201-300

Chương 219: Xâm lược (9)

Chương 219: Xâm lược (9)

Tôi đã trực tiếp dẫn đạo quân chủ lực tiến về hướng quận Thái Nguyên thuộc Tinh Châu.

Trước hết tôi đã cho Lữ Bố và Trương Liêu mang theo kỵ binh với tư cách tiên phong rồi cho họ xuất chinh trước.

‘Ta đi Tinh Châu trước được không?’

‘…Một mình sao?’

‘Ừ! Chỉ huy kỵ binh thì Trương Liêu tự lo được mà!’

…Không phải vậy sao?

Hóa ra Trương Liêu đang một mình dẫn tiên phong.

Lữ Bố được tôi cho phép thì chẳng những không ở lại làm tiên phong mà còn một mình lao đi.

Ý tôi không phải bảo Lữ Bố một mình đối đầu với hàng vạn Hung Nô tộc.

Tôi đã cho phép vì khi đến Tinh Châu thì sẽ hợp sức với Hắc Sơn Tặc đang chống lại Hung Nô tộc… nhưng sao ấy.

Tôi cứ có cảm giác cô ấy sẽ một mình lao thẳng vào.

Dù vậy lý do tôi vẫn cho phép là vì thời gian.

Khoảng cách giữa Lạc Dương và Thái Nguyên quân Tinh Châu là bao nhiêu.

Tận 1.000 dặm.

Nếu tính chính xác thì có chút chênh lệch nhưng quy ra kilômét thì đại khái khoảng 400km.

Khoảng cách giữa Seoul và Busan cũng chừng ấy nhỉ?

Đất đai rộng vô ích thật sự khiến người ta chết mất.

Đi đâu cũng phải hành quân đường dài là chuyện cơ bản.

Nếu là quận Thượng Đảng gần Lạc Dương thì tình hình còn đỡ nhưng Hung Nô tộc lại hèn nhát nhắm vào quận Thái Nguyên xa Lạc Dương.

Thật sự chơi xấu.

Lần này nhân cơ hội phải tăng cường quân phòng thủ Tinh Châu mới được.

Gần đây vì tình hình Kinh Châu vẫn chưa ổn định nên nội bộ có chút rối loạn, chúng đã nhân lúc ấy kéo đến đúng thời điểm.

Có vẻ đã thu thập thông tin rất kỹ lưỡng.

Dĩ nhiên khoảng cách một nghìn dặm đối với Lữ Bố thì chẳng là gì.

Chính xác hơn là đối với Xích Thố Mã thì chẳng là gì.

Nghĩ lại mới thấy kỳ lạ.

Ở thời đại này đi đến nơi khác thì ít nhất cũng mất vài ngày nhưng có con ngựa có thể đi về trong ngày.

Con ngựa làm được chuyện ấy chắc chắn cực kỳ hiếm.

Ô Truy Mã hiện đang theo Tư Dữ đương nhiên là được, Đích Lư mà tôi đã đưa cho Lưu Bị thì biết đâu cũng được?

Trong lúc tôi thoáng nghĩ linh tinh thì hành quân vẫn tiếp tục.

Thời cổ đại nên đường nhựa thì đương nhiên là mơ cũng không dám mơ.

Binh sĩ đi lại trên con đường gồ ghề thì vẻ mặt chẳng thể nói là tốt đẹp.

Thời gian trôi qua bao lâu không biết.

“Đại tướng quân! Có báo cáo ạ!”

Từ xa một kỵ binh sứ giả tiến đến gần tôi rồi hành lễ.

Nhìn dáng vẻ binh sĩ thì chắc chắn là do Trương Liêu phái đến, biểu cảm rạng rỡ nên biết không phải tin xấu.

Sứ giả nói.

“Ở quận Thái Nguyên quân phòng thủ đang giao chiến với Hung Nô tộc thì Hung Nô tộc đã rút lui ạ!”

“Ưm?”

Đó là tin ngoài dự đoán.

Tôi không phải không nghĩ đến khả năng Hung Nô tộc rút lui trước khi tôi đến nhưng không ngờ thật sự xảy ra.

Tôi vốn nghĩ chắc chắn là do tiên phong của Trương Liêu đánh bại nên hỏi sứ giả.

“Hung Nô tộc vì sao lại rút lui? Bị đánh bại lớn sao?”

“Không phải ạ! Khi Lữ Bố tướng quân đến chiến trường đầu tiên thì Hung Nô tộc không chút do dự đã rút quân ạ!”

“…….”

Nghĩa là để tránh tổn thất lớn hơn nên nhanh chóng chạy trốn.

Quân tôi đột nhiên biến thành chó đuổi theo gà.

Tôi cảm thấy có gì đó không ổn.

Không phải chúng dẫn quân đến với khí thế hừng hực sao?

Chỉ vì Lữ Bố xuất hiện mà hàng vạn Hung Nô tộc đồng loạt chạy trốn thì có gì đó lạ.

Hiện tại Bắc Hung Nô và Nam Hung Nô đang chia rẽ đánh nhau nên chúng nghĩ không cần thiết phải mạo hiểm giao chiến sao.

Có lẽ là kiểu được thì tốt, không được thì thôi mà xâm lược.

Gây chiến với tâm thế nhẹ nhàng như vậy thì thật khó hiểu nhưng man di vốn là giống loài như vậy.

Chỉ cần thấy kẻ nào không vừa mắt là lập tức rút đao chém.

Trong số man di thì Tiên Ti tộc hung bạo nhất, giết cả cha và anh em cũng không chớp mắt, trên thảo nguyên đầy những kẻ như vậy.

Trong khi đó thì không giết mẹ, nhưng không phải vì là mẹ mà không giết mà là vì sợ nhà vợ báo thù.

Dù sao thì cũng là đám đáng sợ.

Sứ giả hỏi tôi.

“Bây giờ nên làm sao ạ?”

Tôi đáp lại câu hỏi ấy mà không cần suy nghĩ.

“Truyền lệnh rằng hãy thu dọn tổn thất và chờ đợi đến khi ta đến.”

“Vâng ạ!”

Sứ giả do Trương Liêu phái đến đáp lớn rồi lui ra.

Sứ giả thường là người chân nhanh nên kỵ binh ấy nhanh chóng rời khỏi chỗ.

“…Dạ thưa…….”

“Hử?”

Lúc ấy tôi nghe tiếng nói gần đó thì quay đầu lại.

Nơi tôi quay đầu thì Bàng Thống, hiện đang làm phó tướng theo tôi, đang nhìn tôi với vẻ mặt lúng túng.

“Vì sao ngài không đuổi theo man di đang rút lui để chinh phạt phương Bắc ạ…?”

“A, chuyện đó sao?”

Câu hỏi cũng dễ hiểu thôi.

Trong tương lai sẽ được gọi là Phượng Sồ, sánh vai cùng các thiên tài quân sư nhưng hiện tại năng lực vẫn chưa nở rộ hoàn toàn.

Khác hẳn với Gia Cát Lượng và Tư Mã Ý từ nhỏ đã nổi bật.

Dù sao thì đó là chuyện thời gian và kinh nghiệm sẽ giải quyết nên tôi không quá lo lắng.

Tôi mở miệng đáp lại Bàng Thống đang hỏi với vẻ tò mò.

“Chinh phạt phương Bắc có khả năng thành công thấp lắm.”

“…Vậy sao ạ?”

“Ừ.”

Sau khi nhà Tần thống nhất đầu tiên diệt vong thì nhà Hán lên thay thế.

Ngay cả Hán Cao Tổ từng đánh bại Sở Bá Vương cũng bị Hung Nô tộc đánh cho tơi tả khi tấn công phương Bắc.

Sau đó vô số hoàng đế cố gắng chinh phạt phương Bắc nhưng đều thất bại liên tục.

Hán Cao Tổ còn có lý do là chưa kịp khôi phục tổn thất từ Sở Bá Vương nhưng các hoàng đế còn lại dù có quốc lực của triều đại thống nhất mà vẫn thất bại trong việc chinh phạt man di.

Chỉ có hai hoàng đế thực sự đạt được thành tựu đáng kể trong việc chinh phạt man di.

Hán Vũ Đế và Quang Vũ Đế.

Hán Vũ Đế là người dùng Lý Quảng và Hoắc Khứ Bệnh làm tướng dưới trướng.

Còn Quang Vũ Đế, vị minh quân kiệt xuất ấy, thì không cần giải thích nhiều.

Nhưng Hán Vũ Đế cũng không phải chinh phạt phương Bắc mà không chịu tổn thất.

Hán Vũ Đế thành công trong việc chinh phạt phương Bắc và mở đường tơ lụa nhưng tổn thất cũng cực kỳ khủng khiếp.

Có biết Hung Nô tộc đã đánh nhau với Hán Vũ Đế bao nhiêu năm không?

Tận 43 năm.

Hàng chục vạn bộ binh lên phương Bắc, mười vạn kỵ binh lên để chinh phạt man di mà vẫn mất 43 năm.

Dù vậy Hung Nô tộc vẫn không diệt vong mà sống sót.

Việc Hung Nô tộc rút lui một cách ươn hèn hôm qua cũng vì chúng không chiến đấu với quyết tâm liều chết.

Khi chúng thực sự dồn toàn lực chống cự thì sẽ bắt đầu cuộc chơi gà chọi không lối thoát.

Quang Vũ Đế thì cái gì vậy.

Không biết Quang Vũ Đế có điều khiển thiên tai hay không mà đột nhiên trên cao nguyên Mông Cổ xảy ra đại tai họa.

Hạn hán và châu chấu khiến đất đai hoang tàn đến hàng nghìn dặm, đương nhiên người và gia súc chết vô số, sau đó còn có dịch bệnh lan tràn.

Kết quả là Hung Nô tộc chia thành Nam Hung Nô và Bắc Hung Nô đánh nhau, Ô Hoàn tộc và Tiên Ti tộc cũng độc lập khỏi Hung Nô vào thời điểm ấy.

Sau đó Quang Vũ Đế giúp Nam Hung Nô quy thuận rồi đánh Bắc Hung Nô tơi bời.

Quả nhiên là nhân vật chính của tiểu thuyết bá đạo, thiên tai cũng điều khiển được.

Dù sao thì trừ Quang Vũ Đế khiến thiên tai giáng xuống kẻ địch ra thì ngay cả Hán Vũ Đế cũng nhiều lần chịu thất bại.

Thế lực hiện tại còn chưa ổn định nội bộ mà đã chinh phạt phương Bắc?

Tôi chỉ có thể lắc đầu.

Đó cũng là lý do cơ bản khiến tôi luôn giữ thái độ phòng thủ trước man di.

Trừ phi hoàng đế bệ hạ của chúng ta có thể điều khiển thiên tai như Quang Vũ Đế thì việc chinh phạt man di mà không chịu tổn thất là bất khả thi.

Khi tôi giải thích những điều ấy thì Bàng Thống lại run rẩy như sợ hãi điều gì đó.

“Xin, xin lỗi ạ. Thiếu nữ không biết gì cả…”

“Không biết cũng được mà.”

“Không phải vậy ạ. So với những người cùng tuổi luôn ở bên Đại tướng quân thì thiếu nữ chẳng giúp được gì…”

Ý nói Gia Cát Lượng và Tư Mã Ý sao?

Nhưng đó là hai đứa ấy đặc biệt, còn Bàng Thống mới là bình thường.

Dĩ nhiên nói vậy cũng không ăn thua gì nên tôi mở miệng khích lệ Bàng Thống.

“Ngươi không biết lý do ta để hai người ấy ở lại Lạc Dương rồi mang ngươi theo sao?”

Đúng như tôi nói thì Gia Cát Lượng và Tư Mã Ý hiện vẫn ở lại Lạc Dương.

Phải nói sao nhỉ.

Khi hai đứa ở gần thì Bàng Thống cứ bị áp lực, khí thế cứ giảm sút.

Vì vậy tôi đã tách hai đứa ra để khôi phục sự tự tin cho Bàng Thống.

Khi trở về Lạc Dương thì không biết cả hai sẽ nhìn tôi bằng ánh mắt gì nhưng tôi sẽ tự mình chịu trách nhiệm.

“Ta đã nói vậy, Bàng Đức Công cũng nói vậy mà.”

Tôi nhìn vào đôi mắt xanh lục tươi mát của Bàng Thống rồi nói.

“Ngươi nhất định sẽ trở thành phượng hoàng, sánh vai cùng rồng.”

“…….”

“Nếu ngươi vẫn không tin bản thân thì hãy tin vào con mắt của ta. Ta tự tin về điều đó lắm.”

Cụ thể thì không phải con mắt mà là kiến thức tương lai.

Khi tôi nói đầy tự tin thì Bàng Thống xấu hổ cúi gằm mặt.

“…….”

Và tôi cảm nhận được ánh mắt kỳ lạ mà Tư Dữ vẫn gửi đến gần đây lại trở nên đậm hơn một chút.

…Sao cảm giác như ngòi nổ đang cháy nhanh hơn thế nhỉ.

Tôi lại làm gì sai rồi sao?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!