201-300

Chương 246: Thọ Xuân (6)

Chương 246: Thọ Xuân (6)

Giao Thọ Xuân cho nhà họ Tôn vài ngày.

Tôi trong vài ngày đó lo lắng Thọ Xuân có xảy ra vấn đề gì không nên đi khắp nơi xem xét.

Khả năng đó rất thấp, nhưng nếu Tôn Sách không quản lý tốt Thọ Xuân thì sao đây.

Nhưng chẳng mất bao lâu để tôi nhận ra nỗi lo đó là thừa thãi và gật gù hài lòng.

Có thể xem là chuyện đương nhiên?

Nếu Tôn Sách thực sự chỉ giỏi đánh trận thì trong lịch sử gốc cũng chỉ được ghi nhận là tướng giỏi dưới trướng Viên Thuật.

Nhưng việc tự lập thế lực riêng, được dân chúng ủng hộ, hô lệnh cả vùng Giang Đông đã chứng minh khả năng trị người của ông rất xuất sắc.

Chính trị gia của Ngô là Trương Chiêu và Trương Hoành, được gọi là Giang Đông Nhị Trương (江東二張), cũng vì lời mời của Tôn Sách mà nhận quan chức.

Hai ông lão khó tính kia vì thân thể suy yếu mà từ chối lời mời của tôi lại đi phụ tá Tôn Sách thì rõ ràng không phải chuyện có thể xem thường.

Tuy nhiên lý do tôi kinh ngạc là khác.

Tôn Sách không gây ra bất kỳ tai họa nào mà kiểm soát rất tốt tính cách mãnh liệt của mình.

Khi gặp việc khó khăn thì bình tĩnh thương lượng với nghĩa muội Chu Du, khi việc hơi lớn thì lập tức gửi báo cáo cho tôi.

Thành thật thì tôi nghĩ vài kẻ không biết thân phận mà dám đối đầu cô ấy sẽ bị cô xung động đánh cho một trận, nhưng rất bất ngờ.

Cái gì nhỉ.

Rốt cuộc lý do Tôn Sách chết chính là vì khuyết điểm tính cách mà.

Tính tình quá sốt ruột và tính tàn nhẫn khiến ông đổ máu vô ích, cuối cùng trở thành quả báo quay lại với chính mình.

Bị thích khách mang oán hận với Tôn Sách gây thương tích nặng.

Ngự y chữa trị cho ông nói vết thương muốn lành hẳn thì ít nhất phải vài tháng, phải yên tĩnh nghỉ ngơi, nhưng Tôn Sách bỏ ngoài tai lời khuyên, cả ngày nổi giận lật tung phòng ốc, khiến vết thương vỡ ra mà chết.

Những gì y sư bảo đừng làm đều có lý do cả…

Tham khảo thì đây không phải nội dung tiểu thuyết mà là chính sử thật.

Trong Tam Quốc Diễn Nghĩa thì có diễn biến huyền bí kiểu giết đạo sĩ Vu Cát rồi hồn ma Vu Cát liên tục quấy nhiễu khiến Tôn Sách chết?

…Nghĩ lại thì hơi bất an.

Ở đây chắc không có chuyện giết Vu Cát rồi đột tử đâu nhỉ?

Khi đột nhiên lo lắng, hành động tôi có thể làm lúc này chỉ có một.

“Ý ngài là đừng động đến đạo sĩ tên Vu Cát?”

“Ừ.”

Tôi gật đầu, Tôn Sách đang cung kính nghênh đón tôi trong khoảnh khắc lộ vẻ ngẩn ngơ.

Tôi nói với Tôn Sách đang lộ vẻ đó.

“Đừng vì ghen tị với người danh tiếng cao hơn mình mà tìm cách hại người.”

“…Thần đâu dám làm thế.”

Nhưng Tôn Sách ngươi thực sự đã làm thế mà.

Rõ ràng ghi trong sử rằng vì tướng lĩnh và dân chúng phải tôn sùng ông lại tôn sùng một lão già lạ lùng nào đó nên ghen tị mà giết.

Cụ thể thì nói gì với thuộc hạ.

“Ta kém lão già đó nên mọi người mới tụ tập bên hắn sao?” đại loại thế.

“Trong thời thế loạn lạc thế này tốt nhất đừng đụng đến người già và trẻ em.”

Tôi có thể khẳng định chắc chắn điều này.

Thế giới này tồn tại những thứ như Quái Lực Loạn Thần (怪力亂神, những tồn tại hoặc hiện tượng khó giải thích bằng lý tính).

Hành động tùy tiện rồi lỡ đụng phải ai đó thì biến mất không dấu vết.

Dù xác suất rất thấp nhưng người bị đụng phải loại đó mà chết đang ở ngay trước mắt tôi.

Dù không phải thế thì động vào cũng không bình thường.

“Đây không phải yêu cầu mà là mệnh lệnh, chớ trái lời.”

“Thần nào dám.”

Thấy tôi nói quyết liệt như không nhận câu trả lời thì sẽ không lui, Tôn Sách cúi người.

…Không biết có ổn không đây.

Tôn Sách với tôi thì lạ lùng ngoan ngoãn, nhưng với người khác thì tính cách gốc lại lộ ra.

Chỉ có thể tin vào vẻ trầm tĩnh mà Tôn Sách thể hiện đến giờ.

Chu Du gần đây nói là huấn luyện ngược dòng nước mạnh nên bắt đầu đi lại sông Trường Giang vùng Kinh Châu và Giang Đông.

‘Có thể sống thoải mái hơn chút mà đã làm huấn luyện quy mô lớn rồi sao?’

‘Phải tận tụy với chức vụ Đại tướng quân giao phó chứ ạ?’

Chu Du nói thế rồi khoe vẻ đẹp không thua gì Điêu Thuyền, mỉm cười dịu dàng.

Tôi nhấp ngụm trà trước mặt, nói bằng giọng bình thản.

‘Gần đây trong quân doanh, binh sĩ bất kể nam nữ tôn sùng ngươi như thần tượng rất nhiều, giờ ta hiểu lý do rồi.’

‘…?’

Chu Du lộ vẻ nghi hoặc trước lời độc thoại đột ngột của tôi.

Tôi nói lớn trước mặt Chu Du.

‘Năng lực, ngoại hình, tính cách. Không thiếu thứ gì nên nổi tiếng là phải.’

‘…!’

Nghe lời tôi, mặt Chu Du đỏ bừng lên.

Trong lịch sử gốc, Chu Du thực sự là nhân tài toàn diện không thiếu gì.

Thống soái thì thống soái, võ lực thì võ lực, mưu lược thì mưu lược.

Chỉ là ấn tượng mạnh về vị trí thứ hai bị Tư Mã Ý hay Gia Cát Lượng lấn át thôi.

Thứ duy nhất không có chính là tuổi thọ.

Không biết tại sao Chu Du tuổi trẻ 30 mà đoản mệnh, nhưng nữ nhân tài giỏi xinh đẹp sống ngắn ngủi thế này thì nam nhân như tôi không thể khoanh tay đứng nhìn.

Tôi hỏi Chu Du vẫn còn đỏ mặt.

‘Mà này, ngươi có thường đi khám y không?’

‘Vâng. Thần không biết mình có xứng đáng hưởng thụ sự chăm sóc này không….’

Hiện tại Chu Du mỗi khi rảnh là tôi gọi về Lạc Dương kiểm tra cơ thể có vấn đề gì không.

Lý do phải đến tận Lạc Dương là vì…

Hoa Đà ở đó.

Có người hỏi liệu có thể thường xuyên gặp thần y nổi tiếng đó không, đương nhiên là được.

Quyền lực tốt là để làm gì.

Tôi chỉ cần hắng giọng là khắp nơi có người nhìn sắc mặt, sắp xếp một y sư thì có là gì.

Nghĩ vậy thì hiểu tại sao người nắm quyền lại tha hóa.

Tôi cũng cảnh giác điều đó nên không thường dùng quyền uy.

Dục vọng con người không có điểm dừng.

Biết thỏa mãn ở mức vừa phải mới là quan trọng nhất chứ.

“…Chủ công?”

“À, xin lỗi.”

Có lẽ tôi chìm sâu vào suy nghĩ nên Tôn Sách trước mặt lộ vẻ nghi hoặc.

Tôi nhìn vào đôi mắt đỏ nâu của Tôn Sách rồi mở miệng.

“Giờ ta định về Lạc Dương.”

“…….”

“Theo tính toán của ta thì khá lâu mới quay lại.”

Tôi tiếp lời bằng giọng như thường lệ.

“Nếu có gì thắc mắc thì hỏi ngay bây giờ đi.”

Nếu không mau xuất phát thì sẽ phải hành quân trong gió lạnh.

Đi bộ đã mệt mà hành quân mùa đông không được nghỉ ngơi đúng nghĩa.

Nóng thì nóng kinh khủng, dừng chân một chút là mồ hôi toàn thân đóng băng, cảm giác thật khủng khiếp.

Tôi cũng muốn tránh chuyện nổi da gà thế này nên phải hành động ngay.

Ở lại Thọ Xuân đến hết mùa đông cũng là cách, nhưng không muốn bị ánh mắt của vị thượng quan duy nhất ở Lạc Dương nhìn thì năm nay phải về.

Chắc chắn nếu về muộn thì sẽ bị nhìn bằng ánh mắt giận dỗi rồi nói thế này.

‘……Miu à. Cào cấu hắn cho trẫm.’

Hình ảnh ngài dùng con mèo tôi tặng để uy hiếp.

Thời gian trôi qua, con mèo đã lớn treo lủng lẳng trên hai tay hoàng đế, chỉ phát ra tiếng kêu lười biếng.

“Mao.”

Tham khảo thì tên Miu nhưng con mèo tôi tặng lại kêu Mao.

Vậy có phải đổi tên thành Mao không nhỉ.

Tôi đang nghĩ linh tinh trong lúc chờ câu trả lời của Tôn Sách, rồi Tôn Sách đang suy nghĩ gì đó đáp lại tôi.

“Thần không có gì thắc mắc.”

“Vậy thì tốt.”

Tôi gật đầu rồi đứng dậy.

“Cho đến khi ta quay lại lần sau, hãy quản lý tốt nhé.”

“…….”

“Tùy tình hình (Như hà - 如何, chỉ mức độ hay tình trạng như thế nào) mà xem xét ban thưởng cũng được.”

“Thần sẽ dốc hết sức.”

Vừa nghe đến thưởng là Tôn Sách lập tức lộ vẻ hăng hái.

Quả nhiên ban thưởng là cách hiệu quả nhất.

Ép nhân tài xuất chúng làm việc nhiệt huyết mà không thưởng thì chỉ là tự rước đòn vào sau gáy.

Trừ phi là hoàng đế uống mật ong đang ngồi tù đâu đó thì mới làm chuyện ngu ngốc ấy.

Nghĩ đến gì đó tôi hỏi Tôn Sách.

“Ngươi có muốn đưa phụ mẫu và muội muội ở Lạc Dương về Thọ Xuân không?”

“…Không ạ.”

Tôn Sách lắc đầu ngay lập tức như không cần suy nghĩ.

“Chủ công một chiều tin tưởng thần cũng không ổn.”

“…….”

“Nếu thần đi lệch đường thì xin cứ làm việc phải làm.”

Nghĩa là để gia đình mình làm con tin.

Tôn Sách giờ đã giao phó tương lai nhà họ Tôn cho tôi.

Rốt cuộc là gì đây.

Khoảnh khắc đó hình ảnh cô ấy chồng chéo lên hình ảnh Quan Vũ, biểu tượng của lòng trung thành.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!