Thế lực vốn đã hỗn loạn nay lại có Đinh Lăng chen vào thì rốt cuộc Ích Châu sẽ rơi vào tay ai đây?
Lưu Đản giờ chính là đuổi sói mà lại mời hổ lớn vào nhà!
Nam nhân trút giận một hồi rồi thở dài thườn thượt rồi tựa lưng vào ghế.
“Tình hình khó khăn thế này có kế sách tốt nào không?”
“…Thần cho rằng chỉ còn cách hàng thôi ạ.”
Ngay khi Trương Lỗ thống trị Hán Trung hỏi ý kiến thì nam nhân mang ấn tượng bỉ ổi lập tức bước lên phía trước nói.
Trương Lỗ quay đầu hỏi Dương Tùng.
“Ý ngươi là sao?”
“Dù Hán Trung có phải là yếu địa thiên nhiên thì cũng khó mà chống đỡ được vật tư và binh sĩ liên tục tuôn ra từ vùng Kinh Châu ạ.”
Dương Tùng nói.
“Binh sĩ dưới trướng tổn thất càng lớn thì khả năng Đại tướng quân khoan hồng càng giảm thôi ạ.”
“Ưm…”
“Với những kẻ hàng thuận thì tha tội và còn phong quan chức riêng nên hàng đi thì sao ạ?”
Đôi mắt híp dài và thân thể đầy thịt ở khắp nơi mang ấn tượng bỉ ổi.
Ai nhìn cũng khó tin tưởng nhưng Dương Tùng từ trước đã chọn lời chủ quân thích nghe nên đã giành được lòng tin của Trương Lỗ.
Ngay cả lúc này cũng nhận ra Trương Lỗ không muốn chiến đấu với thế lực lớn nhất thiên hạ nên mới khuyên hàng.
Khi tâm tư Trương Lỗ đang nghiêng về hàng thì đệ đệ hắn là Trương Vệ bước lên phía trước hét lớn.
“Không! Dương Bình Quan là yếu địa thiên nhiên có thể dùng vạn binh chặn mười vạn thì sao lại nói hàng!”
“…Ngươi thật sự nghĩ dựa vào địa hình thì có thể chặn Đại tướng quân sao?”
“Lời đương nhiên!”
Trương Vệ hét lớn với huynh đệ mình là Trương Lỗ.
“Huynh trưởng! Hãy giao binh sĩ cho đệ thì đệ sẽ cho tên giặc nhòm ngó Hán Ninh này biết tay!”
“Chủ công, xin ngài hãy bình tĩnh phán xét tình hình. Làm sao một tòa thành có thể chống lại thế lực lớn nhất thiên hạ được ạ?”
Vung vũ khí đối đầu.
Hay cúi đầu cầu khoan dung.
Thời gian Trương Lỗ suy nghĩ không dài.
“Ưm… Trương Vệ, ta giao cho ngươi hai vạn binh sĩ.”
“Vâng! Xin giao phó cho đệ!”
Quả nhiên tình thân huyết nhục thì không dễ bỏ qua sao.
Trương Lỗ tiếp nhận ý kiến của đệ đệ Trương Vệ.
Trương Vệ nhận ra ý kiến mình được chọn thì tự tin hét lớn rồi hành lễ.
Dương Tùng lộ vẻ hoảng hốt.
“Chủ công, xin ngài cân nhắc lại…”
“Làm sao chưa đánh đã hàng được.”
Hắn lập nghiệp ở Hán Trung nay đã gần hai mươi năm.
Đất đai bị chiến loạn tàn phá thì suốt thời gian dài ấy hắn đã phát triển như thế nào mà giờ lại bỏ cuộc trong chớp mắt.
Xét theo một mặt thì có thể hiểu được lựa chọn này.
Xét theo mặt khác thì trông ngu ngốc.
“…….”
Dương Tùng nhận ra Trương Lỗ không có ý thay đổi quyết định thì im lặng.
Lúc ấy trong quan phủ thì chỉ mình Dương Tùng biết hắn đang nghĩ gì.
──────────
Sau khi Trương Vệ nhận lệnh Trương Lỗ bắt đầu thủ thành Dương Bình Quan thì mấy ngày trôi qua.
“Cái, cái gì? Cần viện trợ sao?”
“Vâng ạ! Quân Đinh Lăng dùng đủ loại binh khí công thành đập cửa thành và tường thành nên tổn thất cực kỳ nghiêm trọng!”
Quân đội của Đại tướng quân từng đối đầu với vô số man di và chặn đứng liên quân của hầu hết quân hùng thiên hạ thì mạnh hơn tưởng tượng rất nhiều.
Trương Vệ thủ thành Dương Bình Quan thì ngày nào cũng sửa chữa tường thành yếu đi rồi nghĩ tình hình này không ổn nên vội vàng yêu cầu viện trợ.
Binh sĩ và vật tư, tất cả.
Tình hình Dương Bình Quan sụp đổ nhanh đến mức lời yếu địa thiên nhiên trở nên vô nghĩa.
Không, chính vì là yếu địa thiên nhiên nên quân Trương Lỗ không có vũ trang tử tế mới cầm cự được mấy ngày.
Trương Lỗ hỏi văn quan gần đó.
“Ưm… Giờ Hán Trung còn lại bao nhiêu binh sĩ?”
“…Giờ chưa tới năm nghìn ạ.”
“…….”
Nghe tin thảm hại ấy thì Trương Lỗ im lặng.
Nhờ chính sách nhân từ mỗi khi dân chúng khó khăn thì phát chẩn thóc miễn phí nên lòng trung thành của binh sĩ khá cao.
Nhưng có những chuyện chỉ tâm ý không giải quyết được.
Quân Đinh Lăng thì liên tục tấn công như thể sắp san bằng tường thành ngay lập tức.
Chồng đất để làm dốc thoai thoải rồi dựng tỉnh lan bắn mưa tên hoặc chế tạo máy bắn đá liên tục ném đá.
Dĩ nhiên tường thành không xây sơ sài nên bị vài tảng đá trúng cũng không sụp nhưng nếu không đối phó thì tổn thất sẽ tích lũy dần là điều hiển nhiên.
“…Không còn cách nào khác. Gửi viện trợ đi.”
“Vâng ạ!”
Khoảnh khắc đại quân do Đinh Lăng dẫn đầu vượt qua Dương Bình Quan thì Hán Trung sẽ bị bao vây tứ phía rồi thất thủ ngay.
Trương Lỗ nghĩ nếu Dương Bình Quan bị phá thì tương lai cũng không còn nên đã điều hầu hết binh sĩ thủ Hán Trung đến hỗ trợ Dương Bình Quan.
Với số lượng ấy thì dù là Đại tướng quân cũng phải bó tay.
Sau khi gửi viện trợ thì lại mấy ngày trôi qua.
“…May thật.”
Trương Lỗ nghe báo cáo tình hình Dương Bình Quan thì thở phào nhẹ nhõm vì tình hình diễn ra tốt hơn tưởng tượng.
Quả nhiên quyết định táo bạo chỉ để lại binh sĩ tối thiểu ở Hán Trung rồi hỗ trợ Dương Bình Quan thì không sai.
Trương Lỗ nghe báo cáo ngày càng công thế của quân Đinh Lăng yếu đi thì tạm thời yên tâm.
Đúng vậy. Nếu cứ thế này thì việc thủ Hán Trung trước Đại tướng quân cũng không phải chuyện viển vông…
“Chủ công! Đại sự không xong rồi!”
“…Chuyện gì vậy?”
Chưa kịp kết thúc suy nghĩ thì một văn quan mặt trắng bệch chạy vào.
Nam nhân mang ấn tượng bỉ ổi, chính là Dương Tùng.
Trương Lỗ dùng giọng bình thường hỏi Dương Tùng.
“Dương Bình Quan bị phá rồi sao? Sao ngươi lại hoảng hốt thế…”
“Cửa, cửa thành! Cửa thành của thành đã mở rồi ạ!”
“……Cái gì?”
Trương Lỗ kinh hãi hét lớn.
“Cửa thành thành đã mở thì rốt cuộc là ý gì!”
“Là địch ạ!”
Dương Tùng cúi đầu đáp.
“Kẻ địch men theo dòng Hán Thủy (漢水) vượt qua rồi chiếm luôn tường thành!”
“Hừ…”
Nghe đến đó thì Trương Lỗ cảm thấy đầu óc trắng xóa.
Tất cả cũng là kế sách sao?
Trước báo cáo của sứ giả rằng thành bị phá trong chớp mắt thì Trương Lỗ thở dài thườn thượt.
Dương Tùng đang nhìn hắn thì hét lớn.
“Chủ công, xin ngài mau chóng chạy thoát thân! Hướng Bắc môn vẫn còn an toàn nên đi hướng đó đi ạ!”
“…Được rồi.”
Trương Lỗ được các phó quan xung quanh đỡ rồi bước đi.
Mất thành một cách hư vô như vậy.
Trương Lỗ cảm thấy đắng miệng rồi lê bước.
“Chủ công, kho vật tư thì xử lý thế nào ạ?”
Lúc ấy văn quan theo Trương Lỗ là Diêm Phố (閻圃) mở miệng.
“So với để vật tư rơi vào tay địch thì thiêu hết sẽ…”
“Bảo vật và kho tàng là tài sản quốc gia thì ta sao dám tự ý thiêu.”
“…….”
“Đó là thuế do bách tính đổ mồ hôi nước mắt nộp lên. Không thể để uổng phí được.”
Trương Lỗ bác bỏ ý kiến Diêm Phố rồi khóa chặt kho chứa toàn bộ vật tư Hán Trung rồi thúc giục bước chân.
Dương Tùng vội hét lớn.
“Chủ công! Đi hướng này ạ! Mau theo thần!”
“Ừ.”
Khi Trương Lỗ theo sự dẫn đường của Dương Tùng sắp đến Bắc môn thì một giọng nói vang lên.
“…Thật sự đến rồi.”
“Ưm?!”
Trương Lỗ vội quay đầu về hướng giọng nói thì một nữ tướng tóc nâu sẫm nhảy xuống từ tường thành.
Tóc rối bù với vài sợi tóc lòa xòa.
Đôi mắt đỏ nâu sắc bén khiến người nhìn phải rùng mình.
Hai mũi thương dính đầy máu nhỏ giọt như đã chém hạ vài người.
Dù nhảy từ tường thành cao mà vẫn bình an vô sự thì Dương Tùng cười lớn.
“Ta đã bảo đừng lo mà! Nhân vật quá đỗi chất phác nên chắc chắn sẽ bị lừa chứ!”
“Chẳng lẽ…!”
Tình hình diễn ra thế này thì Trương Lỗ nhận ra Dương Tùng đã phản bội mình.
Diêm Phố hầu cận Trương Lỗ hét lớn.
“Ngươi dám phản bội chủ công sao! Ngươi còn mặt mũi nào xưng là thư sinh nữa!”
“Hừ, theo một chủ quân cứ khăng khăng đánh trận không có khả năng thắng thì tốt ở chỗ nào chứ?”
Dương Tùng nói vậy rồi thờ ơ bỏ qua lời trách cứ của Diêm Phố.
“…Chậc.”
Nữ nhân nhìn dáng vẻ tự hào khoe khoang việc phản bội chủ quân cũ thì hơi cau mày.
Trận đánh không có khả năng thắng? Nói đùa.
Dương Tùng chỉ là kẻ tham lam vì vàng bạc châu báu mà bán rẻ người xung quanh.
Nữ nhân chĩa hai mũi thương vào Trương Lỗ rồi nói.
“Này, ngươi là Trương Lỗ đúng không?”
“…Đúng vậy.”
“Ta vừa bơi sông vừa trèo tường thành nên mệt lắm đấy?”
Nhớ lại đứa nhóc tóc trắng xảo quyệt lúc nào cũng dùng lý do "đây là cơ hội để chứng minh năng lực" để bóc lột sức lao động của mình.
Cam Ninh xua đi hình ảnh tiểu mưu sĩ âm hiểm không biết suy nghĩ gì rồi tiếp tục.
“Hàng thuận đi. Không thì giết hết.”
“…….”
Trước lời cảnh cáo sát khí ấy thì Trương Lỗ ngậm chặt miệng rồi rơi vào trầm tư.
1 Bình luận