201-300

Chương 237: Mây và mưa (3) ♡♡♡

Chương 237: Mây và mưa (3) ♡♡♡

Tư Dữ khác hẳn dáng vẻ chủ động vừa nãy.

Hiện tại em ấy đang ngoan ngoãn nép vào lòng tôi.

Dù vậy cũng không phải hoàn toàn phó mặc theo ý tôi.

Cũng phải thôi vì nếu tôi cố ngồi dậy thì…

Quặn chặt.

Em lại dùng sức giữ chặt khiến tôi không thể nhúc nhích.

Thật sự không động đậy nổi.

Chắc cảm giác bị trúng Thiên Cân Trụy trong phim kiếm hiệp cũng giống thế này. [note89609]

Nghĩ đến sức mạnh kinh người của Tư Dữ thì nếu sơ sẩy một chút chắc tôi sẽ bị bóp thành thịt khô.

Nhưng em ấy điều chỉnh lực cực kỳ tinh tế để tôi không bị thương nên hơi bất ngờ.

Nghe vậy thì giống như toàn thân bị phong tỏa nhưng hiện tại hai cánh tay tôi vẫn tự do hoạt động.

Có thể coi đây là bài kiểm tra cuối cùng.

Nếu lúc này tôi dùng hai tay cố thoát ra thì hai tay cũng sẽ bị phong tỏa ngay.

Sau đó em sẽ nói ‘Không sao đâu ạ. Sẽ kết thúc nhanh thôi.’ rồi tự mình di chuyển.

…Tưởng tượng thôi đã hơi sợ rồi.

Vậy giờ phải làm sao đây.

Nói ra thì có hơi ngại nhưng hiện tại tôi chưa từng…

…Ừm.

Nói cổ điển hơn thì chưa từng giao hợp.

Mẹ từng nói tôi giống bố nên chắc chắn sẽ rất ghê gớm.

Nhưng mà.

Đâu phải cha hổ nào cũng sinh con hổ đâu.

Hiện tại thay vì dựa vào tiềm lực cơ thể chưa rõ thì nên dùng đầu óc.

Giờ phải vận dụng não bộ thật mạnh mẽ.

Ta từng nghe ở đâu đó rằng nữ nhân trên giường yếu nhất trước điều này.

Không phải eo thon cũng không phải kích thước cậu bạn.

Tư thế đương nhiên không phải, vuốt ve cũng không phải.

Chính là không khí.

Dĩ nhiên bốn yếu tố kia không thể bỏ qua và cũng có khác biệt cá nhân.

Nhưng trừ khi có vấn đề nghiêm trọng với những yếu tố ấy thì nữ nhân nói chung yếu nhất trước không khí.

Gì nhỉ.

Thường thì nam nhân yếu trước kích thích thị giác và xúc giác còn nữ nhân dễ bị ảnh hưởng bởi không khí xung quanh…

Thôi kệ.

Giờ chỉ còn cách thử thôi.

Hiện tại không khí đã hơi nóng lên nhờ công kích tình cảm chủ động của Tư Dữ.

Xác nhận điều ấy thì tôi lên tiếng với Tư Dữ.

“Tư Dữ.”

“…Vâng.”

Hiện tại mặt Tư Dữ vùi sát bên mặt tôi nên dù tôi xoay đầu cũng chỉ thấy tóc mai.

Tai đỏ bừng luôn.

Chủ động sấn sổ là thế nhưng giờ lại không biết làm gì tiếp theo, chỉ biết xấu hổ thôi sao.

Quay đầu lại, tôi mở miệng.

“Ngẩng đầu lên nhìn ta chút được không?”

“…….”

Giọng nói của tôi rót thẳng vào tai khiến Tư Dữ giật mình, từ từ quay đầu nhìn tôi.

…Không, thế này có gọi là nhìn không nhỉ?

Tư Dữ chỉ quay đầu một chút xíu.

Tức là chỉ để lộ đôi mắt nhìn tôi, còn phần lớn khuôn mặt vẫn vùi xuống giường.

Tôi trách vui.

“Thế gọi là quay à? Quay hẳn ra đây xem nào.”

“…Xin, xin cho em thêm chút thời gian.”

Gớm chưa.

Chủ động tấn công thì hăng hái lắm giờ lại chỉ biết xấu hổ.

Con thú săn mồi vừa nãy muốn ăn tươi nuốt sống tôi đâu mất rồi giờ lại xuất hiện con thú ăn cỏ.

Bình thường nói chuyện không run mà giờ giọng cũng run thì không phải giả vờ.

Có lẽ nhận ra khí chất tôi thay đổi?

Thật sự kinh ngạc khi em ấy để lộ dáng vẻ yếu đuối đến mức này với tôi.

Tôi dùng vẻ mặt bất đắc dĩ nói.

“Vậy thì không còn cách nào khác.”

“Cảm, cảm tạ…”

Lúc ấy tôi dùng hai tay ôm chặt cơ thể Tư Dữ rồi xoay người mạnh.

Tư Dữ lộ vẻ hoảng hốt vì tôi đột ngột di chuyển.

“Kyaa?!”

Ồ giọng này lần đầu nghe đấy.

Kết quả sau khi xoay người trên giường thì Tư Dữ từ trên ngã xuống dưới còn tôi từ dưới lên trên em.

“Em tin vào điều đó sao?”

Tôi không giấu được vẻ vui vẻ.

Với phản xạ của Tư Dữ thì hoàn toàn có thể phản ứng với hành động của tôi nhưng lại ngoan ngoãn chịu trận?

Có lẽ sâu trong lòng em ấy cũng mong muốn tình huống này.

Nếu không thì chắc vì quá hoảng hốt nên không nghĩ ra cách ứng phó.

“Ư, ư…”

Dù nguyên nhân là gì thì Tư Dữ nhìn tôi với vẻ không biết làm gì.

Má ửng hồng rõ rệt, đồng tử dao động không nắm bắt được, nhịp thở nhỏ không đều.

Dù biểu cảm không thay đổi lớn nhưng với Tư Dữ thường chỉ phản ứng cực kỳ nhỏ dù có chuyện vui thì đây là phản ứng cực lớn.

Tôi nhìn Tư Dữ một lát rồi không do dự cúi đầu hôn em.

“…!”

Tư Dữ giật mình mở to mắt nhưng ngay sau đó như trấn tĩnh được thì chậm rãi nhắm mắt.

Không phải hôn cuồng nhiệt.

Chỉ lặng lẽ cảm nhận lẫn nhau môi kề môi.

Sau khoảng thời gian không ngắn cũng không dài thì tôi ngẩng đầu lên.

“A…”

Khi môi rời nhau thì Tư Dữ phát ra giọng tiếc nuối.

Tôi nhìn dáng vẻ em ấy chăm chú nhìn môi mình thì cảm nhận được cảm xúc của em ấy rồi khẽ cười.

“Thế nào? Được chứ?”

“…….”

Trước câu hỏi của tôi thì Tư Dữ hơi né tránh ánh mắt rồi đáp.

“…Em không biết nữa.”

Nghe câu trả lời ấy thì nụ cười của tôi càng đậm hơn.

“Cảm giác ngứa ngáy này phải diễn tả thế nào…”

“Vậy thì phải làm thêm nữa chứ.”

“Ưm…?!”

Tôi cắt lời Tư Dữ rồi lại hôn.

Lần này chủ động hơn một chút.

Tôi khẽ hé miệng luồn lưỡi qua kẽ môi.

“……!”

Tư Dữ giật mình run rẩy nhưng lưỡi tôi đã chen vào gõ nhẹ lên răng em.

Tư Dữ run rẩy hồi lâu rồi cuối cùng không chống cự nổi mà chậm rãi hé miệng.

Sau đó thì đơn giản.

Tôi xâm nhập thành công vào miệng Tư Dữ rồi đùa giỡn mạnh mẽ với chiếc lưỡi cứng đờ như tượng đá.

Kỹ thuật của tôi không xuất sắc lắm nhưng Tư Dữ vẫn không chống cự nổi.

Đến mức này thì bên bị động cũng nên khẽ động lưỡi mới bình thường nhưng sao vậy nhỉ.

Tôi tạm dừng để thở rồi rời môi.

“…Hưu.”

“…….”

Dây nước bọt nối giữa môi chúng tôi đứt đoạn.

Dù đã quấn lưỡi nhưng không lao vào như muốn nuốt chửng nên xung quanh miệng không bẩn lắm.

Tôi lại hỏi Tư Dữ.

“Giờ thì thế nào? Có hiểu không?”

“…….”

“…Tư Dữ?”

Sao em ấy lại thế này.

Tư Dữ thở hổn hển với ánh mắt mơ màng khiến tôi không giấu được nghi hoặc.

Tôi quan sát em một lát thì hiểu lý do.

Bởi thân dưới Tư Dữ hiện tại đã ướt đẫm.

Ta biết phụ nữ khi giao hợp sẽ tiết dịch nhưng mức độ này quá mức.

Không chỉ là tiết dịch mà giống như…

“…Trời ơi.”

Tôi thốt lên kinh ngạc.

Chỉ hôn môi có chút mà đã lên đỉnh.

Tôi lo vừa rồi chưa đủ nên lại hôn lên môi Tư Dữ vẫn đang mơ màng hơi hé mở.

Lại một lúc lưỡi quấn lấy nhau.

“……!!”

Tôi chú ý phản ứng của Tư Dữ thì nhận ra em run lên.

Vừa nãy tập trung vào nụ hôn nên không biết nhưng đưa tay kiểm tra thì dịch tiết ra rất nhiều.

“Cái, cái này… Có gì đó lạ…”

“…….”

Khi tay chạm vào mặt trong đùi thì Tư Dữ lại run lên nói.

Tôi im lặng xác nhận rồi vuốt ve bầu ngực nhỏ nhắn của em qua lớp áo.

“~~!!”

Ngay khi tôi tận hưởng cảm giác mềm mại thì thân thể em run rẩy.

Đã lên đỉnh bao nhiêu lần rồi?

Hôn môi hai lần, vừa nãy chạm đùi một lần, vuốt ngực lại một lần nữa.

Thời gian trôi qua không lâu mà sao thế này.

Tôi biết phòng ngự của em với tôi giảm xuống vô hạn nhưng độ nhạy cảm này thì kinh ngạc.

Tôi lạ hay Tư Dữ lạ?

Hay cả hai?

…Hay là tốt hơn?

Thể chất Tư Dữ cực kỳ xuất sắc nên nếu không có khuyết điểm này thì tôi không đối phó nổi.

Vậy thì phải thừa thắng xông lên thôi.

Trên chiến trường tướng biết thời điểm tấn công mới giành chiến thắng.

Dù bên phòng thủ chỉ cần chạm nhẹ là sụp đổ như lâu đài cát nhưng dù sao cũng vậy.

Khi Tư Dữ liên tiếp lên đỉnh chưa kịp tỉnh táo thì tôi chậm rãi cởi quần áo của em ấy.

Tư Dữ vẫn xấu hổ nhưng không chống cự tay tôi.

Làn da trắng như ngọc không tì vết.

Đường cong uyển chuyển không chỗ nào chê.

Ngay cả bộ ngực lộ ra như nụ hoa mới nhú cũng tươi trẻ.

Nhìn khách quan thì thân thể Tư Dữ đẹp không thể chê.

Tôi cũng cởi quần áo mình.

Ngay khi cởi xong thì thứ gì đó ngẩng cao khoe mẽ.

“…A.”

Nhìn thấy thứ ấy thì Tư Dữ thốt lên.

Tôi nhìn dáng vẻ ấy rồi nhớ lại lời mẫu thân từng nói.

‘Con trai ta giống phụ thân chắc chắn sẽ rất ghê gớm! Ta bảo đảm!’

‘……Đó là quấy rối tình dục đấy ạ.’

‘Vậy sao?’

Thứ gì đó chứng minh lời mẹ không sai…

Tôi tiến lại gần Tư Dữ với ███ dựng đứng.

Chúng tôi đối diện nhau ở tư thế truyền giáo.

“Tư Dữ.”

“…Vâng.”

“Không sao chứ?”

Trước câu hỏi của tôi thì Tư Dữ khẽ mỉm cười.

“…Từ lâu em đã mong chờ điều này.”

Như đáp lại lời ấy thì khe hở của Tư Dữ ngay trước điểm xâm nhập khẽ co giật.

Nghe câu trả lời ấy thì tôi cười khẩy.

“Vậy thì.”

Tôi đẩy mạnh hông về trước.

Phụt!

“Hí?!”

Tiếng gì đó rách ra cùng với âm thanh chưa từng nghe từ Tư Dữ.

Tôi nhìn Tư Dữ run rẩy toàn thân lên đỉnh ngay khi xâm nhập.

…Nói thật thì nhạy cảm quá rồi đấy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Thiên cân truy hiểu đơn giản là đòn khiến cho cơ thể nặng hơn để không bị xê dịch
Thiên cân truy hiểu đơn giản là đòn khiến cho cơ thể nặng hơn để không bị xê dịch