201-300

Chương 258: Hoàng đế (4)

Chương 258: Hoàng đế (4)

Viên Thuật bị nhúng vào nước sôi như nguyên liệu nấu ăn thì không chịu nổi lâu.

Thường gọi là chết do sốc vì đau đớn nhỉ.

Nếu xét kỹ hơn thì nghe nói không phải sốc mà là thuật ngữ y học khác nhưng tôi không phải chuyên gia thì làm sao biết được.

Từ giữa chừng tôi đã khẽ quay đầu đi nên không thể mô tả chi tiết được.

Dù sao thì Viên Thuật đã gào thét kinh hoàng trong đau đớn rồi chết là chắc chắn.

Hoàng đế bảo tôi đừng lo cũng có lý do của ngài ấy.

“Ư ức….”

“…….”

Những người đối diện xác chết khiến người ta sợ hãi không dám mô tả chi tiết thì đương nhiên mặt mày tái mét.

Hầu hết không dám nhìn thẳng vào xác chết, có người còn buồn nôn vì cảnh tượng ghê tởm.

Tuy nhiên hoàng đế thì chẳng sao cả dù cảnh tượng bình thường ai cũng quay đầu đi ngay.

“Hừm… Khoảng ba lần chăng. Nếu chịu lâu thì cũng lâu đấy.”

Chỉ bình thản nhận xét bằng giọng điềm tĩnh.

Thần tử nhìn hoàng đế thản nhiên quan sát xác chết thảm khốc thì không dám ngẩng đầu.

…Tiếng củng cố hoàng quyền vang đến tận đây.

Không biết có cố ý tạo tình huống này không nhưng hoàng đế là người khi cần đổ máu thì đổ máu dứt khoát.

Có thể coi là cai trị bằng bàn tay sắt.

Có lẽ vì ở hoàng cung thường xuyên bị đâm sau lưng nên hoàng đế có cảm giác mạnh mẽ về việc cắt đứt yếu tố hậu hoạn từ trước.

Lúc ấy hoàng đế mở miệng.

“Đại tướng quân, ngươi có biết không.”

“Ý bệ hạ là chuyện gì ạ?”

Tôi hỏi lại thì hoàng đế nhìn xác Viên Thuật đang bị buộc dây treo lủng lẳng trên không trung rồi nói tiếp.

“Trẫm từ trước đã không thích những kẻ lấy cớ dâng lời can gián rồi nói nhảm linh tinh.”

Giọng rất điềm tĩnh nhưng trong pháp trường sau khi hình phạt kết thúc và im lặng bao trùm thì giọng ấy vang lên cực kỳ rõ ràng.

Tôi thấy vài thần tử đang nghe cuộc trò chuyện thì thân thể khẽ run.

Có vẻ bị chạm đến chỗ đau.

Dù vậy hoàng đế vẫn tiếp tục lời nói.

“Ngươi hiểu ý đó là gì chứ, Đại tướng quân?”

“…Vâng ạ, bệ hạ.”

Nghĩa là lòng kiên nhẫn của ngài ấy cũng có giới hạn nên tự biết thân biết phận mà hành xử cho tốt.

Nếu đã cảnh cáo thế này mà vẫn cứ chọc giận hoàng đế thì kết cục không hay đâu.

Dù không đến mức như tên đang treo kia nhưng chắc chắn cũng chết đau đớn.

“A, dĩ nhiên không phải nói với Đại tướng quân. Ngươi thì cứ thoải mái dâng lời can gián cho trẫm.”

“Thần vinh hạnh.”

“Những kẻ trẫm muốn nói là…”

Hoàng đế như sợ tôi hiểu lầm vô ích nên bổ sung rồi quét mắt nhìn mọi người xung quanh.

“Những kẻ không biết tình hình lại dám vượt phận lên tiếng.”

Trước giọng nói sắc bén của hoàng đế thì thần tử bị dọa sợ đến mức chỉ dám đảo mắt.

Tôi nhìn cảnh ấy thì thầm gật đầu trong lòng.

Thảo nào cảm thấy tàn nhẫn quá mức cần thiết, hóa ra đều để củng cố vương quyền.

Tôi còn lo hoàng đế biến thành Trụ Vương nhà Thương chứ, toàn là lo thừa.

“…Lần xử phạt tiếp theo thì cái gì tốt nhỉ.”

“…….”

…Thật sự là để củng cố vương quyền đúng không?

Nghe lời lẩm bẩm của hoàng đế thì tôi nghĩ phải dẫn dắt ngài ấy đừng lệch lạc sang hướng lạ.

──────────

Chưa bao lâu sau khi xử phạt Viên Thuật thì mùa đông đã đến.

Khi thời tiết lạnh đi thì mây như chờ sẵn mà đổ tuyết dày đặc xuống, cảnh tượng ấy giống như rác bay tán loạn khiến tâm trạng không thoải mái.

Ai làm quân nhân chắc cũng đồng cảm.

Tôi đang xử lý công việc như thường lệ ở phủ Đại tướng quân thì nhìn ra binh sĩ bên ngoài.

“Ư a! Trên trời rác trắng rơi xuống!”

“Hiếm hoi mới được nghỉ mà lại thế này─!!”

Binh sĩ nhìn tuyết rơi từ trời xuống mà phản ứng đủ kiểu.

Cách biểu đạt khác nhau nhưng đều gào thét đau đớn giống nhau.

Khi binh sĩ trong doanh trại gào thét thì người có vẻ là phó quan hô to.

“Tướng quân hôm nay ra lệnh tác chiến dọn tuyết! Tất cả cầm xẻng tập trung!”

Thật là.

Đúng ngày không huấn luyện mà tuyết lại rơi, vận đen hết chỗ nói.

Thế này thì phải nghĩ tuyết không rơi từ sáng sớm là may mắn.

“Ngày nghỉ mà vẫn rèn luyện thể lực.”

“Ôi, thật sự phấn khích.”

Vài binh sĩ thực hành câu nói “nếu không tránh được thì tận hưởng”.

Đương nhiên biểu cảm chẳng vui vẻ chút nào.

Nhưng cũng không thể không dọn tuyết…

Đến mức vì chuyện này mà sinh ra thành ngữ Tuyết Thượng Gia Sương (雪上加霜). [note89614]

Binh sĩ cầm xẻng từng người một với biểu cảm như muốn ăn tươi nuốt sống ai đó bắt đầu bước đi.

“Vất vả rồi.”

Tôi từng ở trong đám ấy chiến đấu với tuyết nên hiểu được tâm trạng của họ bây giờ.

“Xếp hàng! Cùng đẩy một lượt!”

“Vâng!”

Binh sĩ đúng là tinh nhuệ xếp thành hàng rồi bắt đầu đẩy tuyết khéo léo.

Kế hoạch nhanh chóng dọn xong để nghỉ ngơi sớm.

Cảnh tượng thường thấy ở nơi dọn tuyết khiến tôi gật đầu.

“Đại tướng quân.”

Lúc ấy một binh sĩ xuất hiện gọi tôi.

Tôi quay đầu hỏi binh sĩ.

“Có chuyện gì?”

“Hoàng đế bệ hạ triệu Đại tướng quân đến nghị sự.”

“Hửm?”

Mùa đông lạnh giá thế này mà có chuyện gì cần họp.

Có đề án quan trọng nào được đưa lên sao?

Tôi thoáng nghi hoặc rồi đứng dậy nói.

“Ta biết rồi. Sẽ đến ngay.”

“Vâng.”

Binh sĩ truyền lệnh hành lễ với tôi rồi biến mất.

“…….”

Tôi vẫn nhìn cảnh tuyết rơi dày đặc bên ngoài mà nghĩ.

Thật sự lạnh kinh khủng đây.

“Hự!”

“Này! Thằng này đẩy xẻng bằng bụng rồi vấp phải đá!”

Cái đó chắc đau kinh khủng.

Quả nhiên nơi người ta sống đều giống nhau.

──────────

Tôi được Tư Dữ hầu hạ mặc nhiều lớp áo rồi nhanh chóng đến hoàng cung.

Vốn phủ Đại tướng quân vì lý do an ninh nên cách hoàng cung một chút nhưng do ý chí mạnh mẽ của ai đó mà buộc phải chuyển đến tòa nhà gần hoàng cung.

Người ấy đương nhiên là hoàng đế bệ hạ, không ai dám phản đối.

Vốn là nơi sở hữu của hoàng thất nên môi trường tốt hơn nhưng cũng vì thế mà số lần triệu kiến tăng lên.

Đây là trao đổi đồng giá sao.

Đến trước cửa hoàng cung, tôi quay lại nhìn Tư Dữ trước khi vào.

Không biết có lạnh không mà đầu và vai tích đầy tuyết trắng xốp.

Thấy vậy tôi cười khẩy rồi đưa tay ra.

“Tuyết tích lại rồi.”

“A…”

Khi tôi phủi tuyết trên đầu và vai em ấy thì Tư Dữ xấu hổ khẽ đỏ mặt.

Khi chăm sóc tôi thì cực kỳ chu đáo nhưng bản thân thì không tự chăm sóc.

Tôi cười khổ trong lòng rồi lại bước về phía hoàng cung.

“Thần Đại tướng quân, kính chào hoàng đế bệ hạ.”

Vì gần hoàng cung nên đến nhanh, tôi trước hết hành lễ với hoàng đế.

“Đến rồi sao.”

Hoàng đế vì nghị sự nên không đuổi văn quan xung quanh như thường lệ thì dùng giọng điềm tĩnh mở miệng.

Hoàng đế lộ biểu cảm đùa giỡn.

“Triệu đột ngột nên giật mình sao?”

“Thần sao dám nghĩ vậy.”

Tôi không do dự chút nào đáp.

Thời kỳ ngạc nhiên như nghiệp dư đã qua lâu rồi.

Bình thường cũng vì muốn nhìn mặt mà triệu tôi liên tục nên không quen thì mới lạ.

“Cũng phải thôi.”

Hoàng đế nghe câu trả lời của tôi thì khẽ gật đầu.

“Lý do trẫm đột ngột triệu ngươi là không gì khác…”

“…….”

“…Hừm.”

Hoàng đế đang nói thì ngập ngừng cuối câu rồi lẩm bẩm nhỏ giọng.

“Có lẽ để người khác giải thích thì tốt hơn.”

“…?”

Khi tôi lộ vẻ nghi hoặc thì hoàng đế cười mỉm với tôi.

“Ngươi đang làm gì vậy? Mau giải thích đi.”

“Tuân mệnh.”

Cùng lúc ấy một người trong các quan viên phụ tá hoàng đế bước ra.

Là nữ nhân tôi thường thấy mỗi lần đến hoàng cung, không ai khác chính là người dẫn đường mỗi khi tôi yết kiến hoàng đế.

“Hán quốc từng hỗn loạn nhưng giờ thì không.”

Nữ nhân dùng giọng điềm tĩnh nói ý kiến của mình.

“Thế lực bên ngoài chống lại triều đình cũng không còn là mối uy hiếp với chúng ta, nội bộ cũng dần lấy lại ổn định.”

“…….”

“Nước nhà đã lấy lại bình yên thì giờ chẳng phải là lúc chúng ta nhìn về tương lai sao?”

Ánh mắt mọi người ở đây tập trung nhưng nữ nhân không hề dao động.

“Do đó thần (臣) bất chấp xấu hổ dâng ý kiến lên bệ hạ.”

…Rốt cuộc định nói gì mà rải thảm thế này.

Biểu cảm hoàng đế cười mỉm nhìn tôi khiến tôi cảm thấy bất an lần đầu tiên.

“Việc nghênh đón Đại tướng quân, trụ cột chống đỡ Hán quốc, làm phối ngẫu (Phối thất - 配匹) để nuôi dưỡng hậu duệ thì thế nào ạ?”

“…….”

Trước ý kiến kinh thiên động địa ấy, tôi mất lời đáp mà im lặng.

Cô rốt cuộc là ai vậy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Tuyết Thượng Gia Sương: nghĩa đen là trên tuyết lại thêm sương, nghĩa bóng là đã xui rủi, khó khăn rồi lại còn gặp thêm tai họa khác
Tuyết Thượng Gia Sương: nghĩa đen là trên tuyết lại thêm sương, nghĩa bóng là đã xui rủi, khó khăn rồi lại còn gặp thêm tai họa khác