Thời gian tôi dẫn quân lênh đênh trên thuyền khá dài.
Cũng phải thôi, vì nếu đi đúng đường sông thì từ Thọ Xuân đến Lạc Dương có thể đi thẳng được.
Sông ngòi chia nhiều nhánh nên muốn đi đúng hướng thì bản đồ là bắt buộc.
Có lúc cảm thấy hướng này hướng lên phía trên nên chắc chắn đúng rồi thì đột nhiên dòng sông bị cắt đứt, lại có dòng sông ngoằn ngoèo uốn lượn điên cuồng khiến không hay biết gì đã lạc đường.
Dù nhìn bản đồ thì đường khó vẫn khó.
Bản đồ dù sao ở thời đại này cũng chỉ là thứ con người tự tay vẽ sau khi đi khắp nơi nên hỏi có chính xác 100% không thì chỉ có thể lắc đầu.
Con người không phải vệ tinh nhân tạo.
Nơi không chính xác thì không chính xác là lẽ thường.
Chu Du như đã dự đoán hết tình huống ấy nên phái cho tôi vài người am hiểu địa lý.
Người dẫn đường nhìn bản đồ rồi nói như vậy.
“Trước hết đi xuống một chút theo Hoài Hà (淮河), sau đó theo dòng Lĩnh Thủy (領水), rồi từ Hồng Câu (鴻溝) đi thẳng lên thì sẽ đến Cấp Thủy (給水).”
“…….”
“Và Cấp Thủy (給水) lại nối với Hoàng Hà (黃河) nên từ đây trở đi thì trực tiếp…”
Nói cái gì vậy.
Người dẫn đường Chu Du phái đến rõ ràng dùng cùng ngôn ngữ với tôi.
Nhưng tại sao lại không hiểu lời nói.
Có phải vấn đề ở tôi không.
Một điều chắc chắn là dẫn đường không phải nghề ai cũng làm được.
Thế nên mới gọi là chuyên gia chuyên gia.
“Nơi này cũng phức tạp như Hoài Hà (淮河). Nếu ở đây diễn ra thủy chiến thì sẽ thế nào…”
Tư Mã Ý đã vượt qua say sóng rồi cảm nhận thân thuyền lắc lư không đều đặn mà liên tục ghi chép gì đó.
“Công trình thủy lợi quá mức và khai hoang ruộng đất khiến cứ hay có lũ lụt kèm theo dòng chảy đất đá lớn… Ưm…”
Gia Cát Lượng nhận thông tin về Hoàng Hà (黃河) rồi lẩm bẩm một mình không rõ ý gì.
“À, à thì trong binh thư có nói chứ? Lúc này thì đâm thẳng vào chiến hạm địch để gây tổn thất lớn!”
“Vậy thì xin hỏi định thành công chiến thuật húc tàu thế nào ạ?”
“……Chỉ cần lái thuyền giỏi là…”
Bàng Thống và Gia Hủ trao đổi đủ loại câu hỏi đáp để giết thời gian.
Bình thường cứ suy nghĩ không ngừng như vậy mới thông minh được sao.
Với tôi thì bất khả thi.
Ngoài ra còn có những nhân vật đặc biệt khi thấy tôi thì giật mình.
“…!”
“Hik!”
Đại diện là Quan Vũ hay Trương Phi.
Trưởng tỷ của tỷ muội đào viên là Lưu Bị thì vẫn như mọi khi nhưng hai người kia mỗi lần thấy tôi thì cơ thể căng cứng.
Có phải đơn thuần vì xấu hổ hay đang mang cảm xúc khác mà tôi không biết thì không rõ.
Dù sao thì cuối cùng thời gian sẽ giải quyết.
Việc tôi cần làm chỉ là chịu đựng tốt những ánh mắt đáng ngờ từ các tiểu mưu sĩ thôi.
“…Quả nhiên có gì đó lạ.”
“……Khụ khụ.”
Cái đó cũng không dễ dàng chút nào.
Dù sao thì di chuyển bao lâu rồi.
Thời gian lên thuyền chỉ mang lại khổ sở cho binh sĩ cuối cùng cũng kết thúc.
“Tư, Tư Lệ Châu đây rồi!”
“Cuối cùng cũng xong… Ueeek!”
Binh sĩ vui mừng đến mức vừa nôn vừa không ngừng hô hào.
Lữ Bố ở gần đó lẩm bẩm.
“Nếu đi bộ thì lâu lắm nhưng đến nhanh hơn tưởng tượng.”
“Thế nên mới đi thuyền chứ.”
Dù Thọ Xuân có gần đến đâu thì cuối cùng cũng là Giang Đông.
Chỉ đi ngang Dự Châu thôi đã khoảng 1.200 lý (470km), qua Kinh Châu đến Lạc Dương thì lại xa thêm bao nhiêu.
Dù chỉ tăng 1.5 lần thôi cũng đã 1.800 lý (700km).
Nghĩ đến đường tiếp tế thì ít nhất phải mất một tháng.
Còn có khả năng lâu hơn nữa.
Theo ký ức của tôi thì tàu buôn của La Mã Đế quốc ở gần đó chạy khoảng 12km/h.
Dù giảm một nửa tốc độ thì vẫn nhanh hơn gấp mấy lần.
Sau khi chiếm Kinh Châu thì tích cực đóng chiến thuyền nên số lượng chiến thuyền không thiếu, cũng không có thế lực địch nào quen thuộc đường thủy như nhà mình.
Thế này mà không đi thuyền thì lý do gì.
Cướp sông? Cẩm Phàm Tặc (錦帆賊) của chúng ta đã tiêu diệt hết rồi nên đừng lo.
Hiện tại đang làm xong hết việc rồi chỉ chờ thời gian trôi qua, sớm muộn cũng phải tìm chỗ khác để sai khiến.
Lúc ấy binh sĩ đang ngẩn ngơ nhìn đất liền thì nói.
“…Mà chúng ta đến đây bao nhiêu ngày rồi?”
“Không biết.”
Binh sĩ bị say sóng cả ngày nên cảm giác thời gian mờ nhạt, vẫn chưa nhận ra đã đến Tư Lệ Châu sớm.
…Ưm, nhìn dáng vẻ ấy thì biết khổ sở thế nào.
Nhưng dù say sóng thì nếu có thứ để đi thì cứ đi là đúng.
Thời gian là vàng.
“Di chuyển bình tĩnh! Ai lái sai mà mắc cạn chỗ lạ thì ta không tha đâu!”
“Vâng!”
Sông ở Tư Lệ Châu không rộng lắm nên binh sĩ quen nước cũng phải cẩn thận lái thuyền.
Di chuyển bao lâu rồi.
Phó quan đang lái thuyền thì khi Hoàng Hà (黃河) ở ngay trước mặt nói với tôi.
“Từ đây không thể đi tiếp được nữa ạ.”
“Vậy sao?”
“Vâng ạ.”
Phó quan lái thuyền đáp câu hỏi của tôi.
“Hoàng Hà (黃河) thì dòng chảy xiết và nước đục không nhìn rõ bên dưới có gì nên loại thuyền lớn thế này rất dễ mắc cạn ở đâu đó.”
“…Cũng phải.”
Quả nhiên lời phó quan đúng.
Ở trận Hổ Lao Quan liên quân không thể dùng thuyền đánh úp phía sau cũng vì lý do này.
Ùn ùn kéo đến rồi chỉ cần sai một cái là tai nạn dây chuyền xảy ra cả đám thành ma da. [note89613]
Vốn dĩ đám đó thiếu ăn thiếu uống thì làm sao đóng được thuyền.
Dù vậy vì có trường hợp vạn nhất nên tôi đã bố trí một phần binh sĩ ở cảng… nhưng liên quân cũng không ngu đến mức ấy.
Tôi gật đầu rồi nói với phó quan.
“Ừ. Vất vả rồi. Các ngươi giờ định làm gì?”
“Thì còn gì nữa ạ. Giờ phải quay lại Giang Đông thôi.”
“Không nghỉ ngơi gì sao?”
Khi tôi dùng giọng kinh ngạc hỏi thì phó quan dùng biểu cảm xấu hổ cười với tôi.
“Cái… Chỉ huy của chúng thần nhận ra việc lười biếng nhanh kinh khủng.”
“…….”
“Chạy vòng quanh thao trường không ngừng nghỉ thì một lần là đủ rồi. Đúng thế mà.”
Giọng nghe mệt mỏi thật.
Có vẻ Chu Du cũng hành hạ thuộc hạ kinh lắm.
Phải vậy mới thành binh tinh nhuệ được…
“Ôi chà. Dáng vẻ thì mảnh mai thế mà khi đụng độ thì chúng thần mới là người thua.”
Tôi nghe vậy thì điềm tĩnh gật đầu.
Cũng phải thôi, trong lịch sử gốc cũng là người cùng Tôn Sách chỉ huy tiền tuyến nên võ nghệ cơ bản chắc chắn có.
Nếu thực lực nửa vời mà ra tiền tuyến thì đã sớm chôn ở mộ không có danh tiếng gì.
Nhìn vậy thì giống Tào Tháo, loại nhân tài toàn năng.
Thống suất, võ lực, trí lược không thiếu cái nào.
“Và đây là bí mật nhưng có không ít kẻ bị mê hoặc bởi nhan sắc tuyệt mỹ ấy mà xin gia nhập rồi kêu la thất thanh.”
“…Hửm? Ý gì vậy?”
Phó quan bị thái độ thân thiện của tôi làm thoải mái thì lắc đầu nói.
“Lúc chiêu mộ binh sĩ ấy ạ. Nói mình chỉ là binh sĩ bình thường rồi dùng cách từ từ dụ dỗ người ta…”
“…….”
“Đến ngày huấn luyện thì mặt thay đổi hoàn toàn… Thần còn tưởng gặp ác quỷ.”
Ồ. Khai thác ngoại hình thế này.
Thảo nào số lượng binh sĩ chiêu mộ tăng vùn vụt.
Tôi mang ý khích lệ vỗ vai phó quan lắm lời.
“Cố lên.”
“…Cảm tạ ạ.”
───────────
Phía Thọ Xuân Giang Đông.
“……Vậy là ngươi đã trò chuyện như vậy với Đại tướng quân?”
“…Vâng, vâng ạ.”
Phó quan đứng trước một nữ nhân trong phòng làm việc thì toát mồ hôi lạnh đảo mắt liên hồi.
Dù nam hay nữ chỉ nhìn thôi cũng đủ mất hồn vẻ đẹp tuyệt mỹ.
Nhưng phó quan nhìn vẻ đẹp ấy mà hoàn toàn không thích nổi.
Cũng phải thôi vì nữ nhân trước mắt chính là cấp trên của mình.
Có lẽ việc vui vẻ lan truyền cuộc trò chuyện với Đại tướng quân trong doanh trại đã thành vấn đề.
Phó quan oán trách bản thân lắm lời.
“…….”
Cấp trên của phó quan, Chu Du (周瑜) khẽ run người một lúc rồi dùng giọng điềm tĩnh nói.
“Chạy thao trường trăm vòng.”
“Hả?”
Trước câu nói đột ngột, phó quan mở to mắt một lát.
“…….”
“A, vâng ạ! Chạy thao trường trăm vòng! Thực hiện!”
Nhưng ngay lập tức đối diện ánh mắt sát khí của Chu Du thì phó quan hô khẩu lệnh rồi lao ra khỏi chỗ.
“…Hừ.”
Chu Du nhìn hư không rồi thở dài.
Nếu Đại tướng quân nghĩ nàng là nữ nhân lẳng lơ thì phải làm sao đây.
Dù sao thì lần sau phái người thì nên chọn kẻ miệng kín hơn.
Chu Du nghĩ vậy rồi ôm đầu.
1 Bình luận