Sau khi Triệu Vân trở thành Hiệu úy dưới trướng Đại tướng quân thì dù đi đâu cũng luôn có cảnh nàng ấy cùng đi theo.
Việc một vị tướng tài năng trở thành đồng minh rõ ràng là chuyện đáng hoan nghênh.
Nhưng Quan Vũ và Trương Phi không hiểu sao lại cảm thấy khó chịu.
Lý do chính xác thì không biết.
Tuy nhiên việc lòng dạ hơi bất an là sự thật.
Trong lúc Quan Vũ và Trương Phi đang bối rối vì cảm xúc khó hiểu ấy thì Lưu Bị mở miệng.
“Thường thì những người trông thật thà như vậy lại hay dẫn đầu trước.”
“…Tỷ tỷ đột nhiên nói gì vậy……?”
“A, có lẽ ta nói hơi sớm rồi?”
Lưu Bị nhìn phản ứng của Quan Vũ thì cười hì hì rồi dùng giọng nhỏ nói.
“Vậy thì nói đơn giản thôi.”
“…….”
“Hai đứa cứ thử đấu luyện một lần với nàng ấy đi.”
“Đấu luyện?”
Nghe lời Lưu Bị thì Trương Phi nghiêng đầu.
Đột nhiên bảo đấu luyện với Triệu Vân thì là ý gì?
Quan Vũ cũng giống vậy nên lộ vẻ mặt nghi hoặc.
“Dù kết quả thế nào thì cũng sẽ trở nên rất thú vị.”
Lưu Bị vẫn giữ nụ cười khó hiểu ý tứ như mọi khi rồi cười.
──────────
“…Thỉnh thoảng nhìn thấy lại cảm thấy, suy nghĩ của Huyền Đức tỷ tỷ lúc nào cũng khó đoán thật.”
Sau khi kết thúc cuộc gặp với Lưu Bị rồi rời khỏi tòa nhà thì Trương Phi lẩm bẩm.
“Nói vậy có hơi quá nhưng vừa nãy trông thật sự khả nghi.”
“…….”
Quan Vũ bình thường sẽ đáp lại rồi dạy dỗ cách nói của Trương Phi, lúc này cũng lặng lẽ im thin thít.
Lúc ấy Quan Vũ đang đứng tại chỗ thì khẽ ngẩng đầu nhìn lên trời.
“Hử?”
Khi Quan Vũ dừng bước thì Trương Phi đang đi bên cạnh cũng dừng lại theo.
Trương Phi dùng vẻ mặt nghi hoặc hỏi.
“Vân Trường tỷ tỷ? Sao vậy?”
“…….”
Dù Trương Phi hỏi thì Quan Vũ vẫn giữ im lặng.
Trong đầu Quan Vũ hiện lên một cảnh tượng.
‘Thật sự có đấu luyện hay không thì tùy hai muội quyết định.’
Lưu Bị vẫn nở nụ cười dịu dàng như mọi khi rồi nói tiếp.
‘Nhưng từ giờ phải nhanh chân thì mới đến kịp mà không muộn quá đâu?’
Ý ấy rốt cuộc là gì.
Quan Vũ suy nghĩ một lát rồi gọi Trương Phi.
“Ích Đức.”
“Hử?”
Trương Phi đang ngẩn ngơ nhìn Quan Vũ thì dùng giọng hỏi tại sao gọi mở miệng.
Quan Vũ hỏi.
“Ngươi định đấu luyện với Triệu Tử Long sao?”
“Ơ? Ừ. Định vậy mà?”
Trương Phi đáp một cách thản nhiên.
“Vốn dĩ cũng muốn thử một lần, hơn nữa Huyền Đức tỷ tỷ đã cho phép nên chẳng có gì phải kiêng dè chứ?”
“…….”
“…Chẳng lẽ không được sao?”
Trương Phi liếc nhìn sắc mặt Quan Vũ rồi nói.
“Không phải đâu, hiện tại công việc khá nhiều thật nhưng đấu luyện một lần thì không sao mà? Phải không?”
Có vẻ rất muốn đấu một trận nên Trương Phi dùng vẻ mặt đáng thương van xin.
“Dù lâu thì cũng chẳng mất bao lâu đâu? Cho một lần thôi!”
Quan Vũ nhìn Trương Phi như vậy thì thở dài.
“Ta chỉ hỏi vậy thôi.”
“…Thật sao? Vậy thì tốt rồi.”
Trương Phi lộ vẻ nhẹ nhõm.
Khi Quan Vũ lại bắt đầu bước đi thì Trương Phi cũng theo sau.
“…….”
Quan Vũ vừa đi về phía trước vừa không ngừng suy nghĩ.
Nghĩa muội của nàng gần đây thường xuyên có những hành động đặc biệt.
Không, chính xác hơn thì phải nói là từ rất lâu trước đó đã trở nên đặc biệt.
Có lần Quan Vũ từng hỏi Trương Phi khi thấy nàng ấy thay đổi khác thường.
‘Ích Đức, sao ngươi lại mặc áo giáp bên trong áo?’
Nghĩa muội của nàng mặc áo giáp bên trong áo.
Nghĩ đến dáng vẻ trước đây luôn kêu phiền phức nên ngay cả trên chiến trường cũng không mặc giáp thì thật sự là tình huống kỳ lạ.
‘A, cái này?’
Trương Phi cũng đại khái đoán được lý do Quan Vũ hỏi nên dùng giọng hơi ngượng ngùng mở miệng.
‘Đại tướng quân tặng cho.’
‘……Hừm.’
‘Nhìn là biết lo lắng cho ta mà tặng, từ chối thì không tiện, mà nhận rồi không dùng thì lại tiếc.’
Trương Phi dùng biểu cảm điềm tĩnh nói như vậy.
‘Nhân cơ hội này sửa luôn thói xấu đi.’
‘Thói xấu?’
‘Cái gì ấy. Bình thường ta kêu phiền nên trên chiến trường cũng không mặc giáp mà.’
Thậm chí còn nói nhân cơ hội này sửa thói xấu của mình.
Dù Quan Vũ có mắng bao nhiêu thì cũng chỉ nghe lúc ấy, cuối cùng lại trở về như cũ, muội muội bướng bỉnh ấy.
Có phải ảo giác khi nghĩ đến hình ảnh một nữ nhân không nghe lời cha mẹ nhưng bị người yêu mắng một trận thì mới nghe lời?
‘Á!’
Quan Vũ cảm thấy có gì đó khó chịu nên khẽ nheo mắt rồi gõ vào đầu Trương Phi một cái.
Sự thay đổi của Trương Phi không dừng lại ở đó.
‘Vân Trường tỷ tỷ! Ta đã thuộc lòng Luận Ngữ rồi!’
‘…Thuộc cái gì?’
‘Luận Ngữ!’
Trước đây luôn ngưỡng mộ danh sĩ (名士, người nổi tiếng khắp thế gian) nhưng cứ bảo đọc sách thì phát ớn, giờ lại bắt đầu học hành.
Quan Vũ nhìn vậy thì với tâm trạng lo lắng hỏi.
‘…Có phải chủ công khuyên ngươi đọc Luận Ngữ không?’
‘Ừ? Sao tỷ biết?’
Trương Phi cười đàng hoàng rồi nói.
‘Quả nhiên những câu chuyện cổ không có gì sai! Có nên nói là ta đã nhìn lại tính cách của mình một chút không?’
‘…….’
Khó nói lắm.
Rốt cuộc là nhờ lời dạy của cổ thánh hiền hay nhờ lời mắng “hơi nghiêm túc một chút” của ai đó.
Quan Vũ không thể khẳng định được.
…Dù sao thì bản thân cũng không có tư cách nói người khác.
Cuối cùng Quan Vũ cũng vì lời khuyên của nghĩa muội và Đại tướng quân mà bỏ cố chấp chỉ đọc Tả Thị Xuân Thu rồi cầm những cuốn sách khác.
Thành kiến rằng sĩ đại phu (士大夫, người có quan tước hoặc xuất thân cao quý) chuyên làm ác, hành hạ đủ kiểu cũng đã tan biến từ lâu.
Quan Vũ nhìn Trương Phi.
“Có lẽ ở đâu đó…”
Hiện tại nghĩa muội đang mặc áo giáp Đại tướng quân ban tặng thì quay đầu nhìn quanh tìm Triệu Vân.
Quan Vũ định giúp Trương Phi nên nói.
“Theo lời Huyền Đức quân thì để được làm Hiệu úy nên đang ở bên chủ công chứ gì?”
“Nghĩ lại thì đúng thật!”
Trương Phi gật đầu như thấy hợp lý rồi xoay người.
“Vậy thì chắc chắn là hướng này!”
Không biết tự tin từ đâu mà khẳng định chủ công ở hướng này.
Trương Phi thỉnh thoảng phát huy giác quan giống thú vật nên Quan Vũ không nói gì mà đi theo sau.
Sau khi đổi hướng một lát thì Trương Phi hét lên.
“Tìm thấy rồi!”
“…….”
Trương Phi thật sự tìm ra Đại tướng quân một cách thần kỳ.
Ngay cả Lữ Bố, người được gọi là Thiên Hạ Vô Song, cũng có khả năng kỳ lạ trong việc tìm Đại tướng quân, Trương Phi cũng thể hiện giống hệt.
‘Tướng quân mà yếu đuối thế thì dùng vào việc gì?!’
‘Im miệng! Con chuột nhắt kia!’
‘Cái gì?! Muốn chết à!’
Quan Vũ mơ hồ nhớ lại cuộc đối thoại giữa Lữ Bố và Trương Phi ở trận Hổ Lao Quan.
Quả nhiên những người tương đồng thì có gì đó thông nhau sao?
Lúc ấy Trương Phi đang sải bước về phía thao trường thì khi đến gần Đại tướng quân một chút thì đột nhiên dừng lại.
Quan Vũ dùng giọng nghi hoặc hỏi.
“Có chuyện gì sao?”
“…Nhìn kìa.”
“……?”
Oa a a a──!!
Lúc ấy tiếng hò reo của binh sĩ vang lên.
Không biết chuyện gì thì vị tướng tóc xanh lam đang đứng với trường thương chĩa vào sườn Trương Liêu.
“Ngài mạnh thật.”
“Ngài cũng vậy.”
Ai nhìn cũng biết hai người đã đấu luyện và Triệu Vân giành chiến thắng.
Trương Liêu cười tươi với Triệu Vân rồi phủi phủi người lui về sau.
“Chiến đấu giỏi hơn tưởng tượng nhiều?”
Trương Phi có vẻ bị khơi dậy lòng hiếu thắng nên cầm Trượng Bát Xà Mâu định tiến lên.
Lúc ấy Quan Vũ nói.
“Bây giờ thì dừng lại đi.”
“Hử?”
Trương Phi dùng vẻ mặt nghi hoặc quay đầu hỏi.
“Sao vậy?”
“Vừa mới đấu luyện xong mà lập tức thách đấu thì không đẹp mắt.”
“A…”
Trương Phi hiểu ra thì gật đầu.
Dù vừa thua nhưng Trương Liêu cũng là một trong những lão tướng từ đầu đã nâng đỡ chính quân Đinh Lăng.
Dù là nàng cũng không thể xem thường vị tướng ấy.
Nhìn kỹ thì khắp người Triệu Vân đều lấm tấm mồ hôi.
Rõ ràng là đang mệt, đấu luyện với Triệu Vân lúc này thì lòng tự trọng của tướng lĩnh không cho phép.
“Vậy thì nhắm đến ngày mai thôi.”
Trương Phi dùng giọng tiếc nuối nói rồi vác Trượng Bát Xà Mâu lên vai.
Lúc ấy Triệu Vân cảm nhận được ánh mắt của Quan Vũ và Trương Phi thì quay đầu lại.
Đôi mắt xanh lam gợi nhớ bầu trời trong trẻo.
Trương Phi đối diện ánh mắt trong veo ấy thì nói.
“…Quả nhiên có thể sống hòa thuận được.”
Không biết vì sao.
Trương Phi lẩm bẩm như vậy rồi xoay người rời khỏi chỗ.
Quan Vũ cũng đứng nhìn Triệu Vân một lúc lâu rồi mới rời đi.
“…….”
Triệu Vân giữ nguyên ánh mắt nhìn theo hai người cho đến khi họ hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt.
Cứ nhìn mãi như thế.
1 Bình luận