201-300

Chương 245: Thọ Xuân (5)

Chương 245: Thọ Xuân (5)

Sáng hôm sau.

Sau một đêm cuồng loạn nữa, tôi ngồi dậy rồi nhìn chằm chằm vào khoảng không bằng đôi mắt đờ đẫn.

Đương nhiên, bên cạnh tôi lúc này đang có hai người phụ nữ từng đối đầu với tôi đêm qua đang ngủ say sưa, Tào Tháo và Tư Dữ.

…Đã ba người phụ nữ nằm trong vòng tay tôi rồi.

Không hiểu sao tốc độ tăng lên lại nhanh thế này.

Giống hệt dáng vẻ người nông dân gieo hạt mùa xuân rồi thu hoạch vào mùa thu vậy.

Tôi, người từng gieo rắc thiện cảm với rất nhiều nhân vật trong quá khứ, giờ đang ở trạng thái cực kỳ căng thẳng.

Nghĩ mà xem.

Hiện tại số người bày tỏ sự quan tâm với tôi là bao nhiêu, cộng thêm cả những người hơi mơ hồ thì lại thêm bao nhiêu nữa.

Tôi không thể xua tan được dự cảm bất an.

Ba người thì có sao đâu, ở thời đại này quyền lực chút là tự nhiên có số lượng như vậy, chẳng phải vấn đề gì lớn.

Mười người… cũng ổn. Trong lịch sử gốc, chỉ riêng số vợ của Tào Tháo đã tới mười lăm người, mười người thì nhằm nhò gì.

…Gì vậy?

Hình như tôi cũng ổn phết nhỉ?

Dù tôi vô tư tăng thêm phụ nữ, dù có bị gọi là háo sắc thì cũng không bị lên án gì…

‘Trẫm luôn chờ đợi ngươi, đừng quên điều đó.’

À.

Vẫn còn người ấy.

Người đã ủng hộ tôi suốt từ khi đuổi Đổng Trác khỏi Lạc Dương đến nay.

‘Này, khi chỉ có hai ta thì đã bảo gọi bằng tự (字) cơ mà?’

‘…Bệ hạ.’

‘Mau lên.’

Nhớ đến hoàng đế nhà Hán Lưu Biện (劉辯), tôi không khỏi lo lắng.

Dù tình huống tồi tệ nhất thì cổ tôi vẫn có Tư Dữ bảo vệ…

Nhưng chuyện này rốt cuộc phải làm sao đây.

Trong lúc tôi đang chìm trong suy tư, bên cạnh vang lên tiếng sột soạt, Tào Tháo ngồi dậy.

“…Hừm? Trông ngươi lo lắng nhiều lắm nhỉ.”

Tào Tháo ngồi dậy rồi tự nhiên dính sát vào tôi.

Tào Tháo sau khi trải qua chuyện ấy đêm qua đương nhiên là không mặc gì.

Tôi cảm nhận được hơi ấm từ phía sau lưng, lẩm bẩm.

“Đừng dính sát thế. Lỡ ta lại nổi lên ý xấu thì sao?”

“Hừ hừ, vậy thì lại lăn lộn một trận nữa là xong.”

“…….”

Tào Tháo làm nũng như chẳng có gì.

Ừ.

Tào Tháo vốn là loại người thế này mà.

Nói đủ kiểu khiêu khích tình dục mà không hề xấu hổ chút nào.

Sau đêm ấy, mỗi lần tôi chủ động tiếp cận thì Tư Dữ hay Lữ Bố đều giật mình, hoàn toàn trái ngược.

“Hôm qua ta không biết đã ngất bao nhiêu lần nữa.”

“…….”

“Không thể phủ nhận đây là trải nghiệm tuyệt vời nhất đời ta được.”

Tào Tháo thốt lên lời rất hợp với tính háo sắc rồi lại hỏi tôi lần nữa.

“Vậy rốt cuộc ngươi lo lắng chuyện gì thế?”

“…Ừm.”

Tôi suy nghĩ một lúc xem có nên nói nội dung này không, rồi đưa ra kết luận rằng giờ đã cùng một thuyền, bèn mở miệng bằng giọng bình thản.

“Bệ hạ đang có thiện cảm với ta.”

“Hồ… Thú vị đấy chứ.”

Lời này mà vài vị cao quan cứng nhắc nghe được chắc chắn sẽ kinh ngạc lật bàn, nhưng Tào Tháo lại thản nhiên gật đầu, mắt lấp lánh.

“Nhưng mà… ta đã ôm ấp không ít nữ nhân rồi.”

“Hừm. Rồi sao?”

“Ta lo không biết bệ hạ sẽ phản ứng thế nào khi biết chuyện đó.”

Từ những gì tôi quan sát được về bệ hạ đến nay, dù tôi có rút lui thì ngài ấy cũng không dễ dàng từ bỏ.

Vậy cuối cùng kết luận là bệ hạ sẽ chủ động tiếp cận tôi, và trong quá trình đó nếu ngài biết tôi đã kết duyên với nữ nhân khác thì sẽ phản ứng ra sao, khiến tôi lo lắng.

‘Trẫm sẽ không tha thứ cho đám tiện nhân dám mơ tưởng đến vật của trẫm.’

Có thể đơn giản là nổi giận,

‘Trẫm sẽ giết ngươi rồi tự sát theo.’

Hoặc nhìn tôi bằng đôi mắt vô hồn rồi nói thế.

Dù là bên nào thì cũng đáng sợ cả.

“Thì ra là vậy.”

Nghe nỗi lo của tôi, Tào Tháo cười khẩy.

“Đừng lo. Vấn đề này thực ra giải quyết rất dễ.”

“Giải quyết dễ sao?”

“Ừ.”

Tôi lộ vẻ nghi hoặc hỏi lại, Tào Tháo đáp bằng giọng bình thản.

“Cứ đè ra trước đã.”

“…….”

Đây là nói gì vậy.

Câu trả lời ngoài sức tưởng tượng khiến đầu óc tôi ngừng suy nghĩ.

Dù tôi có thế nào Tào Tháo vẫn tiếp tục.

“À, cũng có thể bên kia chủ động lao vào trước.”

“…Rồi phải làm gì?”

Dù sao tôi cũng định nghe đến cùng nên giục cô ấy nói tiếp.

Dù gì cũng là lời Tào Tháo nói, chắc chắn có ý sâu xa.

Tôi tin vào trí tuệ của Tào Tháo, người luôn được miêu tả xuất sắc trong mọi tác phẩm liên quan Tam Quốc.

“Làm gì ư. Sân khấu đã dàn sẵn thì giờ chỉ việc như dã thú lao vào thôi chứ sao.”

Tào Tháo nói.

“Như ngươi đã làm đêm qua ấy.”

“…….”

“Ta cũng tự nhận không phải loại dễ bị khuất phục… nhưng ngươi ở đẳng cấp khác hẳn.”

Tào Tháo không quan tâm đến tâm trạng bối rối của tôi, tiếp tục.

“Làm tốt chuyện ban đêm thì hôm sau món ăn kèm cũng khác hẳn.”

Tào Tháo càng dính sát thân thể vào tôi, thì thầm.

“Đây là nội dung ấn tượng nhất trong mấy câu đùa bỡn của binh sĩ.”

Quân đội nào cũng thích nói chuyện dâm ô nhỉ.

Nhưng liên quan gì chứ.

“Ngươi có biết phụ nữ mong muốn điều gì nhất từ người yêu hay chồng mình không?”

“Cái gì?”

“Tình yêu.”

Từ ngữ chung chung quá.

Cụ thể là hành động gì đây.

Thấy tôi vẫn chưa hiểu, Tào Tháo nói bằng giọng như thấy dễ thương.

“Chắp tay nhau, nhìn sâu vào mắt, thì thầm không ngừng những lời yêu thương.”

“…….”

Đây đúng là lời khuyên đáng ghi nhớ.

Tào Tháo thì thầm vào tai tôi bằng giọng ngọt ngào như lời mình vừa nói.

“Giống hệt những gì ngươi đã làm đêm qua mà.”

Sao lại thành khiêu dâm nữa.

Tôi thở dài nói.

“Sao câu chuyện lại đi theo hướng đó?”

“Hừ hừ, vì đó chính là khoảng thời gian hai người hoàn toàn tập trung vào nhau.”

Tào Tháo nói bằng giọng rất bình thường.

“Hãy ôm chặt bệ hạ đến mức ngài ấy hạnh phúc ngập tràn.”

“Ừm…”

“Nếu chưa tự tin thì cứ thử với mấy nữ nhân gần đó trước cũng được.”

Nói cứ như tích lũy kinh nghiệm trong game.

Như thể bảo lên level ấy.

……Đúng như Tào Tháo nói, luyện tập là cần thiết.

Bệ hạ từ nhỏ đã trải qua đủ loại đấu đá chính trị nên khả năng phát hiện lời dối trá của người khác cực kỳ xuất sắc.

Chẳng phải trong quá khứ khi tôi ở Tây Lương gửi thư đã bị ngài ấy chê thiếu chân thành sao.

Nghĩ lại thì khả năng lãnh đạo của hoàng đế cực kỳ xuất chúng.

Ít nhất không phải người dễ bị gian thần lừa gạt.

Vậy điểm quan trọng nhất chính là.

Tìm ra điều tôi thực sự thấy đẹp ở bệ hạ, rồi không ngừng thì thầm lời yêu thương.

…Nghĩ đến vẻ ngoài như nụ hoa của bệ hạ thì chẳng khó khăn gì.

Tôi mở miệng để luyện tập theo lời Tào Tháo.

“Tào Tháo, ngươi có biết không?”

“Ừ? Biết gì?”

“Ta đến giờ vẫn xấu hổ nên chưa nói, nhưng Mạnh Đức ngươi luôn đẹp trong mắt ta.”

“…!”

Tào Tháo nghe lời tôi thì khẽ mở to mắt.

“…Hừ, quả nhiên. Sức hút của nam nhân hay càu nhàu chính là cái này.”

Đột nhiên nói gì vậy.

“Ừ. Nghe một hiểu mười. Khi thì thầm tình yêu thì không cần hoa mỹ.”

Nói xong Tào Tháo tiếp tục bằng giọng càng thêm nóng bỏng.

“Nếu tài làm văn tốt thì làm thơ cũng không tệ…”

“…….”

“Nhưng chỉ cần đẹp. Yêu. Thích. Những biểu hiện đơn giản thế này mới quan trọng nhất.”

Tào Tháo càng vùi sâu người vào tôi, mùi hương cơ thể càng nồng nàn.

Đêm qua đổ mồ hôi nhiều thế mà không có mùi hôi.

Ngược lại còn thoang thoảng hương hoa, khiến tôi nghi ngờ liệu mình có phải cùng loại người với cô ấy không.

“Với kỹ năng của ngươi thì không cần lo lắng gì.”

Tào Tháo thì thầm vào tai tôi bằng giọng dịu dàng trong tư thế đó.

“…Làm thêm lần nữa không?”

Ôi, đúng là đối thủ đáng gờm.

Nghe lời Tào Tháo nói đêm qua đã ngất mấy lần thì chắc chắn cô ấy đã cảm nhận khoái cảm kinh khủng.

Không, chính vì vậy mới càng lao vào?

Nhưng nhìn Tư Dữ hay Lữ Bố run rẩy lùi lại thì có thể thấy bản thân Tào Tháo là người hưởng thụ sắc dục (色).

Vì vậy trong lịch sử gốc mới có nhiều vợ và con cái thế.

Có dục vọng như vậy mà sao đến giờ vẫn là thiếu nữ.

“Lúc đó ta chỉ mơ hồ biết thôi, chưa có nam nhân nào khiến ta thích.”

“Vậy sao.”

“Ngược lại ta mới tò mò ngươi đấy.”

Tào Tháo đáp câu hỏi của tôi rồi hỏi ngược lại.

“Dục vọng mạnh đến thế mà sao ngươi vẫn không động đến nữ nhân?”

“…Chẳng biết nữa.”

Chính tôi cũng tò mò.

Chắc chắn là do thuốc của Hoa Đà trong tiểu thuyết kỳ ảo hay võ hiệp khiến dục vọng tăng cao.

Nhưng có thật chỉ vậy không.

Cứ cảm giác như từ đầu tôi đã là loại người thế này…

“Không biết. Thôi cứ làm thêm lần nữa đã.”

“Ưm…!”

Tôi lắc đầu đại khái rồi ôm Tào Tháo lăn ra chỗ.

Tư Dữ dù vừa tỉnh giấc vẫn giả vờ ngủ một cách đáng ghét.

Giả vờ thế không qua mắt ta đâu nhé?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!