201-300

Chương 288: Tiệc mừng (4)

Chương 288: Tiệc mừng (4)

Những tướng lĩnh quen thuộc đến tham dự yến tiệc trường không chỉ có đoàn Trương Liêu.

Những tướng lĩnh vùng Kinh Châu vốn dưới trướng Lưu Biểu rồi sau đó đầu hàng tôi.

Những người trong lịch sử gốc nổi tiếng với biệt hiệu Cẩm Phàm Tặc và Lão Đương Ích Tráng là Cam Ninh và Hoàng Trung đã lộ diện.

Vài sợi tóc vẫn lởm chởm nhô ra như thường lệ.

Bản thân nói dù có chải đầu bao nhiêu thì cũng vẫn nhô lên.

“Ồ, đây chính là Lạc Dương mà chỉ nghe nói thôi sao? Quả nhiên có nhiều vật phẩm trông đắt tiền thật.”

“…Xin chú ý lời nói hành vi. Chúng ta hiện tại vẫn còn ở vị thế mơ hồ ạ.”

Hoàng Trung, người có ngoại hình không biết bao nhiêu tuổi, nhắc nhở Cam Ninh.

Trước lời cảnh báo xen lẫn lo lắng thì Cam Ninh cười khanh khách nói.

“Ơ, ta mà không biết đến mức đó sao? Đừng cằn nhằn nữa.”

“…….”

“Nhìn này. Để tránh bị bắt lỗi nên ta đã tháo hết chuông rồi đấy.”

Đúng như lời nói thì những chiếc chuông thường kêu leng keng mỗi khi Cam Ninh bước đi đã không còn.

“Ở đây cả ngày leng keng thì cũng chẳng ai biết ta là ai đâu.”

“Hưu…”

“Lại thở dài. Thở dài nhiều thì già nhanh đấy nhé?”

Lại chạm vào vảy ngược rồi.

Thường người ta nói không nên nhắc đến tuổi tác và cân nặng của phụ nữ là lễ nghi mà.

Cam Ninh lại nhẹ nhàng vượt qua giới hạn ấy.

Hoàng Trung dùng giọng hơi lạnh lùng nói.

“Ồ. Ngươi muốn thử xem ta già hay chưa sao?”

“Ơ… Ta chưa nói vậy nên bình tĩnh đi.”

Có lẽ đã từng chịu khổ vì chuyện tuổi tác nên Cam Ninh lộ thái độ mơ hồ rồi khẽ lùi lại.

“Khi huấn luyện mà chỉ đứng xa bắn tên thì ngươi biết ta sợ đến mức nào không?”

Nếu không phải Tư Dữ thì mũi tên đột ngột bay tới đã xuyên thủng đầu tôi rồi…

Cái đó hơi đáng sợ.

Phim kinh dị sao?

“Nghe ra là không hài lòng ạ.”

Hoàng Trung gật đầu rồi nói.

“Nếu ngươi muốn thì có thể trực tiếp giao thủ bằng vũ khí.”

“Ơ, thôi đi. Trêu chọc người già làm gì chứ?”

“…….”

Nên gọi là không có mắt nhìn hay sao đây.

Cam Ninh nói với ý định thuần túy nhưng từng câu từng chữ đều chạm vào vảy ngược của Hoàng Trung.

Hoàng Trung bị tấn công tuổi tác liên tiếp thì cứng đờ như tượng đá, Cam Ninh thì nhân lúc ấy ăn ngấu nghiến thức ăn trên bàn.

Chắc chắn chẳng bao lâu nữa mông Cam Ninh sẽ ăn một mũi tên nhưng dù sao thì trông cũng sống tốt.

Thành thật thì tôi cũng tò mò.

Hoàng Trung rốt cuộc bao nhiêu tuổi…

“…….”

Chưa kịp kết thúc suy nghĩ thì Hoàng Trung đã quay đầu nhìn tôi.

Chỉ là tình cờ chạm mắt thôi sao.

Hay nhờ trực giác siêu phàm mà nhận ra tôi đang nghĩ điều xấu xa.

Không thể dễ dàng đưa ra kết luận khiến tôi sợ hãi.

Hoàng Trung chạm mắt tôi thì lập tức hành lễ nhưng cảm giác khó chịu không tan biến.

…Trong Diễn Nghĩa, Hoàng Trung chỉ cần nghe nói già là nút phát động bùng nổ nên chuyện này không lạ.

Hạ Hầu Uyên, cánh tay phải của Tào Tháo, cũng bị Hoàng Trung chém đứt đầu vì đụng phải.

Cái chết trong Diễn Nghĩa cũng liên quan đến chuyện này, trong trận Di Lăng Lưu Bị vì muốn nâng đỡ con trai Quan Vũ và Trương Phi nên nói như vậy.

───Những tướng lĩnh phò tá ta đều đã già yếu vô dụng nhưng may mà có các ngươi nên không cần sợ Đông Ngô nữa!

Đại khái là nội dung như vậy.

Già? Vô dụng?

Đương nhiên Hoàng Trung giống như ở Trịnh Quân Sơn dũng mãnh xuất chiến rồi bị phục binh bắn trúng tên, vết thương nhiễm trùng mà chết.

Nhìn vậy thì dù đùa cũng không được nói già.

Không phải đùa mà thật sự Hoàng Trung có thể chết.

A, trong chính sử thì mất trước trận Di Lăng một năm.

“Ơ, Đinh Lăng!”

“…?”

Khi tôi đang quan sát các tướng lĩnh xung quanh thì đột nhiên giọng nói vang lên gần đó.

Tôi quay đầu về phía phát ra tiếng nói.

“Chuyện gì vậy?”

“Có muốn sớm muộn gì đó cùng uống rượu không?!”

Lữ Bố có lẽ đã thành công nhận rượu từ Trương Liêu nên mặt đỏ bừng nói.

Cuộc trò chuyện đã kết thúc rồi sao.

Trương Liêu thì thầm với Lữ Bố bằng giọng tôi không nghe được rồi cười ngây thơ trò chuyện với các đồng liêu tướng lĩnh.

Tôi biết Lữ Bố đang có ý đồ gì khi mời tôi như vậy.

Giống như Trương Liêu vừa nhắc thì muốn tạo tình huống nam nữ đang độ tuổi sung sức say rượu giao hoan.

Trước lời mời của Lữ Bố ta không chút do dự nói.

“Không được.”

“…Ơ?”

Lữ Bố nghe câu trả lời dứt khoát của tôi thì đột ngột dừng lại.

Ta cong môi cười rồi lập tức mở miệng.

“Lữ Bố, lại gần đây nào?”

“Ư, ừ? Được.”

Khi tôi ra hiệu lại gần thì Lữ Bố vừa xấu hổ vừa thu hẹp khoảng cách với tôi.

Vừa nãy hoàng đế đã cảnh cáo nên không ai cố ý nghe lén cuộc trò chuyện này.

Nhưng cẩn thận thì không có gì xấu.

Tôi nghiêng đầu về phía Lữ Bố rồi dùng giọng nhỏ không ai gần đó nghe được giải thích lý do từ chối.

“Rượu không tốt cho em bé.”

“…!”

Khi tôi thì thầm như vậy thì Lữ Bố mở to mắt kinh ngạc.

Lữ Bố lần trước còn trả lời mơ hồ tránh né nhưng sau đó tôi quan sát kỹ Lữ Bố thì có thể khẳng định.

Dù không nôn mửa nhưng lại ăn nhiều những món bình thường không thèm ngó đến một cách kỳ lạ.

Trái cây, nước mật ong.

Chủ yếu chọn những món có hàm lượng đường cao khiến tôi nghi hoặc.

Nghe nói một số phụ nữ khi mang thai thì khẩu vị thay đổi đột ngột nên có lẽ Lữ Bố cũng mang thai cùng thời điểm với Tư Dữ.

“…Thật sao?”

“Thật.”

“Vậy, vậy thì phải làm sao?”

Lữ Bố dùng đôi mắt run rẩy hỏi tôi.

“Làm sao là làm sao.”

Tôi cười rồi nói.

“Phải kiêng rượu.”

“A a….”

Lữ Bố nghe lời tôi thì lộ biểu cảm như trời sập.

Tôi vỗ vai Lữ Bố.

“Giờ ngươi nói sẽ dính sát bên ta để hộ vệ mà?”

“…….”

“Ta cũng sẽ ở bên Lữ Bố để xem có ăn phải thứ gì lạ không.”

“Ư, ừ.”

Lữ Bố đỏ mặt gật đầu.

…Trông không có vẻ khó chịu nhỉ?

“Bên cạnh… Theo dõi.”

A, vì lý do đó sao.

Lời ở bên cạnh lại khiến cô ấy vui đến vậy.

Khi Lữ Bố lẩm nhẩm lời tôi rồi cười ngẩn ngơ thì giọng nói quen thuộc vang lên gần đó.

“…Rượu không tốt cho em bé sao?”

“Bệ hạ?”

“Suýt nữa thì xảy ra chuyện lớn rồi.”

Bệ hạ vừa nâng chén rượu thì lập tức đặt xuống.

Hoàng đế ra lệnh cho các cung nữ gần đó.

“Thay vì những thứ này thì mang đồ ăn tốt cho em bé đến đây.”

“Vâng, vâng, thần xin tuân mệnh.”

Rượu thượng hạng được dâng lên hoàng thất mà ngài ấy không chút do dự gọi là “những thứ này”.

Đây là sức mạnh của tình mẫu tử sao.

Các cung nữ trong hoàng thất dùng kỹ năng thuần thục mang đến thức uống giải khát và nước sạch.

“Hừm… Không biết mức độ này có ổn không.”

Hoàng đế lướt qua bàn ăn một lượt rồi quay đầu nhìn tôi.

“Hóa Hiền, trẫm còn cần chú ý gì nữa không?”

“…….”

Tôi không phải y sư nên làm sao biết chi tiết.

Tôi chỉ dựa vào ký ức hiện đại rằng nếu không uống rượu và hút thuốc thì đã giữ được một nửa sức khỏe.

“…Chỉ cần không kén ăn là được ạ.”

Tôi đang suy nghĩ phải làm sao thì đưa ra câu trả lời đương nhiên.

…Sớm muộn gì cũng phải hỏi Hoa Đà thôi.

“Không kén ăn…”

“Cái gì, dễ mà.”

Tư Dữ và Lữ Bố gần đó phản ứng khác nhau như nghe được thông tin kinh thiên động địa thì bỏ qua vậy.

───────────

Góc khuất của tòa nhà đang diễn ra yến tiệc sôi nổi.

Nữ nhân tóc nâu tự chọn vị trí không nổi bật rồi chăm chú nhìn bàn trước mặt.

“Ưm… Hôm nay…”

Ống thẻ và thẻ tre.

Phương pháp bói truyền thống bỏ nhiều que vào ống gỗ biểu thị bát quái (八卦) rồi xem hung cát họa phúc.

Bình thường thì phải niệm chú rồi lắc đến khi que thò ra khe hở nhưng vừa dễ bị chú ý vừa ồn ào nên quyết định kiềm chế.

Hiện tại chỉ là xem bói cho vui thôi.

“…A, cái này rồi.”

Khi nữ nhân đang chăm chú nhìn ống thẻ một lúc lâu rồi định rút một que thì có người gọi.

“Trông khá nhàn nhã đấy.”

Giọng nói thoáng nghe đã toát lên không khí thần bí.

Nữ nhân nghe giọng nói thì cười nói.

“Lâu rồi không gặp. Đã bao nhiêu năm rồi nhỉ?”

“Ơi, chỉ một chuyện đó mà cũng không nhớ sao…”

Lão nhân dáng vẻ rách rưới không hợp với yến tiệc trường chép miệng rồi ngồi phịch xuống trước mặt nữ nhân.

Điều kỳ lạ là không ai xung quanh chú ý đến lão nhân hoàn toàn không hợp với yến tiệc trường.

Một chân tập tễnh, tóc bạc trắng xóa.

Thậm chí mắt trái như bị mù nên không có tiêu cự.

Nhưng nữ nhân quen thuộc với dáng vẻ lão nhân nên bình thản mỉm cười.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!