“Hưu…”
Yến tiệc trường, vị trí nổi bật vừa phải.
Người có mái tóc xanh lam giống kim cương (Kim cương thạch - 金强石) ngồi ở đó rồi thở dài.
Nam nhân quan sát dáng vẻ ấy thì cười lớn sảng khoái mở miệng.
“Ha ha! Ngày tốt lành thế này mà trông lo lắng nhiều quá!”
Nghe lời nam nhân thì nữ nhân dùng giọng hơi lạnh lùng nói.
“…Ngày tốt lành sao?”
“……Hự.”
Nam nhân có mái tóc xanh lam giống hệt nữ nhân nhận ra không khí thì vội ngậm miệng lại.
Nghĩ lại thì cô con gái mà mắt để vào cũng không đau chính là đang si mê Đại tướng quân mà.
Đại tướng quân lại kết duyên với người khác trong yến tiệc này mà nói lời thiếu mắt nhìn như vậy thì bị phản ứng lạnh nhạt cũng đương nhiên.
“Cái, cái đó… Khụ khụ.”
Bị ánh mắt giống hệt mẫu thân nó nhìn chằm chằm như vậy thì nam nhân cũng không khỏi bị khí thế đè xuống.
Vị trí làm cha dù qua bao năm cũng không quen nổi.
“…….”
Nữ nhân nhìn nam nhân đang dè chừng rồi thở dài một hơi.
Đúng rồi. Nhân vật trước mắt có tội gì chứ.
Phụ thân chỉ đang muốn làm con gái vui lên nên mới lên tiếng thôi.
Nữ nhân quay đầu khỏi nam nhân mặt đỏ bừng vì say khá nhiều rồi nhìn về một chỗ.
Mái tóc đen mắt đen biểu thị dòng máu cao quý nhất thiên hạ.
Ngoại hình chứng minh rõ ràng nhất rằng dòng máu hoàng thất vẫn tiếp nối thì mỗi lần nhìn đều thấy kỳ lạ.
Trường hợp tóc đen xuất hiện ở dân thường hay quý tộc không phải hoàng tộc thì cực kỳ hiếm.
Thêm vào đó mắt đen đồng thời xuất hiện thì hoàn toàn không có.
Nhờ phương pháp phân biệt cực kỳ chắc chắn nên việc chứng minh hoàng tộc không khó lắm.
Nhờ vậy mà khi phi tần của hoàng đế sinh con thì thường dùng để xác nhận có ngoại tình với nam nhân khác hay không.
Khoảnh khắc đứa trẻ sinh ra có tóc và mắt khác màu thì hoàng thất sẽ lật tung lên.
Trường hợp là nữ hoàng (女皇) thì không có vấn đề gì.
Dù sao người sinh con chính là hoàng đế thì có vấn đề gì chứ.
Cũng có những kẻ ngu ngốc cố gắng giả mạo hoàng tộc rồi làm chuyện kỳ quái đến mức mắt còn lành lặn cũng bị mù nhưng đó không phải chuyện cần quan tâm.
Trong số những dòng máu cao quý nhất thiên hạ thì những người có thể ngồi ở vị trí gần trời nhất rốt cuộc đang trò chuyện gì vậy.
“Thế nào, cái vẻ quấn người này có phải giống hệt ai đó không?”
“Vâng! Cả đôi mắt trông ngoan ngoãn này cũng giống luôn ạ!”
“Quả nhiên ngươi cũng nghĩ vậy sao.”
Đang so sánh một con vật đang nằm trong lòng mình với người khác.
“…Có phải đang nói về thần không ạ?”
“Ngươi nhận ra rồi sao.”
Nam nhân ở bên cạnh nghe vậy thì lộ biểu cảm ngẩn ngơ.
Quả thật có vẻ giống…?
Nếu là người khác thì sẽ lắc đầu phủ nhận nhưng với những nữ nhân bị tình yêu che mắt thì lời ấy lại có vẻ hợp lý.
“Dù sao thì phải làm sao đây…”
Nữ nhân đang quan sát hoàng đế và Đại tướng quân thì lẩm bẩm.
Nếu cứ thế này thì giống lần trước, yến tiệc kết thúc mà không có thu hoạch gì rồi trở về.
Lo lắng phụ thân say rượu làm chuyện kỳ quái gì đó nên chỉ đứng sau lưng lo lắng rồi yến tiệc kết thúc.
───Ha ha ha! Đừng lo! Phụ thân ngươi dù uống rượu một mình với Đại tướng quân cũng không hề phạm sai lầm đâu!
Ai nhìn cũng biết là nói dối.
Nếu lời phụ thân nói là thật thì tại sao mỗi khi nàng tiến lại gần thì ánh mắt của tướng lĩnh luôn hộ vệ Đại tướng quân lại hơi thay đổi chứ.
Với người thường thì không nhận ra được sự khác biệt cực kỳ nhỏ ấy nhưng nữ nhân thì biết được.
Dù không biết nội dung cụ thể nhưng phụ thân chắc chắn đã nói điều kỳ lạ trước mặt Đại tướng quân.
“…….”
Nữ nhân chốc lát nhớ lại quá khứ.
Quá khứ khi chưa hoàn thành chuẩn bị tâm lý mà vẫn chuyên tâm tu hành.
Trước khi mới lên Lạc Dương và được Đại tướng quân dạy dỗ đủ thứ, nữ nhân ở Tây Lương nhận ra không có đối thủ nên hơi kiêu ngạo.
───Khoan, khoan! Xương gãy rồi! Ta thua rồi nên dừng tay đi!
───Không đâu.
───Này con khốn…! Ư a a ak!
Từ nhỏ đã bị ông chú dạy võ bằng cách đánh đập thì ngược lại nữ nhân đánh ông chú tơi tả.
───Đầu hàng! Đầu hàng rồi nên dừng lại đi!
───Tỷ tỷ có phải người không? Sao sức mạnh lại kinh khủng thế?
Ba cô em gái được các trưởng bối xung quanh khen ngợi tài năng xuất chúng thì đồng thời bị đánh bại.
───Tỷ tỷ, nói thật đi. Thật ra là thú vật đứng bằng hai chân đi lại chứ gì?
Một cô em gái từng đấu luyện với nàng đã nói lời không giống ai.
───…Ngươi thật sự muốn chết sao.
───Kyaa! Mẫu thân! Phụ thân! Cứu con với!
Khi nàng định đánh vài cái thì nó đã nhanh chóng chạy đi tìm cha mẹ.
Dù sao thì bị đối xử như vậy ở quê nhà nên nữ nhân tự nhiên nhận ra võ nghệ của mình thuộc loại xuất chúng.
Ngoại hình đẹp đến mức biệt danh có gắn chữ Cẩm (錦), võ nghệ cũng xuất chúng.
Nếu tình hình tiếp tục như vậy thì nữ nhân chắc chắn không chỉ kiêu ngạo mà còn ngạo mạn.
Tự tin vô căn cứ rằng không có gì là bất khả với mình.
Nữ nhân mang chút tự tin nguy hiểm ấy tin rằng mọi chuẩn bị đã xong nên lên Lạc Dương.
…Nhưng tự tin ấy cũng không kéo dài được vài ngày.
───Xong rồi.
Nhân vật đặt mũi thương vào cổ nàng rồi thông báo kết thúc đấu luyện.
Nữ nhân có mái tóc đen dù không phải hoàng tộc thì dùng đôi mắt đỏ gợi nhớ đến máu tươi rồi nói như vậy.
───Thực lực tốt nhưng kinh nghiệm thiếu.
Chắc là Trương Phi Ích Đức thì phải.
Một trong những tướng lĩnh đã chặn Thiên Hạ Vô Song ở Hổ Lao Quan.
Nàng còn nhớ phụ thân nghe tin ấy thì lo lắng giậm chân rồi định gửi viện binh quy mô lớn.
Vì phòng thủ Tây Lương nên đã thỏa hiệp rồi chỉ gửi quy mô có thể chịu đựng được.
Trương Phi đã giao ái bệnh của mình cho Đại tướng quân rồi nhún vai mở miệng.
───Đây là chuyện thời gian sẽ giải quyết nên không sao đâu.
───…….
───Chỉ cần mạnh hơn chút nữa thì có thể đấu luyện cả ngày với ta đấy?
Nghe vậy thì nữ nhân khẽ nheo mắt rồi nói.
───Nếu là kỵ chiến thì kết quả đã khác rồi đấy.
───Cái gì? Phù ha ha!
Trương Phi vác thương luyện tập đã rách nát lên vai rồi cười lớn một trận.
───Mơ đi. Xuất thân Tây Lương nên kỵ thuật giỏi thì ta biết nhưng ta cũng cưỡi ngựa giỏi lắm đấy.
───Hừ, vậy thì cưỡi ngựa đại chiến thử xem.
───Thôi đi. Ta cũng có hẹn trước rồi.
Trương Phi nói vậy rồi nhanh chóng chạy đến chỗ Đại tướng quân định đấu luyện với người khác.
“…….”
Khi suy nghĩ đến đó thì nữ nhân đột nhiên dâng trào ý chí chiến đấu.
Dĩ nhiên qua các đấu luyện sau đó thì nhận ra trên trời còn có trời nhưng đó là chuyện khác.
Giờ là lúc lại thách đấu nhân vật đang cản đường mình.
…Thuận tiện để lại ấn tượng mạnh với Đại tướng quân luôn.
Dù sao thì cảm giác cái sau quan trọng hơn nhưng nữ nhân cố gắng xua tan suy nghĩ ấy.
───Con gái yêu quý của ta, con biết điểm yếu của mình là gì không?
───…?
───Chỉ trước mặt người mình thích thì trở nên nhút nhát vô ích thôi.
Nhút nhát vô ích sao…
Mẫu thân của nữ nhân, người có miệng lưỡi sắc bén đúng kiểu Khương tộc, đã nói như vậy.
───Con gái ta thì phải giống ta mà xông thẳng lên chứ! Cứ lúng túng dè chừng như vậy thì việc gì cũng không thành đâu!
───Ưm? Ý gì vậy?
Lúc ấy phụ thân ở gần đó dùng giọng kỳ lạ mở miệng.
───Phu nhân ngày xưa đứng trước ta thì cũng cứng như tảng đá…
───Đột nhiên nói gì vậy!
───Ối! Dừng, dừng tay đi!
Cảnh mẫu thân mặt đỏ bừng dùng tay đánh lưng phụ thân như lột da vẫn còn nhớ rõ.
…Mẫu thân cũng giống nàng sao.
Nữ nhân bất giác nghe lén thời thanh xuân của cha mẹ thì nghĩ như vậy.
Dù mẫu thân giả vờ mạnh mẽ một cách vô ích thì lời ấy không có chỗ nào sai.
Báu vật thuộc về kẻ có dũng khí mà.
Chỉ đứng bên cạnh nhìn thôi thì cả đời chỉ có thể nhìn.
Đương nhiên nữ nhân không phải người hài lòng với điều đó.
“…Được rồi.”
Nữ nhân đã nghĩ ra cách vừa giải quyết ý chí chiến đấu của mình vừa thể hiện sự tồn tại với Đại tướng quân thì lộ biểu cảm kiên định.
Nghe nói tướng lĩnh từng đánh bại nàng được gọi là Vạn Nhân Chỉ Địch thì mức độ ấy đủ để nâng cao danh tiếng của nàng.
Lần trước chưa kịp làm kỵ chiến thì lần này nhất định phải thực hiện.
Nữ nhân được gọi là Cẩm Mã Siêu (錦馬超) của Tây Lương thì chờ yến tiệc kết thúc trong khi tìm cơ hội lên tiếng với Đại tướng quân.
“…….”
“…Cái gì đó. Ta sai rồi nên đừng nhìn nữa đi. Phu nhân.”
Tất nhiên, cái giá phải trả cho một lời lỡ miệng của người đàn ông trụ cột gia đình là ánh nhìn cháy máy của phu nhân.
Làm cha thật sự là sinh vật đáng buồn đến vậy.
0 Bình luận