Một ngày sau khi nhận được tin Bàng Đức Công đã đến từ Trương Giác.
Tôi thật sự chuẩn bị mở yến tiệc ở quy mô rất giản dị rồi gửi thư mời cùng người đến chỗ Bàng Đức Công.
Hiện tại gia đình Bàng Đức Công đang tạm trú ở một tòa phủ đệ khá lớn, tòa phủ đệ ấy là nơi tôi đã chuẩn bị sẵn để đón tiếp các hào tộc đến đây.
Đây là những người tin tưởng lời tôi mà từ nơi không có chút liên hệ nào sẵn sàng đến tận Tư Lệ Châu xa xôi.
Trước khi họ chính thức ổn định chỗ ở thì đối đãi ở mức độ này là đúng đắn.
Bàng Đức Công cũng đang chờ lời mời của tôi nên sau khi chuẩn bị xong thì gửi thư trả lời rằng sẽ đến gặp tôi.
Và hiện tại.
“…….”
“…….”
Mấy đứa này rốt cuộc đang làm gì ở đây vậy.
Tôi nhìn hai đứa trẻ đến tận phủ đệ của tôi với lý do không có việc gì làm.
Mái tóc tím và mái tóc trắng hiếm có ở thiên hạ này.
Còn phải nói gì nữa.
Chính là Tư Mã Ý và Gia Cát Lượng đã từ sáng sớm đến chỗ tôi.
─────────
Tư Mã Ý và Gia Cát Lượng vẫn chưa làm lễ thành nhân nên cũng chưa nhận bất kỳ quan chức nào.
Cũng phải thôi.
Trẻ con chưa đến mười lăm tuổi mà phong làm tướng lĩnh cao cấp thì trông có phần buồn cười.
Nếu tôi muốn ép thì cũng không phải không làm được…
Nhưng có lý do gì phải làm vậy chứ.
Trừ trường hợp đặc biệt như hoàng đế thì không có lý do gì để đặt trẻ con vào vị trí cao rồi tạo ra tranh cãi cả.
Tư Mã Ý và Gia Cát Lượng cũng hiểu rõ điều này nên đều tỏ thái độ có thể chấp nhận mức độ ấy.
May mắn vì đây là những đứa trẻ suy nghĩ sâu sắc.
Dù sao thì vì không có quan chức nên hai đứa cũng chẳng có việc gì làm, còn người bảo hộ chúng thì vì lý do riêng mà thường xuyên vắng mặt.
Gia Cát Cẩn (諸葛瑾), chị của Gia Cát Lượng, vừa xử lý chính vụ vừa dùng tính tình ôn hòa để điều hòa quan hệ giữa các quan lại, cố gắng hết sức để không xảy ra mâu thuẫn nội bộ.
Tôi hiểu được vì sao trong lịch sử gốc Gia Cát Cẩn lại được Tôn Quyền trọng dụng ở Đông Ngô.
Tư Mã Lãng (司馬朗), chị của Tư Mã Ý, thì thi hành chính sách khoan dung nên nhận được sự ca ngợi từ dân chúng, quản lý thôn xóm tốt đến mức dân chúng dưới trướng Tư Mã Lãng hoàn toàn không phạm tội.
Mỗi khi Tư Mã Lãng ra tay làm gì thì dân chúng cũng xắn tay áo giúp đỡ cô ấy, quả nhiên xứng danh Tư Mã Bát Đạt (司馬八達).
Gia Cát Cẩn (諸葛瑾) và Tư Mã Lãng (司馬朗).
Ở hiện đại thì vì tên tuổi của em trai quá lớn nên bị lu mờ nhưng hai người này cũng là nhân tài có năng lực rất xuất chúng.
Nhưng chính vì năng lực quá xuất chúng nên lần này lại thành độc.
Năng lực tốt thì tự nhiên bị gọi đi khắp nơi, thường xuyên phải rời khỏi chỗ nên lại rơi vào tình trạng sơ suất với những đứa trẻ cần được chăm sóc.
Vì vậy hai người họ đã tấu lên với tôi.
‘Mong Đại tướng quân có thể để Ý (懿) ở bên cạnh và chăm sóc để tránh Ý gây ra vấn đề.’
‘Ưm? Ý ngươi là gì vậy?’
Khi tôi lộ vẻ nghi hoặc thì Tư Mã Lãng hơi xấu hổ nói tiếp.
‘Như Đại tướng quân cũng biết… muội muội thần tính tình khá khó chịu nên không giỏi hòa hợp với bạn bè đồng lứa.’
‘Vậy sao.’
Tôi gật đầu.
Với tôi thì tính tình cọc cằn ấy chỉ thấy đáng yêu thôi nhưng với bạn bè đồng lứa của Tư Mã Ý thì chắc chắn trông rất đáng ghét.
Nếu có ai khiêu khích Tư Mã Ý thì sẽ thế nào?
Đương nhiên chỉ có thể nghĩ đến đánh nhau lớn.
Ngay cả với tôi có thể coi là thân thiết mà con bé còn lúc nào cũng càu nhàu thì làm sao chịu nổi người lạ khiêu khích.
Dĩ nhiên vì danh tiếng gia tộc Tư Mã (司馬) quá cao nên không ai dám công khai bắt nạt.
Nhưng chắc chắn sẽ đối xử như người không nên giao du mà giữ khoảng cách với Tư Mã Ý.
Hơn nữa Tư Mã Ý cũng không phải kiểu người quan tâm đến quan hệ như vậy nên tự nhiên sẽ bị cô lập.
Người lớn trưởng thành còn không chịu nổi cô đơn thì đứa trẻ đang tuổi phát triển sẽ thế nào.
Dù có bộ óc vượt xa người lớn bình thường nhưng vẫn là trẻ con.
Không thể vì tính tình đứa trẻ không tốt hay vì mình mệt mỏi mà bỏ mặc việc chăm sóc.
Nghĩ đến điều đó thì tôi không thể không gật đầu với yêu cầu của Tư Mã Lãng.
‘Ta hiểu rồi. Vậy trong lúc ngươi vắng mặt thì ta sẽ mang Tư Mã Ý theo và dạy cách xử lý chính vụ.’
‘Thần cảm tạ ân đức của Đại tướng quân.’
Tư Mã Lãng hành lễ với tôi, sau đó tôi mang Tư Mã Ý theo và dạy cách xử lý công việc.
‘…Tại sao lại xử lý công việc phức tạp thế ạ?’
‘Hử?’
‘Nhìn này. Làm thế này thì dễ hơn nhiều mà.’
‘……??’
Có tình huống trớ trêu là chính tôi lại được dạy dỗ nhưng thôi.
Tình hình của Gia Cát Lượng cũng không khác mấy.
‘Đại tướng quân, xin hãy chăm sóc Lượng (亮) của nhà thần!’
Trước lời thỉnh cầu đầy khả năng hiểu lầm của Gia Cát Cẩn, tôi nhất thời hoảng hốt.
Nói thế thì người xung quanh sẽ hiểu sai theo hướng kỳ lạ chứ.
Tôi vội mở miệng trong lúc để Tư Dữ ở phía sau với không khí hơi thay đổi.
‘…Giải thích chi tiết hơn đi.’
‘A, á! Thần xin lỗi!’
Gia Cát Cẩn nhận ra lời mình dễ gây hiểu lầm nên vội vàng xin lỗi tôi.
Gia Cát Cẩn có cảm giác đặc biệt căng thẳng mỗi khi ở trước mặt tôi.
Dù đã ổn định ở Lạc Dương khá lâu nhưng sao lại thế này.
Gia Cát Lượng cũng có cảm giác tương tự nên tôi không thể xóa bỏ suy nghĩ ấy, đây là đặc trưng của gia tộc Gia Cát sao?
Trong lúc tôi hơi nghi hoặc thì Gia Cát Cẩn dò xét sắc mặt tôi rồi nói.
‘Thần xin kể Đại tướng quân biết tình hình của Lượng (亮) khi chúng thần còn ở Từ Châu.’
‘Ta không biết.’
‘Rất đơn giản. Nó chỉ nhốt mình trong phòng rồi đọc sách và trúc giản cả ngày.’
Đứa trẻ nghiện sách kia là gì vậy.
Gia Cát Lượng cũng là kiểu người hướng nội không kém.
Thấy phản ứng của tôi thì Gia Cát Cẩn dùng giọng lo lắng mở miệng.
‘Dù thần có rủ ra ngoài thì nó cũng từ chối hết, ngoài thần và em út thì nó cực kỳ ghét gặp ai khác.’
‘…….’
‘Trước mặt thần thì trông như đứa trẻ nghịch ngợm nhưng vì luôn giữ khoảng cách với người khác nên thần lo lắng không yên.’
Nói đến đó thì Gia Cát Cẩn thở dài.
Cái gì nhỉ.
Thiên tài thì cô độc sao.
Tư Mã Lãng và Gia Cát Cẩn đều biết việc thỉnh cầu như vậy với tôi là không đúng lễ nhưng vẫn hạ mình vì có lý do.
‘Khi ở gần Đại tướng quân thì Ý (懿) lại dịu dàng hơn bình thường.’
‘Lượng (亮) nhà thần hình như rất thích Đại tướng quân ấy ạ!’
Đứa trẻ có vấn đề về tính cách lại đặc biệt ngoan ngoãn trước mặt tôi.
Vì là lời gia đình của Tư Mã Ý và Gia Cát Lượng nên chắc chắn không sai.
Thật ra tôi có tài năng nuôi dạy trẻ con sao?
Khi còn ở Tinh Châu thì tôi cũng rất được trẻ con yêu thích.
Nếu biết mình có tài năng này thì đã làm giáo viên mẫu giáo để kiếm thật nhiều tiền rồi…
Dù sao thì tình hình diễn ra như vậy nên trong lúc người bảo hộ vắng mặt thì tôi trở thành người chăm sóc Gia Cát Lượng và Tư Mã Ý.
…Khi xử lý văn thư thì hai đứa lại chăm sóc tôi mới đúng.
Trong lúc tôi cùng Tư Dữ và Lữ Bố quay cảnh sitcom thì Gia Cát Lượng và Tư Mã Ý giúp tôi xử lý công việc với tốc độ cực nhanh.
Lúc xử lý công việc ở Kinh Châu trước đây cũng thế mà.
Hai đứa trẻ từ sáng sớm đột ngột kéo đến thì như thường lệ ngồi vào chỗ rồi tiêu tốn thời gian.
“…….”
“…….”
Gia Cát Lượng và Tư Mã Ý hôm nay hiếm khi đối mặt nhau mà không gầm gừ.
Chỉ trao đổi ánh mắt một lượt rồi giả vờ không biết.
Nên nói là quan hệ tốt hơn hay tệ hơn đây.
Cảnh tượng trước mắt thì đặc biệt thật nhưng còn một chuyện khiến tôi để ý hơn nên tôi hỏi hai đứa.
“Hôm nay đến sớm thật đấy?”
Gia Cát Lượng và Tư Mã Ý nghe câu hỏi của tôi thì lộ phản ứng khác nhau.
“Có tin tức khiến thần lo lắng nên muốn đến xác nhận một chút ạ.”
Đây là lời của Tư Mã Ý với biểu cảm kiêu kỳ.
“Với thân phận hầu hạ chủ công thì phải chuẩn bị đối phó với tình huống có thể xảy ra chứ ạ.”
Đây là lời của Gia Cát Lượng cầm quạt lông trắng mỉm cười điềm tĩnh.
Tôi nhận ra ý nghĩa ẩn trong lời hai đứa thì cười khổ.
Lời nói thì hay nhưng thực chất là cảnh giác xem có đứa trẻ nào khác đến không.
Dáng vẻ này đúng là trẻ con lo sợ bị mất tình yêu của cha mẹ.
Nhìn dáng vẻ hai đứa thì chắc chắn là trẻ con thật.
Nhưng theo ký ức của tôi thì Bàng Thống cũng khoảng tuổi tương đương Tư Mã Ý mà?
……Hy vọng khi đối mặt với hai đứa này thì đừng bị khí thế đè nén.
1 Bình luận