201-300

Chương 217: Xâm lược (7)

Chương 217: Xâm lược (7)

Lúc ấy vẫn còn trước khi Lữ Bố xuất chinh từ Lạc Dương.

Lữ Bố gác Phương Thiên Họa Kích lên vai mình rồi trầm ngâm suy nghĩ điều gì đó.

“Tướng quân, ngài đang lo lắng chuyện gì sao?”

“À, Văn Viễn.”

Khi Trương Liêu lên tiếng với Lữ Bố như vậy thì Lữ Bố ngừng suy nghĩ rồi quay đầu về phía Trương Liêu.

Lữ Bố dùng đôi mắt đỏ như máu nhìn Trương Liêu rồi nói.

“Có chuyện này. Ta đang nghĩ một chuyện từ nãy đến giờ.”

“Vâng.”

“Theo dự đoán của ta thì đám kia đã kéo đến sát thành rồi.”

“…Đúng vậy.”

Trương Liêu gật đầu trước lời Lữ Bố.

Đám kia đương nhiên là chỉ Hung Nô tộc.

Nếu Đại tướng quân nhìn thấy Lữ Bố tướng quân dùng cách nói như vậy thì có lẽ sẽ được chứng kiến cảnh khuôn mặt Thiên Hạ Vô Song lại kéo dài ra như bánh bao, nhưng đáng tiếc là hiện tại Đại tướng quân đang bận rộn kiểm tra viện binh chuẩn bị phái đến Tinh Châu.

Lữ Bố tiếp tục nói.

“Hãy nghĩ về thời gian sứ giả đến đây. Hắn từ Tinh Châu đến đây mất bao lâu?”

Trương Liêu thoáng nhớ lại khoảng cách giữa Lạc Dương và Tinh Châu rồi đáp.

“Nếu là trường hợp bình thường thì dù có giảm thời gian ăn ngủ cũng phải mất vài ngày chứ ạ?”

“Đúng, chính là cái đó!”

Lữ Bố nghe câu trả lời của Trương Liêu thì hét lên.

Đúng như Lữ Bố đã nói, khoảng cách giữa kinh đô Lạc Dương và quận Thái Nguyên Tinh Châu không phải mức có thể đi lại nhanh chóng.

Dù có bước chân nhanh đến đâu thì cũng phải mất ít nhất vài ngày.

“Ta dự đoán rằng dù chúng ta xuất phát ngay bây giờ thì cũng sẽ muộn.”

“Điều đó thì…”

Trương Liêu khẽ bỏ lửng câu nói.

Dù đến giờ quân phòng thủ ở Tinh Châu đã ngăn chặn tốt sự xâm nhập của man di nhưng lần này hoàn toàn khác.

Thiền vu (單于) Nam Hung Nô, Ư Phu La, đích thân dẫn đại quân xuất chinh.

Man di là giống loài từ gốc đã thất thường nên việc dự đoán chúng sẽ kéo đến lúc nào gần như là bất khả thi.

Khi Trương Liêu không phủ nhận lời mình thì Lữ Bố nói.

“Vì vậy ta đã nghĩ ra một cách rất tốt.”

“Một cách tốt sao ạ?”

Trương Liêu đáp như vậy nhưng trên mặt đã thoáng hiện nụ cười khổ như đã đoán được cái cách tốt mà Lữ Bố nói là gì.

Lữ Bố nghiêng đầu nhìn biểu cảm của Trương Liêu rồi vẫn đàng hoàng đưa ra ý kiến.

“Ta một mình nhanh chóng đến Tinh Châu!”

“Vậy sao ạ.”

Tức là không chờ tốc độ của binh sĩ mà tự mình đến Tinh Châu trước.

Có thể nói đây là cách hoàn toàn phù hợp với hành động và lời nói của Lữ Bố mà Trương Liêu đã chứng kiến đến giờ.

Lữ Bố hỏi Trương Liêu.

“Thế nào? Nếu Văn Viễn thấy ổn thì ta sẽ hỏi ngay Đinh Lăng!”

“…….”

Trương Liêu nhìn Lữ Bố đang tích cực hỏi ý kiến mình thì khẽ cười.

Nếu là quá khứ thì hẳn đã không hỏi ý kiến ai mà lập tức lao đi một mình.

Lữ Bố tướng quân rõ ràng là như vậy.

Cho đến trước khi gây chuyện ở Tinh Châu rồi bị Đại tướng quân gọi ra mắng một trận.

Sự kiện không nghe ý kiến các phó tướng mà tự ý giao chiến, khiến tổn thất quân ta tăng lên.

Dù thắng trận nhưng nếu Lữ Bố không cố chấp tự tôn mà nghe ý kiến người xung quanh thì đã có thể thắng với tổn thất ít hơn.

Đúng ngày hôm ấy Đại tướng quân cũng trực tiếp tham gia chiến đấu nên Lữ Bố rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan.

‘…….’

Đại tướng quân cầm báo cáo tổng hợp tổn thất rồi thở dài, Lữ Bố đứng trước mặt cứng đờ, chỉ biết đổ mồ hôi lạnh.

Nghĩ đến tính tình thô bạo thường ngày của Lữ Bố thì đây là cảnh tượng hiếm thấy.

Đại tướng quân mở miệng.

‘Lữ Bố. Điều ta mong muốn chỉ có một.’

‘Ư, ừ? Là gì?’

Nhìn Lữ Bố khẽ run giọng thì Đại tướng quân như mềm lòng, dùng giọng ôn tồn nói.

‘Từ nay hãy tổng hợp ý kiến người xung quanh rồi hành động. Hiểu chưa?’

‘Hiểu rồi! Ta sẽ làm vậy!’

Nếu là người khác thì Lữ Bố hẳn đã nổi giận vì bị coi như trẻ con nhưng nàng lại gật đầu lia lịa.

Trương Liêu chậm rãi mở miệng với Lữ Bố đang chờ câu trả lời của mình.

“Có vẻ không tệ.”

“Đúng không?”

Khi Trương Liêu đưa ra phản ứng tích cực thì động tác của Lữ Bố trở nên đắc ý.

Lữ Bố như không cần chần chừ nữa thì lập tức bước đi.

“Vậy ta đi hỏi Đinh Lăng đây!”

“Vâng.”

Trương Liêu đứng tại chỗ tiễn Lữ Bố đang nhanh chóng rời xa.

Có người có thể hỏi như vậy.

Tình hình xấu đến mức trận chiến có thể kết thúc trước khi viện binh đến, một người đến sớm thì có thể đảo ngược được không.

Trước nghi vấn ấy thì Trương Liêu chỉ có thể trả lời như thế này.

“Này! Tránh ra! Đụng phải thì ta không chịu trách nhiệm đâu!”

Võ nghệ áp đảo của cá nhân đôi khi mang lại kết quả không thể ngờ tới.

Ví dụ điển hình nhất chính là trận Bành Thành (彭城之戰).

Tây Sở Bá Vương chỉ với 3 vạn quân đã đánh tan đến 56 vạn quân nhà Hán.

Dù Lữ Bố không thể so sánh được nhưng Trương Liêu tin rằng nàng có thể mang lại biến số cho chiến trường đã định đoạt thắng bại.

Khi Lữ Bố đến thì quân phòng thủ ở Tinh Châu cũng sẽ có thêm ý chí chiến đấu.

Chỉ có vậy thôi.

──────────

“Này! Các ngươi lâu rồi nhỉ!”

Giọng nói oang oang bất ngờ vang lên từ gần đó.

“……Giọng này.”

Hung Nô tộc do Hô Trù Tuyền dẫn đầu tập trung chú ý vào giọng nói đột ngột vang lên rồi căng thẳng cơ thể.

Giọng nói quá quen thuộc nên không thể coi thường.

Khi Hung Nô tộc dừng lại tại chỗ cảm thấy dự cảm chẳng lành thì giọng nói lại vang lên.

“Vẫn chưa phán đoán được tình hình sao?!”

“…Là sườn đồi bên phải! Toàn bộ bắn đi!”

Phó tướng nhận ra giọng nói phát ra từ đâu thì lập tức ra lệnh, Hung Nô tộc cũng lập tức tuân theo mà bắn tên lung tung.

Binh tinh nhuệ đã tích lũy kinh nghiệm thì đổ mồ hôi lạnh bắn tên nhưng tân binh chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì dùng biểu cảm ngơ ngác lắp tên vào dây cung.

Hàng ngàn cung kỵ binh đồng loạt bắn tên nhắm vào một người.

Nhưng đã muộn.

“Nhận ra chậm quá!”

Lữ Bố cưỡi con ngựa đỏ khổng lồ trông chỉ nhìn thôi cũng khiến chân run rồi lao tới, những mũi tên bay theo đường cong thì chỉ lướt qua Lữ Bố đang tiến thẳng rồi cắm vào cây cối và mặt đất vô tội vạ.

Lữ Bố đột ngột xuất hiện như thứ gì đó đáng sợ trong truyện cổ tích.

“Tiến lên──!!”

Ngay khi Lữ Bố hét lên thì Xích Thố Mã phì mũi rồi lao vào Hung Nô tộc.

Con Xích Thố Mã có thể chạy một ngày 1.800 dặm dù đã chạy quãng đường cực xa nhưng vẫn còn tràn đầy sức sống.

Khi Lữ Bố tiếp cận dễ dàng thì bên trong trận hình Hung Nô tộc bắt đầu nổi lên gió tanh mưa máu.

“Ư a ác!”

“Chuyện, chuyện gì thế này?!”

Hung Nô tộc do Hô Trù Tuyền dẫn đầu rơi vào đại hỗn loạn.

Man di từ quê nhà đã trải qua vô số trận chiến nên cũng khá giỏi cận chiến nhưng không có nghĩa là có thể đối đầu với Lữ Bố.

Vài Hung Nô tộc lấy dũng khí cầm đao một lưỡi lao tới Lữ Bố.

“Con nhỏ kia──! Đừng có một mình muốn làm gì thì làm──!”

“Hử? Ngươi lại là ai?”

Lữ Bố quay đầu nhìn Hung Nô tộc lao tới với biểu cảm tự tin rồi vung mạnh Phương Thiên Họa Kích.

“Khục!”

Hung Nô tộc trúng một đòn của Lữ Bố không kịp phản ứng gì đã bị chém làm đôi rồi chết.

Nhìn cảnh ấy thì man di nhận ra việc lao vào Lữ Bố không phải dũng khí mà là liều lĩnh.

Dù nhiều người hợp sức lao vào cùng lúc cũng vô nghĩa, khi quay lưng để giữ khoảng cách bắn tên thì cổ bị chém đứt.

Dù muốn nhắm vào con ngựa khổng lồ Lữ Bố cưỡi thì tốc độ quá nhanh nên không thể bắt kịp.

Như vậy thì quá khứ Hung Nô tộc đã dùng mọi cách có thể để đối phó với Lữ Bố, kẻ ngày nào cũng bắt giết chúng.

Nhưng càng vậy thì càng nhận ra một điều.

“Đám này so với lần trước gặp thì yếu hơn hẳn?”

Lữ Bố là nhân vật mà hiện tại chúng không thể đối đầu.

Từ xưa trong nội bộ Nam Hung Nô tộc thì cái tên Lữ Bố chính là đại biểu cho nỗi sợ hãi.

Thậm chí ở nơi khác còn có địch tướng tên Triệu Vân một mình xuyên thủng quân ta?

Phía trước là Lữ Bố, bên sườn là Triệu Vân.

Văn hóa man di hoàn toàn không coi việc chạy trốn là điều nhục nhã.

Quyết định rút lui của chúng rất nhanh và dứt khoát.

“Phân tán! Chiến lợi phẩm gì đó kệ, trước hết phải sống đã!”

“Làm cái này để ăn no sống khỏe, chết ở đây thì có ích gì!”

Man di trong khoảnh khắc ngắn ngủi bắt đầu hành động đồng lòng nhất trí.

Mỗi khi nghe tin Lữ Bố xuất hiện trên chiến trường thì dù thật giả cũng không quan tâm mà chạy trốn, đã lặp lại bao nhiêu lần.

Tình hình hiện tại cũng không khác mấy.

Mục đích là chạy trốn.

Lữ Bố nhìn Hung Nô tộc tan tác tứ phía quanh mình thì dùng giọng ngẩn ngơ hét lớn.

“Này! Các ngươi vẫn chưa chết mấy đứa mà──!!”

Dùng cơ động bẩm sinh tấn công điểm yếu, khi tình hình bất lợi thì lập tức chạy trốn.

Cách thức rất đúng đắn nhưng khi phải đối đầu thì thật sự tức giận.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!