Khi nhắc đến đoàn kiệu hôn lễ thì người ta thường nghĩ đến cảnh tượng gì?
Những nhạc công vui vẻ chơi nhạc xung quanh cùng với đám người theo sau trò chuyện rộn ràng là hình ảnh phổ biến nhất.
Nhưng đoàn kiệu của hoàng đế hiện tại lại khác.
“…….”
Văn võ bá quan trong hoàng cung theo sau kiệu với không khí nghiêm trang.
Kim quân xếp hàng chỉnh tề từng bước chân cứng nhắc.
Cảnh tượng rõ ràng cách xa sự náo nhiệt khiến tôi hơi ngẩn ngơ.
“Biểu cảm ngươi trông rất hoang mang.”
Lúc ấy bệ hạ đang ngồi đối diện nhìn chằm chằm vào tôi mở miệng.
“Trẫm cũng hiểu hết.”
“…….”
“Rõ ràng là sự kiện vui mừng nhưng sao lại im lặng đến vậy?”
Hoàng đế lẩm bẩm bằng giọng bất mãn.
“Đám người không biết gì về không khí cả.”
Khi tôi không tìm được lời nào để nói và im lặng thì lời hoàng đế tiếp tục.
“Trẫm cũng đã nghĩ đến việc đưa nhạc công vào đoàn kiệu nhưng… Như vậy chỉ khiến hình thức kỳ quặc hơn thôi.”
“Đúng vậy, bệ hạ.”
Tôi gật đầu.
Trong tình huống này mà chơi nhạc thì chỉ tạo ra không khí kỳ lạ thôi.
Cái gì nhỉ.
Giống như cảnh trong một bộ phim cổ trang nổi tiếng với câu “hát lên đi, chơi nhạc đi” ấy.
Chỉ là ép buộc chơi nhạc thôi.
Văn võ bá quan cũng đều có suy nghĩ nên mới tạo ra không khí này…
“Dù sao thì…”
Khi tôi đang cố gắng nắm bắt ý đồ của văn võ bá quan thì hoàng đế lẩm bẩm như vậy rồi nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Có người trông tâm trạng rất tệ kìa.”
“…….”
Tôi nhận ra ngài ấy đang nói ai thì cũng quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ giống bệ hạ.
Tư Dữ và Lữ Bố.
Hai người ngồi trên ngựa ngay sát bên kiệu hộ vệ trông như dù có trăm vạn đại quân kéo đến cũng không dễ xuyên thủng.
Chỉ có một vấn đề duy nhất…
“…….”
“Hừ.”
Là tâm trạng cực kỳ không tốt chăng.
Hai người tỏa ra khí thế kinh người đến mức ngay cả đồng minh cũng vô thức giữ khoảng cách.
Lữ Bố công khai cau mày lộ vẻ khó chịu, còn Tư Dữ luôn vô cảm thì thay vào đó là Ô Truy Mã đang làm mặt côn đồ.
Con ngựa ấy mỗi lần nhìn đều thấy đặc biệt.
Lần đầu gặp cũng vậy, sao biểu cảm lại phong phú đến thế.
A, nhân tiện thì Xích Thố Mã thì lại trông bình thản không hợp với không khí xung quanh.
Có lẽ vì chủ nhân tính tình nóng nảy nên ngược lại trở nên điềm tĩnh?
Việc Ô Truy Mã có biểu cảm đa dạng bất thường có lẽ cũng chịu ảnh hưởng từ Tư Dữ luôn vô cảm.
Thế giới tự nhiên thật sâu sắc.
Dù sao thì tôi lộ vẻ lo lắng hai người sẽ gây ra chuyện gì đó.
“Hóa Hiền (化賢).”
“Bệ hạ gọi ạ.”
Trước hành động hoàng đế gọi tự (字) của tôi, tôi bình thản hành lễ.
Trong kiệu giờ chỉ có hai người nên không cần để ý ánh mắt xung quanh.
…Mỗi khi bệ hạ gọi tự (字) của tôi thì thân thể Tư Dữ và Lữ Bố căng lên chắc chắn là ảo giác thôi.
Không thấy cảnh như Lưu Bị từng làm với Đích Lư, dùng đùi siết chặt sườn ngựa đến mức nghiền nát hay nắm chặt dây cương.
───Hí híng?
Thật sự vậy.
Trong lúc tôi đang nhìn ra thực tế thì bệ hạ tiếp tục nói.
“Trẫm có một câu hỏi.”
“Là câu hỏi gì ạ?”
“Những nữ nhân khác, ngươi đã khiến họ mang thai chưa?”
Nghe câu hỏi gây sốc ấy tôi nhất thời ngừng suy nghĩ.
Như video bị lag đang tải dữ liệu, tôi đột ngột dừng lại rồi cố gắng vận hành não bộ hết sức.
“Ngươi đã khiến họ mang thai rồi.”
“…….”
Nhưng nỗ lực ấy vô ích khi hoàng đế liếc nhìn xung quanh một lượt rồi lập tức xác nhận.
“Có những sự thật không cần nghe lời cũng biết được.”
Hoàng đế bắt chéo chân rồi gõ nhẹ lên đầu gối mình nói.
“Ngay khi trẫm đặt câu hỏi vừa nãy thì ngươi cùng vài tướng lĩnh đã nuốt nước bọt.”
“…Bệ hạ.”
“Như vậy thì dễ bị nhìn thấu quá.”
Hoàng đế vẫn cười với tôi.
Giọng điệu bình thản đến mức dù đã phát hiện chồng mình có con riêng với người khác.
“Ngươi định cho con mang họ gì?”
“…Sẽ theo họ mẹ ạ.”
“Hừm?”
Vì đã bị hoàng đế nhìn thấu hết nên tiếp tục giả vờ cũng vô nghĩa tôi ngoan ngoãn đáp.
“Không cho con mang họ Đinh (丁) sao?”
“Vâng ạ.”
Lý do tôi quyết định như vậy không có gì to tát.
Nếu mang họ Đinh (丁) thì có vài cái tên nghe sẽ rất kỳ cục.
Lấy ví dụ nữ nhi nổi tiếng của Lữ Bố, họ Lữ.
Nếu đổi họ của nhân vật giả tưởng nổi tiếng Lữ Linh Khởi (呂玲綺) thành họ tôi thì sao?
Sẽ thành Đinh Linh Khởi (丁玲綺).
Nghe như tên nhân vật trong tác phẩm robot chiến đấu giả tưởng phải không.
Thì con trưởng của Tào Tháo là Tào Ngang (曹昻) thì sao?
Nếu đứa trẻ mang họ tôi thì sẽ thành Đinh Ngang (丁昻), nghe cũng rất kỳ cục.
Ở Trung Quốc cổ đại nơi vị trí xã hội nam nữ bình đẳng thì việc con cái theo họ mẹ không bị coi là nhục nhã gì.
Nhà có hai con trở lên thì có đứa mang họ cha và đứa mang họ mẹ riêng biệt.
“Hừm… Vậy sao.”
Vì là thế giới như vậy nên hoàng đế chỉ lẩm bẩm bằng giọng tiếc nuối.
“Thật đáng tiếc. Trẫm từng nghĩ thiên hạ vài trăm năm sau sẽ phủ đầy họ của ngươi.”
“…Dù vậy thì cũng khó mà.”
Ngay cả Trung Sơn Tĩnh Vương đã sinh hơn 120 người con cũng không phủ kín thiên hạ bằng họ Lưu (劉).
Chỉ làm cho họ Lưu (劉), biểu tượng dòng dõi hoàng thất, trở nên phổ biến hơn một chút thôi.
Điều đó cũng đã rất đáng kinh ngạc.
Hoàng đế có lẽ chỉ nói đùa nên cười khẩy với tôi.
“Ít nhất thì khi thấy đứa trẻ lần đầu cũng dễ dàng biết mẹ là ai.”
“…….”
“Đừng làm quá nhiều cùng lúc.”
Hoàng đế dùng giọng điềm tĩnh nói.
“Chuẩn bị cho tương lai thì tốt nhưng khi thế lực suy yếu thì có kẻ có thể nhân cơ hội xâm lược.”
“…Vâng ạ.”
Tôi đồng tình rằng đó là lời đúng.
Dù sao thì Tư Dữ và Lữ Bố đã không thể ra tiền tuyến được.
Hiện tại chưa lộ rõ nhưng theo thời gian chắc chắn sẽ khó mà chạy nhảy.
Ngay hôm nay khi tôi nói nên dưỡng thân thì hai người còn cố chấp theo sau.
Dù thị tòng chặn thì cũng sẽ hất tung hết mà đuổi theo.
Chỉ là thân thể hơi chậm chạp chứ võ nghệ và sức lực vẫn còn nguyên vẹn.
Sau này phải nghĩ cách tránh thai thôi.
Thần Y hẳn có cách gì đó chứ?
Nghĩ đến đó thì ba tỷ muội đào viên, những người từng một lần giao hoan với tôi, cũng bắt đầu khiến tôi bận tâm.
Lúc ấy tôi có mất lý trí một chút nhưng tin rằng không sao.
…Có lẽ vậy.
Vì không thích không khí im lặng nên bệ hạ tiếp tục nói chuyện với tôi sau đó.
Từ chuyện thời tiết gần đây thế nào đến những câu chuyện rất nhỏ nhặt.
Chủ yếu là bệ hạ mở lời và tôi đáp lại nhưng chỉ vậy thôi cũng khiến khuôn mặt hoàng đế nở nụ cười rạng rỡ.
──────────
Khi thấy đoàn người quy mô lớn thì dân chúng không ai không đổ ra đường xem.
“Kiệu lớn như vậy thì cả đời lần đầu thấy, rốt cuộc chuyện gì vậy?”
“Ai da, sao lại không có mắt thế này…”
Người thương nhân mở miệng với nam nhân đứng gần đó.
“Nhìn màu sắc và hoa văn thì là kiệu hôn lễ, thời điểm này mà có người dẫn đoàn quy mô lớn như vậy thì là ai chứ?”
“Điều đó thì…”
“Ngươi chưa nghe tin gần đây bệ hạ đã định Đại tướng quân làm phu quân sao?”
“Vậy sao!”
Nghe vậy nam nhân gật đầu.
“Vậy thì đang làm gì? Ngày vui mừng thế này mà chỉ ồn ào xì xào!”
“Ưm? Đột nhiên nói gì vậy…”
“Không có mắt là ta chứ không phải ngươi đâu!”
Trước khi thương nhân nói xong thì nam nhân hét lớn.
“Hoàng đế bệ hạ vạn tuế!”
“Ơ, ơ?”
Trước hành động đột ngột ấy thương nhân lộ vẻ ngẩn ngơ.
“Bệ hạ? Hoàng đế bệ hạ sao?”
“Trời ơi! Ngài là minh quân quan tâm đến cả dân đen chúng ta!”
“Nghe nói đã mở kho báu hoàng thất để tu sửa Trường An?”
Xung quanh thấy hành động của nam nhân thì ồn ào rồi giơ cao hai tay.
“Hoàng đế bệ hạ vạn tuế! Vạn tuế! Vạn vạn tuế!”
Tiếng vạn tuế tam hô vang lên tức thì khiến vài văn quan gật đầu.
‘Có vẻ đúng theo kế hoạch.’
Nữ nhân thân hình nhỏ nhắn tóc nâu nhạt lộ biểu cảm hài lòng.
Bình thường khi đoàn người có hoàng đế di chuyển thì kim quân sẽ đi trước cảnh cáo dân chúng một lượt.
Kẻ có hành vi khả nghi sẽ bị chặt đầu ngay tại chỗ và tru di tam tộc, lời cảnh cáo đáng sợ như vậy.
Cảnh dân chúng sợ hãi co rúm người lại không phải điều nàng mong muốn.
Nữ nhân ngồi ở vị trí cao nhờ năng lực xuất chúng của mình đã đưa ra ý kiến và cao quan đại tác đồng ý.
Kết quả chính là cảnh này.
Nhìn cảnh dân chúng đồng loạt hô vạn tuế nữ nhân nghĩ.
‘Hôn lễ cũng dự định kết thúc nhanh nhất có thể nên sau đó xin nhờ ngài.’
Nữ nhân tóc nâu, Tuân Úc, dùng đôi mắt thông minh nhìn về một nơi.
0 Bình luận