Sau khi nghe ý kiến các mưu sĩ thì tôi dùng giọng điềm tĩnh tóm tắt nội dung cuộc họp.
“Tức là cho đến khi mùa đông qua đi thì tập trung ổn định nội bộ và lấy Thọ Xuân làm bàn đạp tiến vào Giang Đông sao?”
“Đúng vậy ạ.”
Gia Cát Lượng đáp lời tôi rồi dùng thái độ cung kính nói tiếp.
“Hiện tại tất cả quân hùng trên thiên hạ đều đang tranh đấu với kẻ địch của mình.”
“…….”
“Ích Châu thì Lưu Yên và Trương Lỗ, Trung Nguyên thì Tào Tháo và Đào Khiêm, Hà Bắc thì Viên Thiệu và Công Tôn Toản đang giao chiến nên lúc này phải nuôi dưỡng thế lực chứ ạ?”
Tôi nghe ý kiến của Gia Cát Lượng thì nảy ra một nghi vấn.
“Vậy thì bình định Giang Đông nên bắt đầu khi nào thì tốt?”
“Một năm sau cũng được, hai năm sau cũng được ạ.”
Gia Cát Lượng đáp mà không chút do dự.
“Nếu sớm vượt Trường Giang thì thế lực Lưu Do đã mệt mỏi vì chiến tranh lâu dài với Viên Thuật sẽ diệt vong mà không chống cự được gì đáng kể.”
“…Nếu muộn hơn thì sao?”
“Chúng sẽ tự gây nội loạn với nhau thôi ạ.”
Gia Cát Lượng che miệng bằng quạt lông trắng rồi cười mỉm mắt.
“Chẳng phải có kẻ tự xưng Đông Ngô Đức Vương (東呉德王) mà không biết thân phận mình sao?”
“…….”
“Hắn chắc chắn sẽ tiến quân sâu vào Giang Đông để chiếm Đông Ngô (東呉) như hắn tự xưng.”
Tôi nhận ra ý Gia Cát Lượng muốn nói thì gật đầu.
Hiện tại quận Lư Giang (廬江郡) mà Nghiêm Bạch Hổ chiếm giữ khá gần quận Cửu Giang (九江郡) có huyện Thọ Xuân.
Địa lý cũng tương tự nên quận Lư Giang (廬江郡) có thể dùng làm bàn đạp vượt Trường Giang giống Thọ Xuân.
Trong lịch sử gốc thì tên kia đáng lẽ khởi binh từ Ô Quận (吳郡) bên kia Trường Giang sao lại xuất hiện ở quận Lư Giang.
Có lẽ hắn phán đoán chiếm quận Lư Giang hiện đang vô chủ tốt hơn các thành khác có Thái thú phòng thủ?
…Có vẻ cũng suy nghĩ chút đấy.
Ý kiến Gia Cát Lượng không dừng ở đó.
“Nếu hắn là loại người hài lòng sống lặng lẽ ở góc Giang Đông cả đời thì có lẽ không gây nội loạn…”
“Loại đó thì sẽ chấp nhận lời chiêu hàng chúng ta gửi đi thôi ạ.”
Lúc ấy Tư Mã Ý chen ngang.
“…….”
Gia Cát Lượng nhìn Tư Mã Ý chen vào ý kiến mình bằng ánh mắt khó hiểu.
Ánh mắt gì vậy.
Đôi mắt vô cảm không đoán được nội tâm mang theo bầu không khí khó tả.
Nhưng Tư Mã Ý đâu phải người tầm thường.
Tư Mã Ý hừ một tiếng rồi tiếp tục giải thích.
“Nếu là kẻ ngu ngốc bị dục vọng quyền lực làm mờ mắt mà chủ trương quyết chiến thì chắc chắn sẽ gây vấn đề nội bộ còn nếu là loại hài lòng với vị trí vừa phải thì khả năng đầu hàng chúng ta rất cao.”
Tôi điềm tĩnh đồng tình.
Trong trận Xích Bích khi Tào Tháo đánh tới thì các thần tử Đông Ngô đều khuyên Tôn Quyền đầu hàng mà.
Nghĩ tương tự là được.
Trong chính sử thì Lỗ Túc và Chu Du, trong diễn nghĩa thì Gia Cát Lượng dùng miệng lưỡi hoa mỹ khiến chủ trương đầu hàng tan vỡ nhưng chính việc ý kiến ấy xuất hiện đã quan trọng.
Quân sĩ mặc phục đen tóc tím dùng giọng đàng hoàng mở miệng.
“Hãy nghĩ xem. Hiện tại thế lực chúng ta trong mắt kẻ khác trông thế nào ạ?”
“Thế lực khổng lồ?”
“…….”
Tư Mã Ý nghe câu trả lời của tôi thì thở dài thườn thượt.
Luôn tỏ ra cộc cằn nhưng nếu nhìn kỹ mặt sau thì biết có chứa đựng tâm tư nghĩ cho tôi nên tôi lộ vẻ hài lòng.
Tư Mã Ý thấy biểu cảm ấy thì giật mình.
“Đột, đột nhiên gì vậy ạ?”
“Hử? Sao nào?”
Tôi giả vờ không biết dáng vẻ Tư Mã Ý rồi nói tiếp.
“Cứ nói tiếp đi. Ta tò mò.”
“…Có gì đó lạ lắm.”
Tư Mã Ý đỏ mặt lấy lại bình tĩnh rồi liếc tôi một cái.
Không biết con bé có biết từng hành động ấy trông rất đáng yêu trong mắt tôi không.
Tôi nghĩ nếu con bé biết chắc sẽ nhảy cẫng lên tại chỗ rồi chờ câu trả lời.
Ngay sau đó Tư Mã Ý nói.
“Dù là ví dụ khá đơn giản nhưng đúng vậy ạ.”
“…….”
“Không phải mọi người trên đời đều ngu ngốc như Lưu Biểu hay Viên Thuật.”
Tôi gửi lời an ủi nhàn nhạt đến Lưu Biểu đột nhiên bị xếp chung hạng với Viên Thuật.
Vậy nên lúc bảo đầu hàng thì đầu hàng đi chứ.
“Và trong lúc chúng ta chậm trễ bình định Giang Đông thì chúng sẽ chỉ ngồi chơi xơi nước sao?”
“Hửm?”
“Nếu hai năm trôi qua thì Ích Châu hay Trung Nguyên ít nhất một nơi đã nằm trong tay chúng ta rồi.”
Đúng vậy.
Không bình định Giang Đông tức là chuyển mắt sang nơi khác, mà với quy mô thế lực hiện tại của chúng ta thì không chiếm được mới là lạ.
Chỉ lo tổn thất quá lớn nên mới quan sát thôi.
“Khi đó uy thế thế lực chúng ta càng mạnh hơn thì các thế lực yếu nhỏ đang dè chừng cuối cùng cũng sẽ đầu hàng chúng ta thôi ạ.”
Tư Mã Ý khéo léo đón ánh mắt lạnh lùng của Gia Cát Lượng rồi tự tin nói.
…Dù không còn cãi nhau trắng trợn nhưng kiểu đấu khí ngầm thế này vẫn còn.
Giống như nhìn Lữ Bố và Trương Phi thường xuyên gầm gừ lẫn nhau.
“Ư, ư ư…”
Bàng Thống sợ hãi dáng vẻ đồng lứa ấy nên liên tục đảo mắt.
Dáng vẻ phượng hoàng run rẩy giữa rồng và hổ chính là thế này.
Phượng hoàng đâu phải loài dễ khuất phục mà sao lại thế.
Tôi nghĩ sau này phải dẫn Bàng Thống đi dạo rồi mở miệng.
“Vậy thì người vừa khéo nội chính lại có thể chiến đấu khi cần thiết phải đảm nhận Thọ Xuân.”
“Vâng ạ.”
Trong lúc ba tiểu mưu sĩ đều thể hiện cá tính riêng thì Gia Hủ bước ra đáp.
…Gần đây giúp Bàng Thống thích nghi môi trường xung quanh cũng vậy trông cứ như bảo mẫu.
Hình như giao trẻ con cho cô ấy thì sẽ nuôi dạy cực kỳ tốt.
Có lẽ lý do mẫu thân khen Gia Hủ rành rọt là vì thế?
Tôi thoáng nghĩ lan man rồi lấy lại ý thức.
“Cộng thêm người am hiểu địa lý Giang Đông thì càng tốt.”
“Đúng vậy ạ.”
Gia Hủ nhận ra tại sao tôi nói vậy thì điềm tĩnh đồng tình.
Tôi quay đầu nhìn những người đang nín thở ở góc phòng từ nãy.
“Tôn Sách.”
“…Ngài gọi ạ.”
Nữ nhân tóc đỏ nâu để xõa mang ấn tượng mạnh mẽ đáp lại tiếng gọi của tôi.
Tôn Sách dùng dáng vẻ lễ phép quỳ một gối hành lễ với tôi nhưng khi nghe giọng Tôn Sách thì tôi bản năng nhận ra.
Lý do chính xác thì không biết.
Nhưng tôi biết nữ nhân trước mắt đang khẽ run.
Ba tiểu mưu sĩ cũng đứng sững tại chỗ nhìn tôi.
Giờ đã quen dần với ánh mắt mọi người nên tôi dùng giọng như mọi khi nói.
“Ta muốn giao Thọ Xuân cho ngươi, ngươi thấy thế nào?”
“Dù thần có chết cũng sẽ giữ vững nơi này ạ.”
Quá quyết tâm rồi chứ.
Ai nhìn cũng tưởng đang phái đến tử địa (死地).
Tôi dùng ý bảo thả lỏng vai rồi mở miệng.
“Không cần đến mức ấy, cứ làm vừa phải. Nhân tài có năng lực như ngươi phải sống lâu chứ.”
“…Vâng ạ.”
Có lẽ hiểu ý tôi nên Tôn Sách đáp lại với dáng vẻ thoải mái hơn nhiều.
Vốn dĩ quanh đây có quân hùng nào đánh bại được Tôn Sách Tiểu Bá Vương (小覇王) chứ.
Dù ở tình huống tồi tệ hơn nhiều vẫn đập tan các hào tộc Giang Đông khiến Tào Tháo phải cảnh giác.
Dù tính tình nóng nảy giống phụ thân nên chết trẻ ở tuổi 25 nhưng khí thế lúc sinh thời có thể sánh với Bá Vương (覇王).
Vì vậy mới gọi là Tiểu Bá Vương (小覇王) và gia tộc họ Tôn vốn yếu ớt mới vươn lên thiên hạ.
Vốn dĩ quê hương Tôn Sách cũng ở vùng Giang Đông giống Hạng Vũ nên còn biệt danh nào hợp hơn.
Tôi hơi nghiêng người về trước rồi nói.
“Có thể dẫn theo toàn bộ võ tướng họ Tôn theo nhưng hành động bất ngờ thì không được.”
“…….”
Tôn Sách không nói gì.
Cũng phải thôi vì giao quyền chỉ huy độc lập cho hàng tướng là nhân sự khá đột phá.
Có luật nào hàng tướng đầu hàng một lần thì không đầu hàng lần hai đâu.
Vì vậy quân chủ thời này không giao quyền chỉ huy độc lập cho hàng tướng.
Trương Liêu trấn giữ Hợp Phì cũng bị Tào Tháo gán cho Nhạc Tiến và Lý Điển làm phó quan, Trương Cáp địa vị cao cũng luôn cùng ai đó theo quân để bổ trợ.
Nhưng tôi tin tưởng nhân vật Tôn Sách nên giao trọn thành trì cho cô ấy.
Dù sao nếu thật sự nổi loạn thì coi như xử lý một yếu tố nguy hiểm.
“Vừa hay ở vùng Trường Giang nghĩa muội của ngươi là Chu Du đang chỉ huy thủy quân nên phối hợp tốt nhé.”
Nói vậy thì tôi chuyển ánh mắt sang Chu Du đang lộ vẻ ngẩn ngơ.
Chu Du nhận ra ánh mắt tôi thì giật mình vội cúi đầu.
…Ôi cúi đầu thôi cũng như một bức tranh.
Thật sự kinh ngạc.
Tư Dữ dù tình hình thế nào cũng chỉ tập trung hộ vệ tôi còn Lữ Bố thì như đang chờ cuộc họp kết thúc sớm nên liên tục lộ vẻ chán nản.
Hai người này cũng một mực thật.
1 Bình luận