Hoàng đế chủ trì yến tiệc thì giống như có ai đó cố ý sắp đặt vậy mà đại sự liên tiếp xảy ra.
Ngày đầu tiên thì nhân vật hoàn toàn không dự đoán được là Tả Từ xuất hiện rồi thi triển đạo thuật.
Ngày thứ hai thì Trần Lưu Vương phá vỡ sự im lặng lâu dài rồi chính thức lộ diện.
Cảm giác luôn mới mẻ và hồi hộp thì chính là như thế này sao.
Đến mức này thì tự nhiên sẽ tò mò ngày mai rốt cuộc chuyện gì sẽ xảy ra.
Tôi nghĩ chuyện này cũng không có gì lạ lắm.
Nhưng trái với kỳ vọng của tôi thì yến tiệc từ ngày thứ ba trở đi diễn ra cực kỳ bình thường.
Mọi người trao đổi lời chúc tụng rồi trò chuyện vui vẻ.
Ăn thức ăn ngon rồi vui chơi lặp đi lặp lại cuộc sống ấy.
Không phải tôi không thích đâu.
Chỉ ăn rồi chơi lặp lại thôi thì làm sao mà có bất mãn được chứ.
Ngược lại tôi cảm nhận được tâm trạng của người hiện đại đang nhìn lễ nghỉ sắp kết thúc.
Thời gian đáng tiếc vẫn trôi dù có cầu xin đừng đi nữa.
Yến tiệc ngọt ngào hạnh phúc này kết thúc thì tôi lại phải lên đường chinh chiến xa.
Dù là Giang Đông hay Ích Châu cũng không quan trọng.
Hai nơi đều là vùng đất khiến người từ Lạc Dương đến cực kỳ mệt mỏi.
Giang Đông thì khoảng cách quá xa.
Ích Châu thì gần Tràng An nhưng núi non chết tiệt lại nhiều kinh khủng.
Hành quân xa phải mất một tháng và hành trình núi non hiểm trở khiến mọi người phải há hốc miệng.
Nếu bắt chọn một trong hai thì nhiều binh sĩ sẽ đùa rằng chọn cái chết.
Không phải vô cớ mà Thục quốc và Ngô quốc dù quốc lực kém vài lần vẫn chống lại Ngụy quốc.
Ừm… Vậy thì giờ tôi đang coi Lưu Yên của Thục quốc và Lưu Do của Ngô quốc làm địch sao.
Lưu Do thì nếu nuôi lớn thế lực rồi từ từ dụ dỗ thì có lẽ sẽ hàng.
Nhưng Lưu Yên thì giống Lưu Biểu mà bày ra kiểu “bụng ta đây” thì phải.
Ngay cả Lưu Biểu có tài năng Tam Công mà còn vì quyền lực nên đưa ra lựa chọn ngu ngốc.
Vậy thì Lưu Yên, kẻ đề nghị triều đình lập chức châu mục. thì còn phải nói sao.
Nếu Lưu Biểu là người biến chất khi làm vương ở Kinh Châu thì Lưu Yên từ đầu đã mang ý đồ đen tối.
Mà Lưu Yên sao lại sống lâu thế này?
Theo lịch sử gốc thì đã chết vì tuổi già rồi nhường chức Ích Châu Mục cho con trai từ lâu rồi.
Nhìn Lư Thực hay Hoàng Phủ Tung vẫn còn sống thì tuổi thọ bản thân có vẻ tăng lên chút.
Ở thế giới này thì hoàng đế đời trước chết sớm hơn lịch sử vài năm mới là chuyện đáng ngạc nhiên.
Dù sao thì trong lúc tôi đang nghĩ linh tinh thì thời gian vẫn trôi.
Yến tiệc kéo dài mấy ngày cuối cùng cũng kết thúc.
Thời gian tốt đẹp hết rồi.
Giờ tôi đang nhìn cảnh hậu tiệc, có thể coi là kết thúc thật sự của hôn lễ, thì nhớ đến đống văn thư chất đống ở công vụ thất rồi thở dài.
“A, Hóa Hiền. Ngươi ở đây sao.”
“Bệ hạ?”
Lúc ấy hoàng đế bệ hạ ôm Miu trong lòng rồi nhẹ nhàng bước đến chỗ tôi.
Bệ hạ không màng ánh mắt xung quanh mà ôm chặt lấy tôi rồi thì thầm như vậy.
“Tối nay cũng mong chờ lắm đấy.”
Khi tôi dùng biểu cảm bối rối nhìn thì bệ hạ cười mỉm.
“Làm hoàng đế nhà Hán thì việc nuôi dưỡng hậu duệ là chuyện cực kỳ quan trọng chứ?”
“…….”
“Ngươi là quốc tế nên phải nỗ lực hết sức mới được.”
Tôi cảm thấy đã dùng đủ rồi còn gì nữa.
Bệ hạ tuy có tiến bộ chút ít nhưng vẫn không chịu nổi lâu rồi mất ý thức.
Dĩ nhiên không phải loại yếu nhất như Tư Dữ hay Lữ Bố.
Giờ đã vào hàng ngũ giống Điêu Thuyền hay Tào Tháo rồi.
…Cái này cũng gọi là thiên phú sao.
Ngay cả Tào Tháo dục vọng mạnh mẽ hay Điêu Thuyền mỹ nhân khuynh quốc cũng không đến mức này.
Mỗi lần giao hoan thì thực lực bệ hạ lại tăng vọt khiến tôi cảm thấy tâm trạng kỳ lạ.
“Ưm… Đúng rồi.”
Lúc ấy bệ hạ như nhớ ra gì đó thì dùng biểu cảm ấy nói.
“Hôm qua chịu được năm lần nên hôm nay sẽ cố gắng chịu đến sáu lần.”
“…….”
Thật sự không biết nói gì luôn.
Không phải vì vấn đề hậu duệ mà chỉ đơn giản là thích giao hoan với tôi nên mới điên cuồng thế này.
Đây chính là cái gọi là nhiệt tình của tân hôn sao.
Tôi nhìn thấy Lưu Hiệp đang nhìn chằm chằm tôi từ phía sau hoàng đế đang phát ra giọng ngọt ngào.
Tôi nghĩ với đứa trẻ chưa làm lễ thành nhân thì kích thích quá mạnh nhưng ôm nhau thì chắc ổn thôi.
“…….”
Có chút ghen tị trong ánh mắt khi nhìn bệ hạ nhưng tôi không nghĩ nghiêm trọng.
Trẻ con làm nũng với người lớn là chuyện thường mà.
Tối đa cũng chỉ là muốn được tôi ôm rồi làm nũng thôi.
Ở Tinh Châu tôi cũng thường thấy những đứa trẻ như vậy nên không có gì lạ.
“Mình cũng… …giống như… …thế kia…”
Trần Lưu Vương điện hạ lẩm bẩm một lượt nhưng giọng quá nhỏ nên không nghe rõ chi tiết.
──────────
Hậu tiệc cũng kết thúc rồi thời gian mọi người trở về cuộc sống thường nhật đã đến.
Có rất nhiều chuyện xảy ra nhưng thay đổi lớn nhất thì có thể kể đến cái này.
Dù sao đã chính thức trở thành thành viên hoàng gia nên không thể chỉ ở bên ngoài nữa.
“Nào, giờ đây là nơi ngươi sẽ ở.”
Bệ hạ trực tiếp dẫn tôi đi quanh hoàng cung rộng lớn rồi dừng trước một tòa nhà rồi nói với tôi.
Tôi xác nhận tòa nhà trước mặt rồi dùng giọng khá hoang mang nói.
“…Ý là nơi này ạ?”
“Đúng vậy.”
Hoàng đế tự tin gật đầu trước câu hỏi của tôi.
Hoàng cung mà Đổng Trác không đốt thì quy mô cực kỳ đồ sộ.
Tên là Nam Cung (南宮) phải không.
Giống hệt chữ Hán của Nam Cung Thế Gia (南宮世家) thường xuất hiện trong võ hiệp.
Sau khi Quang Vũ Đế, người sáng lập Hậu Hán, dời đô từ Tràng An đến Lạc Dương thì đây là hoàng cung đầu tiên được xây.
Sau Quang Vũ Đế thì liên tục mở rộng, tòa nhà mang lịch sử hàng trăm năm.
Đương nhiên cực kỳ rộng lớn và cực kỳ hoa lệ.
Theo lịch sử gốc thì bị Đổng Trác đốt thành tro bụi nhưng ở thế giới này thì sống sót an toàn.
Nếu không có chuyện gì đặc biệt thì sau này chắc sẽ được bảo tồn tốt như di sản văn hóa.
…Nhưng Vị Ương Cung (未央宮) thì bị thiêu rụi rồi.
Nếu Hán Cao Tổ, người đánh bại Tây Sở Bá Vương, nghe tin này chắc sẽ rơi nước mắt máu.
Hoàng cung ở Lạc Dương sống sót thì hoàng cung ở Tràng An chết.
Dù sao thì tên phóng hỏa Đổng Trác chết không yên lành đâu.
Người biết thì biết hoàng cung không phải chỉ có một cung điện lớn đặt ở đó.
Giống như nhà của quan lại quý tộc thời Joseon ấy, bên trong cánh cổng và bức tường bao quanh thường có rất nhiều ngôi nhà nhỏ khác nhau.
Hoàng cung nhà Hán cũng tương tự.
Chỉ cần phóng đại quy mô thôi.
Hoàng cung thì xây nhiều tòa nhà lớn theo từng công năng rồi người ta ở trong đó.
Nơi hoàng đế ở riêng, nơi cung nữ ở riêng, kiểu vậy.
Đến giờ làm việc thì di chuyển đến cung điện xử lý công vụ là xong.
Nhà gần chỗ làm cực kỳ thì điều kiện vị trí đúng là chắc chắn.
Tôi lướt mắt qua ngôi nhà mình sẽ ở.
Cột trụ bóng loáng như đang phát sáng.
Đối xứng hoàn hảo không chỗ nào gây khó chịu.
Trang trí hoa lệ khiến người nhìn phải trầm trồ.
Quy mô lớn hơn rất nhiều so với ngôi nhà tôi đang ở cùng mẹ cũng nổi bật.
Ai nhìn cũng biết là do thợ thủ công xây thì tôi lướt mắt qua tòa nhà ấy một lượt rồi thốt lên cảm tưởng.
“Rất sạch sẽ. Dù nói là tòa nhà mới xây cũng tin được.”
“Ngươi nhận ra đúng rồi. Đúng là tòa nhà mới xây.”
“…….”
Cái gì cơ?
Bệ hạ nghe cảm tưởng của tôi thì dùng biểu cảm tự hào gật đầu.
“Là tòa nhà xa hoa mà tiên hoàng (先皇, hoàng đế đời trước đã qua đời) ra lệnh xây dựng thì trẫm đã tự tay chỉnh sửa.”
Tiên hoàng thì chẳng phải là Hán Linh Đế Lưu Hoằng, đại diện tiêu biểu cho vua ngu muội sao.
Thành thật thì tên không mang lại cảm giác tốt đẹp nhưng vì con gái ông ta đang ở trước mặt tôi nên không lộ ra.
“Tìm hiểu mục đích xây thì hình như dùng làm một trong những yến tiệc trường.”
Ngay cả khi quốc gia công khai suy vong vẫn cố gắng mở yến tiệc đến cùng sao.
Quả là nhân vật kiên định.
Loại này cùng thập thường thị nên hiệu ứng liên kết phát huy khiến nhà Hán sụp đổ nhanh chóng.
Hoàng đế cũng cảm nhận được điều đó nên lộ biểu cảm hơi tối sầm.
“Thành thật mà nói… Không phải người cha tốt.”
“…….”
Tôi cảm nhận không khí xung quanh lắng xuống thì im lặng.
Những tùy tùng theo hầu hoàng đế cũng nhớ lại thời kỳ đen tối ấy nên hơi trầm xuống.
Lúc ấy hoàng đế mở miệng.
“Vào lúc tốt đẹp thế này mà trẫm lại nói chuyện u ám quá.”
“…Bệ hạ.”
“Chúng ta mau di chuyển thôi.”
Bệ hạ lấy lại biểu cảm rồi dẫn tôi đi.
Dù sao thì hôn lễ phẩm còn bao gồm cả nhà trong hoàng cung để ở.
Thành thật thì tôi kinh ngạc rất nhiều.
1 Bình luận