Tôi vừa về đến Lạc Dương thì đã trải qua một sự kiện lớn một lượt, nên bắt đầu sắp xếp lại những chuyện đã xảy ra ở Tư Lệ Châu trong lúc tôi vắng mặt.
“Trong lúc Đại tướng quân ở Kinh Châu thì không có chuyện lớn nào xảy ra.”
Trương Giác với mái tóc nâu và đôi mắt màu hổ phách dùng thái độ điềm tĩnh bẩm báo.
“Vậy thì may mắn rồi.”
Nghe báo cáo của Trương Giác thì tôi gật đầu hài lòng.
Không có tin tức là tin tốt mà.
Trương Giác thấy phản ứng của tôi thì nói.
“Chỉ là…”
“Chỉ là?”
Lại có chuyện gì nữa đây.
Không có chuyện lớn nhưng lại có chuyện làm phiền tôi sao.
Thật sự phát điên mất.
Công việc cứ không dứt ra được.
Tôi không để lộ suy nghĩ ấy ra ngoài mà chờ câu trả lời của Trương Giác.
Trương Giác cung kính hành lễ với tôi rồi nói.
“Có tin báo rằng một trong những nhân vật mà Đại tướng quân từng mời đến vùng Tam Phụ đã đến nơi.”
À, hóa ra là chuyện đó.
Tôi không giấu nổi niềm vui khi biết có thêm nhân tài đến giúp đỡ công việc của mình.
“Chính xác là hào tộc ở vùng nào?”
“Vâng. Là hào tộc ở vùng Kinh Châu mà gần đây Đại tướng quân đã dẹp trừ nghịch tặc.”
Hào tộc Kinh Châu mà tôi từng mời đến…
Nghĩ lại thì có vài hào tộc không đáp lại lời triệu hoán của Lưu Biểu mà biến mất khỏi tầm mắt, trong số đó cũng có hào tộc tôi mời.
Có lẽ họ đã lặng lẽ ẩn mình ở nơi không ai chú ý để tránh bị cuốn vào biến cố.
Khi chiến tranh xảy ra ở một vùng thì an ninh vùng ấy tất nhiên suy giảm, nên việc họ làm vậy là quyết định rất sáng suốt.
Hiện tại có một số nhân vật thích hợp đang dẫn theo vài binh sĩ để tuần tra, tiêu diệt đám đạo tặc còn sót lại ở Kinh Châu.
Nếu là kẻ có mắt nhìn thì sẽ dừng việc cướp bóc rồi sống cuộc đời mới đàng hoàng, nhưng ở đâu cũng có kẻ không biết điều.
Tôi lại hỏi.
“Tên gia tộc là gì?”
“Là Bàng Đức Công (龐德公) ạ.”
“Vậy sao.”
Tôi gật đầu.
Có thể nhầm lẫn vì phía sau có chữ Công (公) nhưng đây không phải Bàng Đức (龐德), người từng bắn tên vào Quan Vũ.
…Cái gì vậy. Sao cả chữ Hán cũng giống nhau? Đây đúng là đồng danh thật sự.
Dù sao thì cái tên Bàng Đức Công (龐德公) thì có nhiều đánh giá khác nhau.
Có người cho rằng chữ Công(公) phía sau chỉ là cách gọi tôn kính, cũng có người cho rằng Công (公) không phải danh xưng mà là một phần của tên.
Nhưng thông thường khi dùng Công (公) làm danh xưng thì đặt sau họ chứ không phải sau tên, nên ý kiến sau có lẽ đúng hơn.
Giống như gọi Quan Vũ là Quan Công chứ không phải Quan Vũ Công vậy.
Suy nghĩ của tôi không sai, ở thế giới này cái tên Bàng Đức Công (龐德公) đã được cố định thành một.
Tôi mở miệng hỏi.
“Gia quyến của Bàng Đức Công đều đến hết chưa?”
“Vâng ạ.”
Có người có thể thắc mắc tại sao tôi lại mời Bàng Đức Công.
Nhưng với tôi thì đều có lý do cả.
Trương Giác đáp lời tôi rồi tiếp tục nói bằng thái độ cung kính.
“Theo lời Đại tướng quân dặn dò, Bàng Đức Công đã dẫn toàn bộ gia quyến đến.”
“Tốt.”
Bàng Đức Công (龐德公).
Ông ấy xuất thân ở thành Tương Dương, là danh sĩ nổi tiếng ở Kinh Châu và…
Là thúc phụ của Bàng Thống(龐統).
──────────
Bàng Thống (龐統).
Nếu từng tiếp xúc với Tam Quốc Chí dù chỉ một chút thì cái tên này rất quen thuộc.
Nếu Gia Cát Lượng được gọi là Ngọa Long (臥龍), nghĩa là rồng nằm, thì Bàng Thống được gọi là Phượng Sồ (鳳雛), nghĩa là phượng hoàng non.
Tư Mã Huy từng nói với Lưu Bị rằng thiên hạ có hai tuấn kiệt, chính là Gia Cát Khổng Minh và Bàng Sĩ Nguyên.
Thực chất là đánh giá hai người ấy ngang hàng, nghĩ đến việc Gia Cát Lượng đã lập công lớn thế nào khi phụ tá Lưu Bị thì rõ ràng Bàng Thống cũng là nhân tài cực kỳ xuất chúng.
Trần Thọ, tác giả chính sử Tam Quốc Chí, cũng đánh giá Bàng Thống ngang hàng với Tuân Úc, người được coi là Vương Tá Chi Tài, nên không cần nói thêm gì nữa.
So sánh với Gia Cát Lượng và Tuân Úc thì quả thật là nhân tài hoàn mỹ, nhưng vấn đề là Bàng Thống đột ngột trúng tên lạc trong lúc chinh phạt Ích Châu rồi chết.
Lưu Bị biết tài năng của Bàng Thống nên khi nghe tin ấy thì khóc mãi không ngừng.
Có lẽ từ lúc đó Gia Cát Lượng đã nhận ra mình sẽ làm việc đến kiệt sức rồi qua đời ở Thục Hán.
Bàng Thống là người không ngần ngại dùng mưu kế cấp tiến, thậm chí đánh úp sau lưng đối thủ nếu cần để giành chiến thắng.
Điển hình là mưu kế khi Lưu Bị nhận được lời cầu cứu của Lưu Chương.
Khi Lưu Chương đón tiếp Lưu Bị và muốn gặp mặt thì Bàng Thống, lúc ấy làm mưu sĩ theo quân, đưa ra kế sách.
───Hiện tại Lưu Chương đang mất cảnh giác, nếu chủ công gặp hắn thì có thể bắt sống ngay, ngồi yên mà chiếm được Ích Châu.
Mưu kế này thể hiện rõ Bàng Thống là người thế nào.
Nếu là Tào Tháo, người coi trọng hiệu quả hơn hết thảy, thì sẽ vui vẻ chấp nhận ngay, nhưng Lưu Bị từ chối bằng câu nói như vậy.
───Ta vẫn chưa thể hiện được ân nghĩa và tín nghĩa nên không thể làm vậy.
Đúng là phong cách của Lưu Bị, người luôn đối lập với Tào Tháo suốt đời.
Cuối cùng thì trong lúc giao chiến chính thức với thế lực Lưu Chương, Bàng Thống tử trận, nhưng chuyện này cũng có nhiều ý kiến khác nhau nên tạm bỏ qua…
Rốt cuộc Bàng Thống ở thế giới này là người thế nào.
Tôi không giấu nổi sự mong đợi.
“Ta phải tiếp đãi tử tế những vị khách đáp lại lời mời của ta sớm thôi.”
“…….”
Trương Giác nhận ra cảm xúc trong giọng nói của tôi thì khẽ mỉm cười điềm tĩnh.
“Vậy thì thần xin mở tiệc nho nhỏ.”
“Ừ. Không cần mở lớn như lần trước đâu.”
Mở tiệc quy mô lớn thì việc dọn dẹp hậu sự phiền phức lắm.
Chỉ cần mở ở mức vừa phải, trò chuyện rồi giải tán là tốt nhất.
Không biết những nhân tài ở Từ Châu hay Giang Đông khi nào mới đến đây.
Trương Hoành, một trong Giang Đông Nhị Trương (江東二張), thì đúng như dự đoán của tôi, đưa ra đủ loại lý do để từ chối lời mời.
Nghĩ đến việc Trương Hoành từng ở Lạc Dương trước đây thì có lẽ đã chán ngán triều đình thối nát rồi thất vọng với việc nước.
Trương Hoành là người chỉ chịu ra làm quan sau khi Tôn Sách đích thân đến khóc lóc van xin, nên có thể như vậy.
……Ta cũng phải đến khóc lóc một chút sao?
Ngoài ông ấy ra thì những người còn lại…
Cứ để lại làm niềm vui sau này vậy.
──────────
Sau khi quyết định phương châm đối với Bàng Đức Công (龐德公) thì tôi tiếp tục xem qua báo cáo từ Kinh Châu.
Nhìn báo cáo thì Lưu Biểu quả thật có năng lực.
Không có sự giúp đỡ nào mà một mình chiếm được Kinh Châu, để duy trì quyền lực thì khéo léo kiềm chế thế lực hào tộc Kinh Châu, tích trữ vật tư dồi dào không thiếu thốn.
Chỉ có một vấn đề duy nhất.
Cố Kinh Châu Thứ sử (đã từng) cai trị Kinh Châu tốt nhưng vì để duy trì quyền lực mà nhắm mắt làm ngơ trước hành vi sai trái (?) của một số hào tộc nên tình hình trị an không tốt.
Nhìn số lượng đạo tặc tụ tập khi tôi xử lý hào tộc ở thành Giang Lăng thì đại khái cũng đoán được.
Ít nhất cũng phải năm chữ số?
Dù nghĩ thế nào thì đây cũng không phải chuyện có thể bỏ qua.
Dù vậy so với đạo tặc sáu chữ số ở Thanh Châu và Từ Châu thì vẫn ít hơn.
Ở đó rốt cuộc xảy ra chuyện gì mà lại xuất hiện đạo tặc đến hàng chục vạn chứ.
Dù sao thì trước khi quay về Lạc Dương tôi đã ra lệnh cho nhiều nhân vật tiêu diệt đạo tặc rồi mới rời thành Tương Dương.
Hiện tại trong báo cáo thì có một nhân vật lập công lớn trong việc tiêu diệt đạo tặc.
Cam Ninh Hưng Bá (甘寧 興覇).
Có câu nói tội phạm sợ nhất chính là tội phạm mạnh hơn mình.
Hiện tại Cam Ninh dẫn theo binh sĩ tôi cấp cho, lang thang trên Trường Giang, thấy cướp sông là đánh bại hết.
Tôi đã gắn cho cô ấy đám binh sĩ không hòa hợp được với binh thường, tính tình hung ác, nhưng không biết cô ấy nắm giữ kỷ luật thế nào mà đám binh sĩ hay gây chuyện giờ đã ngoan ngoãn như cừu non theo Cam Ninh.
Nghe nói trong doanh trại của Cam Ninh lúc nào cũng vang lên tiếng roi vọt và tiếng kêu la thảm thiết, đại khái đoán được bên trong xảy ra chuyện gì nên tôi không muốn xem kỹ chỗ đó.
‘Binh sĩ là tội phạm hoặc hơi không nghe lời thì cứ đưa cho ta!’
‘…….’
‘Ta tự tin xử lý đám như vậy lắm!’
Ừ. Cô ấy là người không thua kém Trương Liêu nên chắc chắn sẽ làm tốt.
Tôi nhớ lại dáng vẻ Cam Ninh vỗ ngực đập thình thịch đầy tự tin.
Hiện tại Cam Ninh đang dẫn đầu về công trạng, vượt qua cả Trương Liêu, đám cướp sông ở Kinh Châu thì run sợ khi nghe tin Cẩm Phàm Tặc (錦帆賊) trở lại.
Cẩm Phàm Tặc (錦帆賊).
Biệt hiệu nghe khá ngầu nhưng lý do Cam Ninh được gọi vậy chẳng có gì đặc biệt.
Thời còn làm cướp sông, Cam Ninh dùng lụa làm buồm nên mới được gọi như vậy thôi.
Nói trắng ra là vì tính tiêu xài hoang phí.
Gần đây thì không còn làm chuyện kỳ quặc ấy nữa…
Mỗi khi nghe biệt hiệu Cẩm Phàm Tặc thì Cam Ninh lại lộ biểu cảm như nhìn lại lịch sử đen tối.
Dù vậy thì biết làm sao được.
Biệt hiệu đã cố định một lần thì không mất đi đâu.
Xác nhận công việc đang tiến triển tốt thì tôi gạt báo cáo sang một bên.
1 Bình luận